Đừng thấy con nít người nhỏ xíu mà coi thường, thật ra con nít thông minh lắm đó nha.
Bằng chứng là nhóc con nhận ra tay phóng viên họ Vương ngay tắp lự.
Mặc dù chuyện gã bị ngã xuống hố phân đã qua mấy ngày nhưng cục bột nhỏ vẫn nhớ mặt người này.
Người này là "chú Phân Phân".
Bé con mũm mĩm chỉ bàn tay bụ bẫm về phía phóng viên Vương, ê a một tiếng rồi gọi to:
"Phân Phân!"
Phóng viên Vương không hề biết mình đã bị phát hiện. Hắn ta đứng cách cửa hàng không xa ngó nghiêng xung quanh, chẳng mấy chốc đã thấy một người đàn ông chạy bộ lại gần.
Gã này mặt dơi tai chuột trông không giống người tốt., Gã gầy trơ xương, ngáp một cái, mái tóc rối bù gần như dựng đứng.
Dù khoảng cách khá xa, Thiệu Lăng với đôi mắt “hỏa nhãn kim tinh” 5.0 của mình vẫn nhìn rõ quầng thâm và bọng mắt siêu to của gã ta.
Phải nói rằng với bộ dạng này của gã, một người phụ nữ cũng có thể đá bay gã chỉ bằng một cú.
Dĩ nhiên với những đặc điểm này Thiệu Lăng nhận ra ngay đây là ai!
Gã này không phải ai xa lạ, chính là một trong ba tên côn đồ du thủ du thực từng đến trại nuôi của họ gây sự. Gã có nét đặc trưng riêng, sau khi Thiệu Lăng tóm được cả ba còn đích thân đưa đến đồn cảnh sát nên anh chỉ cần liếc mắt là nhận ra.
Tương tự, Lê Thư Hân cũng nhận ra gã ta.
Sao mà không nhận ra cho được?
Đời trước người trong thôn của chúng đã ôm di ảnh của gã, đứng trước cửa nhà cô quậy phá không chỉ một hai ngày. Cái bọng mắt to tướng kia Lê Thư Hân nhận ra ngay lập tức. Cô khẽ cau mày nhìn hai người bọn họ, hai kẻ cấu kết làm bậy này sao giờ lại tụ tập với nhau?
Đời trước dù phóng viên Vương sau này đã đứng ra đòi lại công bằng cho gã này nhưng Lê Thư Hân không tin quan hệ của họ tốt đẹp.
Phải biết rằng theo trí nhớ kiếp trước của cô, cả thôn của phóng viên Vương đều bị ba tên côn đồ này quấy rầy, ai cũng ghét cay ghét đắng chúng.
Vì thế mấy người trong thôn mới hợp sức lại định trừ khử ba tên này, đồng thời lợi dụng chúng để kiếm một khoản tiền.
Đó là những gì Lê Thư Hân biết nên tình cảm của họ không thể nào tốt được.
Vậy mà bây giờ lại đi cùng nhau?
Lê Thư Hân nhíu mày đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Chỉ thấy gã phóng viên Vương béo tốt và tên gầy gò kia trông như hai ông tướng, nhanh ch.óng ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ gì đó rồi cả hai cùng đi về phía con hẻm nhỏ cách đó không xa.
Thiệu Lăng nhìn theo bóng lưng của họ liền nói:
"A Hân, em trông con một lát, anh đi xem có chuyện gì hay."
Ngừng một chút, anh nói thêm:
"Nếu lát nữa anh chưa về thì em và mọi người cứ về công ty trước."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Được."
Cục bột nhỏ vẫn đang vẫy vẫy bàn tay bé xíu:
"Xem Phân Phân."
Chuyện vui như vậy bé cũng muốn xem!
Nhóc con chẳng hiểu đạo lý gì to tát, chỉ biết "Phân Phân" là người sẽ bị ngã xuống hố phân. Nhóc muốn xem kịch vui, bé con muốn hóng chuyện.
Lê Thư Hân xoa xoa đôi chân bụ bẫm của con nói:
"Bảo bối không đi đâu, bẩn lắm, bảo bối của chúng ta còn phải ăn đồ ngon nữa cơ mà. Đúng không?"
Cục bột nhỏ cúi xuống nhìn đồ ăn ngon rồi lại ngẩng đầu nhìn về phía "Phân Phân" đã đi khuất dạng, suy nghĩ một lát rồi dứt khoát gật đầu:
"Ăn cơm."
Quả nhiên giữa việc ăn và việc hóng chuyện, nhóc đã quyết đoán chọn ăn.
Ăn là trên hết.
Hóng chuyện thì ở đâu mà chẳng có.
Cục bột nhỏ chu môi mở miệng khoe hàm răng sữa bé xíu:
"Ăn nha, ăn nha."
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Thiệu Lăng vừa ra ngoài, Lê Thư Hân liền bế con trai lên.
Tô Tuyết Liên không biết gì tò mò hỏi:
"Ai vậy? Sao bé con lại gọi người ta là Phân Phân thế?"
Cô ấy có nghe nhầm không nhỉ?
Là Phân Phân đúng không?
Cái tên này... trẻ con không biết nói dối đâu.
Sao lại có cái tên kỳ cục như vậy chứ?
Tô Tuyết Liên rất khó hiểu, liền hỏi:
"Người đó là ai vậy?"
Lê Thư Hân:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đó là Vương phóng viên, người ở thôn Thang Khẩu bên cạnh. Còn về cách gọi của bé con... thì chuyện này nói ra dài lắm."
Tô Tuyết Liên:
"Cô kể nghe thử xem?"
Lê Thư Hân nhìn bữa trưa trên bàn, nói:
"Cô chắc là muốn nghe chuyện kinh tởm như vậy trong lúc ăn cơm chứ?"
Tô Tuyết Liên nhất thời thấy khó xử. Nghe cái tên thôi đã thấy đây là một vụ "buôn dưa" có mùi mà lòng hóng hớt thì ai chẳng có.
Cô lại nhìn đồ ăn ngon rồi nhìn khuôn mặt đáng yêu bụ bẫm của bé con,
"Vậy... ăn xong chúng ta nói sau."
Lê Thư Hân bật cười, nói:
"Đươch thôi."
Tô Tuyết Liên lẩm bẩm:
"Sao mình cảm thấy mới không về thôn một thời gian mà đã lạc hậu, không hóng kịp tin tức gì hết vậy."
Mặc dù Lê Thư Hân nói là người thôn Thang Khẩu bên cạnh nhưng nghĩ cũng biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến thôn của họ. Nếu không thì hai thôn vốn dĩ cũng chẳng qua lại gì. Bữa trưa này Tô Tuyết Liên ăn không yên, lòng như lửa đốt.
Trong khi đó Thiệu Lăng rời khỏi quán ăn và nhanh ch.óng bám theo hai gã kia. Đi được một đoạn, Thiệu Lăng thấy họ lên một chiếc xe buýt, anh liền vẫy một chiếc taxi đi theo.
Hai gã kia ngồi vài trạm rồi xuống xe, nơi họ xuống chính là một khu làng trong thành phố.
Thiệu Lăng nhìn khu làng, ánh mắt lóe lên nhưng không nói gì. Anh lại nhanh ch.óng bám theo hai gã kia. Họ đi vòng vèo qua những con hẻm ngoằn ngoèo, mua một ít đồ kho ở một sạp hàng ven đường còn đặc biệt mua một túi lớn thịt kho tóp mỡ, cuối cùng mới đi vào một căn nhà dân.
Đừng thấy Bằng Thành phát triển từng ngày nhà cao tầng mọc lên như nấm, đô thị hóa nhanh đến ch.óng mặt nhưng những khu làng trong thành phố nước thải lênh láng, dân cư phức tạp vẫn tồn tại. Nơi này rất loạn, đường đi lối lại chằng chịt.
Nói thẳng ra phóng viên Vương và gã kia chẳng cần cố ý cắt đuôi, chỉ cần họ đi nhanh hơn một chút thì người theo sau rất dễ mất dấu.
Nhưng Thiệu Lăng vẫn bám sát họ không rời. Thiệu Lăng đi đến trước sân, ngó nghiêng xung quanh. Anh đang suy tính làm sao để vào trong thì thấy mấy người khiêng một cái bàn ra. Cũng phải, mùa hè nóng nực thế này nhà cửa trong khu làng này oi bức như lò hấp, nếu có thể thì chẳng ai muốn ở trong nhà.
Thiệu Lăng thấy họ ngồi trong sân, ngoài hai gã lúc nãy còn có mấy người nữa, trong đó có cả hai tên côn đồ khác từng đến trại hải sâm của họ gây sự và một người nữa Thiệu Lăng không quen.
Thôn của anh và thôn Thang Khẩu không thân thiết nhưng cũng là hàng xóm nên Thiệu Lăng khá quen mặt mọi người ở đó. Anh chắc chắn người này không phải người thôn Thang Khẩu.
Tổng cộng năm người ngồi lại với nhau, kẻ dọn bàn người lấy ghế.
Trông có vẻ họ cũng chẳng có gì ngon lành để ăn, ngoài đĩa đồ kho và thịt kho tóp mỡ vừa mua cùng một đĩa lạc rang dầu ra thì chẳng còn gì khác.
Gã mà Thiệu Lăng không quen khiêng ra một thùng bia, vui vẻ nói:
"Hôm nay anh em mình phải làm một bữa ra trò."
"Đúng vậy, phải làm một bữa ra trò."
Năm người lần lượt ngồi xuống. Thiệu Lăng nhìn quanh tìm một góc khuất để đứng.
Mấy người tự rót bia cho mình rồi cụng ly.
Tên ốm đói có bọng mắt to tướng cảm thán:
"Ở thành phố này thực ra cũng chẳng có gì hay. Nhìn cái Bằng Thành này xem, còn không rộng bằng làng mình."
Gã vừa phe phẩy cho mát vừa nói:
"Người tôi nổi rôm sảy hết cả rồi, làm sao thoáng đãng bằng nhà ở quê mình được."
"Mày nói thế là không đúng rồi. Nhà mày ở quê có rộng đến mấy cũng không có giá bằng ở đây. Mày thuê nhà ở đây bao nhiêu tiền, ở quê mày thuê nhà bao nhiêu tiền? Còn phải nói sao? Mày đúng là coi trọng làng mình quá đấy."
Tên râu quai nón không quen mặt lên tiếng.
Mấy người còn lại sắc mặt hơi khó coi nhưng phóng viên Vương rất biết xoa dịu tình hình:
"Thôi mọi người đừng nói chuyện này nữa, dù có giá hay không cũng đâu phải nhà của mình. Thực ra lần này gọi mọi người đến là có chuyện tốt."
"Có chuyện tốt?"
Mấy người còn lại đều nhìn về phía phóng viên Vương chờ hắn ta nói tiếp.
So với mấy tên côn đồ vô học, phóng viên Vương dĩ nhiên có năng lực hơn.
Đừng nói là trước mặt bọn chúng, ngay cả trước mặt những người có chút tiền như Thiệu Bằng lời nói của gã cũng rất có sức thuyết phục.
Gã khẽ mỉm cười:
"Chắc các anh em cũng biết, tôi đang làm việc ở tòa soạn."
Chuyện này ai mà không biết?
Ba tên côn đồ đều hiểu phóng viên Vương là người có năng lực trong thôn họ. Hắ ta là sinh viên đại học những năm 80, mà những năm 80 thì không hề dễ dàng. Hắn ta được xem là người có tiếng tăm trong thôn.
"Anh Vương, anh cứ nói đi."
Phóng viên Vương:
"Tôi làm ở tòa soạn nhiều năm rồi, bằng cấp có và năng lực nhưng con người tôi xuất thân không tốt, từ nông thôn ra nên nhiều người không coi tôi ra gì. Các anh em cũng biết người ở quê ra ngoài khó khăn thế nào. Có lẽ mọi người thấy tôi sống khá tốt nhưng nỗi khổ trong lòng tôi người khác không thể nào hiểu được. Mấy vị lãnh đạo kia năng lực không bằng tôi còn có mấy người mới vào chẳng ra gì, nhưng nhà người ta có ô dù nên có thể tiến xa hơn tôi, sống tốt hơn tôi. Lòng tôi không phục."
Mấy người kia nhao nhao gật đầu.
"Anh Vương là người có năng lực."
"Đúng vậy, ai không phục anh, anh cứ nói với bọn em, em đi xử nó cho! Anh cứ yên tâm, anh xem Thang Diệu Tông bị em xử thành cái dạng gì rồi kìa. Anh cứ giao chuyện này cho em, ai đắc tội với anh thì em xử nó."
Phóng viên Vương nghe vậy vẻ mặt có chút kỳ quặc nhưng nhanh ch.óng nói:
"Không thể dùng vũ lực được, quân t.ử động khẩu bất động thủ, chúng ta không thể phạm pháp. Các cậu cũng không còn trẻ nên tôi không thể hại các cậu. Chúng ta đều cùng một thôn, biết đâu mấy trăm năm trước còn chung một ông tổ, sao tôi có thể làm chuyện hại các cậu được. Các cậu gặp chuyện, người đau lòng nhất chẳng phải là người thân của các cậu sao? Tôi không phải Thang Diệu Tông và Vương A Hưng, tôi không làm được chuyện hại người như thế. Các cậu nói có đúng không?"
Quả nhiên những lời này ngay lập tức làm mấy kẻ đầu óc rỗng tuếch cảm động.
Cả đám cảm động vô cùng.
"Nhưng các cậu cũng đừng trách Thang Diệu Tông, nó không cố ý đâu, nó chỉ muốn cho các cậu một bài học thôi. Chứ nói đến chuyện muốn mạng các cậu, các cậu nghĩ xem nó có gan đó không? Nó đều bị thằng khốn Vương A Hưng xúi giục, Vương A Hưng lừa nó, nó đâu có biết nhiều như vậy. Nó cùng lắm chỉ là ngu ngốc bị người ta lừa thôi. Nhưng thực ra nó là người tốt, vì chuyện này mà nó vẫn luôn áy náy sa sút tinh thần lắm. Ngược lại là Vương A Hưng, thằng đó mới không phải thứ tốt đẹp gì. Các cậu nghĩ kỹ mà xem, lúc đó Thang Diệu Tông bảo các cậu đến trại hải sâm nhưng nó lại không đi, sao nó lại chắc chắn các cậu sẽ bị ngã xuống đó? Chuyện đó căn bản không thể đoán trước được. Rốt cuộc có quá nhiều biến số nhưng bản thân Vương A Hưng lại ở ngay đó, nếu nó muốn giở trò gì thì quá dễ. Đến lúc đó còn có thể đổ hết lên đầu Thang Diệu Tông. Thằng đó mới là kẻ khốn nạn nhất."