Anh vừa đáp, Thiệu Kiệt cũng trở nên nghiêm túc:
"Được, vậy cậu đến nhà tôi đi."
Dừng một chút, anh ta nói:
"Hay là thế này, tôi đến chỗ cậu đi chứ cậu đừng đến nhà tôi, lỡ có chuyện gì ai cũng biết là cậu nói. Tôi lái xe qua ngay bây giờ, cậu cho tôi địa chỉ."
Thiệu Lăng bật cười,
"Được."
Anh nói:
"Vậy anh đến nhà tôi đi."
Thiệu Kiệt:
"Được thôi, tôi cũng chưa đến nhà cậu bao giờ."
Hai người đã hẹn xong, Thiệu Lăng lại ngồi xổm thêm một lúc, suy nghĩ một chút rồi mới đứng dậy bắt xe rời đi.
Thiệu Lăng theo dõi một hồi lúc anh về đã là xế chiều, cả Lê Thư Hân và Tô Tuyết Liên đều đã về công ty.
Cục bột nhỏ theo mẹ ngồi trong văn phòng. Nhóc con không ngủ trưa mà đang ngồi trên ghế sô pha nghịch chân, bên cạnh còn có một bình sữa lớn. Bé con mũm mĩm chơi một lúc lại quay sang uống một ngụm.
Cuộc sống thật là thảnh thơi.
Đứa trẻ đang lảo đảo thì nghe tiếng ba về, cậu nhóc liền ngồi thẳng dậy, cái đầu xù xù rướn về phía trước gọi giọng mềm mại:
"Ba ba."
Thiệu Lăng lập tức bước tới, cười nói:
"Bảo bối ngoan."
Cục bột nhỏ liền trượt xuống ghế sô pha, lon ton chạy đến bên ba, ôm lấy chân anh giọng sữa nũng nịu:
"Ba ba, về nhà."
Thiệu Lăng liếc nhìn con,
"Không phải con thích ra ngoài chơi nhất sao?"
Cục bột nhỏ chu môi,
"Thích ~"
Rồi lại nói tiếp:
"Hông có xe ô tô nhỏ."
Thiệu Lăng bật cười:
"Không có xe ô tô nhỏ à, bảo bối muốn chơi xe ô tô à?"
Cục bột nhỏ gật đầu:
"Dạ."
Nhóc gật đầu mềm mại:
"Không có xe ô tô, không có cầu trượt."
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều rất cưng chiều con, đồ chơi của bé con ở nhà nhiều vô kể. Ở đây tuy có thể ở cùng mẹ nhưng không có gì để chơi nên nhóc không thích ở đây.
Nhóc thích "ra ngoài" là được chạy nhảy khắp nơi, chơi đùa thỏa thích.
Chứ không phải ngồi lì trong văn phòng, không đi đâu được.
Cậu nhóc chớp đôi mắt to, giọng mềm oặt:
"Ba ba, đi thôi!"
Nhóc còn duỗi tay kéo Lê Thư Hân:
"Mẹ cũng đi."
Tất cả cùng đi, cùng đi nha.
Lê Thư Hân cuối cùng cũng buông công việc trong tay đi đến bên cạnh Thiệu Lăng. Anh thuận tay ôm lấy eo vợ cúi xuống hôn chụt một cái.
Lê Thư Hân che mặt,
"Anh hôn em à ~"
Thiệu Lăng:
"Không được sao?"
Lê Thư Hân bật cười, chọc vào người anh,
"Được chứ nhưng anh xem kìa, có con trai ở đây. Nó càng ngày càng lớn, anh làm vậy không hay đâu."
Thiệu Lăng lại không nghĩ vậy, anh nói:
"Ba mẹ tình cảm tốt, bảo bối vui mừng không hết sao lại sợ con biết chứ. Hơn nữa con thấy thì có sao đâu, đúng không bảo bối?"
Bảo bối nghiêng đầu, nhóc con không hiểu nha.
Nhưng cậu nhóc lại nở một nụ cười thật tươi,
"Mẹ thơm thơm."
Thiệu Lăng cười,
"Con xem, cái tên nhóc này sao lại tranh với ba thế."
Cục bột nhỏ cười ha ha, ôm chân mẹ không buông,
"Mẹ thơm bảo bối."
Lê Thư Hân:
"Được, thơm bảo bối."
Cô cúi xuống thơm lên má cậu nhóc một cái,
"Vậy được chưa?"
Bảo bối gật đầu chìa má bên kia cho ba,
"Ba ba cũng thơm thơm."
Thiệu Lăng:
"Được, được, được."
Cậu nhóc nhận được nụ hôn yêu thương từ cả ba và mẹ, kích động nhảy tưng tưng tại chỗ, tay chân cũng vung vẩy.
Bé con thích vung vẩy nhất.
Bé con cười toe toét nói giọng mềm mại:
"Về nhà nha."
Một tay nắm ba, một tay nắm mẹ về nhà.
Thiệu Lăng:
"Được, về nhà nhưng con đợi một chút được không?"
Bé con không hiểu, chu cái miệng nhỏ lên.
Thiệu Lăng cười:
"Ba đi ngay đây!"
Cục bột nhỏ phồng má ngồi trên sô pha, đôi mắt to như quả nho đen nhìn chằm chằm vào ba mẹ. Thiệu Lăng kéo Lê Thư Hân đến bên cửa sổ, hạ giọng:
"Anh đã hẹn Thiệu Kiệt, đúng là phải về."
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
"Anh hẹn anh ấy?"
Thiệu Lăng:
"Hôm nay không phải anh đã đi theo phóng viên Vương và tên gầy gò kia sao? Không ngờ lại gặp phải một chuyện khác. Anh nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này phải nói với Thiệu Kiệt một tiếng. Dù sao anh ấy cũng là cảnh sát sẽ xử lý tốt hơn chúng ta."
Lê Thư Hân:
"Vậy em về cùng anh nhé?"
Thiệu Lăng:
"Em xong việc rồi à?"
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Chưa xong nhưng việc của em sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không sao."
Thiệu Lăng cười, lại hôn cô một cái,
"Không cần đâu, em cứ làm việc của em đi, chút chuyện nhỏ này em về hay không cũng không quan trọng. Anh chỉ nói với Thiệu Kiệt một chút thôi."
Lê Thư Hân tò mò:
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Thiệu Lăng kể sơ qua sự việc, Lê Thư Hân nghe xong mặt sầm lại.
Cô không còn lời nào để nói, mắng:
"Tên này đúng là không biết xấu hổ!"
Thiệu Lăng cười lạnh, trong mắt đầy vẻ băng giá,
"Em nghĩ bọn chúng có liêm sỉ sao? Chúng làm những chuyện đó là quá bình thường."
Việc chúng làm thật đáng khinh bỉ.
Nhưng đó lại là những việc mà chúng có thể làm ra.
Vẻ mặt Thiệu Lăng lạnh đi một chút,
"Được rồi, lần này anh sẽ nắm chắc chuyện này. Dù không làm gì được hắn ta cũng phải khiến hắn không làm phóng viên được nữa. Loại người này làm phóng viên, ngoài việc hại người ra thì còn làm được gì."
Lê Thư Hân gật đầu đồng tình với lời của Thiệu Lăng.
Có lẽ trong mắt nhiều người đó chỉ là việc một quán nhỏ đóng cửa nhưng không ai tự nhiên từ kẽ đá chui ra. Người ta đang yên ổn làm ăn, nếu bị chúng hãm hại thành công thì không chỉ là chuyện quán đóng cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia đình người ta có thể sẽ thật sự bị xã hội bức t.ử.
Cô nói:
"Được rồi anh cứ xem xét đi, dù sao cũng phải cẩn thận, đừng để dính vào mấy thứ bẩn thỉu này."
Thiệu Lăng bật cười, ôm vợ nói:
"Em không tin anh à?"
Lê Thư Hân dỗi:
"Anh nói xem?"
Cô tựa vào vai anh dịu dàng:
"Em tin tưởng năng lực của anh nhất nhưng cũng sợ anh bị người khác lừa."
Thiệu Lăng cười, véo má cô:
"Vậy là em vẫn không tin rồi."
Lê Thư Hân:
"Không có mà."
Thiệu Lăng cúi xuống hôn nhẹ cô.
Lê Thư Hân cười khúc khích,
"Anh cứ như chim gõ kiến ấy."
Thiệu Lăng nói đầy lý lẽ:
"Em đã không tin anh như vậy, anh không được hôn em nhiều hơn à. Để vợ anh cảm nhận nhiều hơn về anh, tin tưởng anh hơn."
Lê Thư Hân bật cười, vòng tay qua cổ anh,
"Anh chỉ biết bắt nạt em thôi."
Miệng thì nói vậy nhưng cả người lại như không có xương, nép vào lòng Thiệu Lăng.
Anh cúi xuống thì thầm bên tai cô:
"Em đúng là đồ hồ ly tinh, đang quyến rũ anh đúng không?"
Lê Thư Hân ngây thơ chớp mắt, nói giọng mềm mại:
"Làm gì có."
"Em chính là một con hồ ly tinh."
Thiệu Lăng cười khẽ tay bắt đầu không thành thật.
Lê Thư Hân đập vào tay anh, dỗi:
"Anh còn không mau về nhà đi? Lát nữa anh Kiệt đến nơi mà anh còn chưa về."
Thiệu Lăng vươn tay vỗ vào m.ô.n.g cô một cái,
"Em đó."
Lê Thư Hân trợn tròn mắt, Thiệu Lăng không nhịn được cười khẽ,
"Em xem bộ dạng của em kìa, con trai giống hệt em."
Hai mẹ con này đúng là có đôi mắt to y hệt nhau.
Cục bột nhỏ bị nhắc đến, liền vươn bàn tay bé xíu ra nói giọng mềm mại:
"Mẹ ơi ~"
Lê Thư Hân:
"Ơi?"
"Bảo bối giống mẹ."
Lê Thư Hân cười:
"Đúng vậy, bảo bối giống mẹ cũng giống ba nữa."
Cô bước lên, sửa lại quần áo cho cậu nhóc,
"Bảo bối đợi mẹ về ăn tối nhé."
Cậu nhóc gật đầu, giọng sữa:
"Dạ ~ Đợi mẹ ạ."
Thiệu Lăng bế con trai lên, lại thuận tay vỗ m.ô.n.g vợ một cái,
"Anh đi trước đây."
Lê Thư Hân:
"Vâng."
Thiệu Lăng dắt con ra cửa, Lê Thư Hân tiễn họ ra ngoài. Đang lúc chờ thang máy cô thấy luật sư Quan đi xuống.
Anh ta mỉm cười gật đầu chào Thiệu Lăng,
"Lần sau cùng đi chơi bóng nhé?"
Thiệu Lăng:
"Được chứ, tôi là kẻ thất nghiệp, thời gian nhiều lắm."
Luật sư Quan cười:
"Thời buổi này, người không có việc làm mới là người bận rộn nhất."
Nói cũng phải, Lê Thư Hân cũng khá cảm khái. Đừng thấy luật sư Quan và công ty của họ có quan hệ làm ăn với công ty cô.
Thiệu Lăng chỉ được xem là người nhà. Vậy mà không biết từ lúc nào Thiệu Lăng đã thân thiết với luật sư Quan còn có cả bạn trai của Tô Tuyết Liên là Trương Hiên nữa, họ dường như làm quen rất nhanh.
Lê Thư Hân đẩy Thiệu Lăng,
"Nhanh đi đi, đừng trễ việc chính."
Cô chào luật sư Quan,
"Luật sư Quan, mời vào."
Cô đã quên mất mình có hẹn với luật sư Quan, may mà anh ta không đến sớm hơn nếu không thì xấu hổ c.h.ế.t.
Thiệu Lăng là người thích quấn quýt nhất.
Luật sư Quan:
"Đi thôi."
Thực ra đối với văn phòng luật của luật sư Quan, công ty của Lê Thư Hân không phải là khách hàng lớn. Nhưng luật sư Quan cũng không phải là luật sư át chủ bài của họ, khách hàng lớn cũng không nhiều. Đối với những khách hàng nhỏ như vậy anh ta cũng rất tận tâm chăm sóc. Dù sao Lê Thư Hân là người rất cẩn thận trong mọi việc.
Bất kể chuyện gì cô đều cố gắng tìm đến văn phòng luật sư để xử lý, nhờ vậy mà anh ta cũng có thêm không ít việc nhỏ.
Mà Thiệu Lăng qua lại nhiều lần cũng trở nên thân thiết với anh ta, mối quan hệ khá tốt.
Anh ta cảm thấy hai vợ chồng họ đều là người tốt đáng để kết giao. Hơn nữa kết giao với họ cũng rất thoải mái.
Anh ta lén nói với Lê Thư Hân:
"Khách hàng của công ty cô, ông Chu là bạn của luật sư Vương bên văn phòng chúng tôi. Luật sư Vương có đến nói chuyện với tôi."
Mặc dù trong ngành này, việc nói nhiều cũng là điều tối kỵ nhưng ai cũng có vài người bạn.
Chuyện này khó tránh khỏi.
Có một số việc chắc chắn sẽ hỏi thăm lẫn nhau.
Lê Thư Hân ngạc nhiên nhướn mày, rồi nói:
"Tôi biết rồi, cảm ơn anh. Mời vào văn phòng nói chuyện."
Luật sư Quan:
"Được."
Lê Thư Hân gọi Tiểu Điền,
"Tiểu Điền, cô chuẩn bị một ít cà phê nhé."
Tiểu Điền:
"Vâng ạ."
Cô vừa dứt lời, người đã đi chuẩn bị.
Tiểu Điền làm thư ký cho Lê Thư Hân làm việc rất nhanh nhẹn. Lê Thư Hân vừa nói xong, đã thấy Tiểu Điền chuẩn bị xong xuôi.
Cô cười nói:
"Luật sư Quan thích cà phê ngọt một chút, tôi nhớ không sai chứ?"
Luật sư Quan ngẩng đầu, cười rạng rỡ:
"Đúng vậy, không sai, cảm ơn nhé!"
Tiểu Điền:
"Ngài khách sáo quá, đây là việc tôi nên làm ạ."
Luật sư Quan cười tươi hơn cúi xuống uống một ngụm.
Giọng anh ta cũng trở nên nhẹ nhàng hơn vài phần,
"Vị rất ngon, cà phê của công ty các cô còn ngon hơn của công ty chúng tôi."
Lê Thư Hân khóe miệng giật giật, nhìn luật sư Quan rồi lại liếc mắt sang Tiểu Điền, lặng lẽ cúi đầu nén cười.
Ồ, cà phê ngon!
Chắc là cà phê ngon thật chứ không phải là vị ngọt của tình yêu à?
Cô bật cười...
--
Hết chương 52.