Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 133: Niêm Phong (1)



 

 Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều là kiểu người nghĩ là làm, nói đi là đi.

Dù sao thì chẳng phải người ta hay nói, nồi nào úp vung nấy sao?

Có thể không hoàn toàn đúng nhưng cũng có phần có lý.

Cả Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều thuộc tuýp người nóng tính. Hai người nhanh ch.óng xách theo cậu con trai còn đang ngái ngủ thẳng tiến đến trung tâm thương mại.

Cậu nhóc còn chưa hiểu chuyện gì đã bị ba mẹ lôi đến đây. Để trịnh trọng khẳng định thân phận "hoa đã có chủ" của Lê Thư Hân, Thiệu Lăng nhất quyết đòi mua một chiếc nhẫn kim cương thật to.

Hai người lựa tới lựa lui cuối cùng chọn một chiếc nhẫn kim cương hồng một cara. Chính tay Thiệu Lăng chọn, gu của trai thẳng chính là màu hồng siêu đẹp.

Thật trùng hợp Lê Thư Hân cũng vừa mắt ngay với chiếc nhẫn này. Dù có rất nhiều kiểu nhẫn kim cương khác nhưng cô vẫn cảm thấy chiếc này hợp với mình nhất, ngay cả kích cỡ cũng vừa như in. Thiệu Lăng đeo nhẫn kim cương vào tay cho cô rồi nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn vàng quê mùa vừa được tháo ra trong lòng bàn tay.

Lê Thư Hân lại mỉm cười,

"Em đeo cả hai."

Cô đeo chiếc nhẫn vàng sang tay kia rồi nói:

"Anh xem, như vậy là em có thể đeo cả hai chiếc rồi."

Thiệu Lăng cười đáp:

"Đúng là đẹp thật."

Cậu nhóc mũm mĩm đang gục trên vai ba, nhìn vào tủ kính rồi ê a bi bô.

Lê Thư Hân cười hỏi:

"Bảo bối cũng muốn à?"

Bé con gật đầu.

Lê Thư Hân liền hỏi nhân viên:

"Có vòng tay nhỏ cho trẻ em không ạ?"

Nhân viên bán hàng nghe vậy, gương mặt lập tức tươi rói,

"Mời chị đi bên này, quầy này là hàng cho trẻ em ạ."

Ở đây rất chuộng đeo vàng nên ngay cả trẻ con cũng có những mẫu mã phù hợp. Bất kể là bé trai hay bé gái, đeo một chiếc vòng tay vàng óng ánh trên cổ tay mũm mĩm trông đáng yêu vô cùng.

Lê Thư Hân chọn cho con trai một chiếc vòng trơn. Cậu nhóc ngơ ngác nhìn mẹ.

Lê Thư Hân nói:

"Đưa tay xinh của con ra nào, cái này mua cho bảo bối đó."

Lần này thì bé con hiểu rồi, liền lập tức xòe bàn tay múp míp ra. Lê Thư Hân đeo chiếc vòng nhỏ vào tay cậu.

Cậu nhóc giơ tay lên ngắm nghía trái phải, lắc lắc cổ tay, tự xoay một vòng ra vẻ thích thú.

Lê Thư Hân hỏi:

"Bảo bối thích không?"

Cậu bé mũm mĩm gật đầu, nói:

"Thích ạ."

Lê Thư Hân bật cười:

"Nếu bảo bối thích thì chúng ta mua nhé."

Lúc thanh toán cả hai món, Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng rồi nghi ngờ hỏi:

"Anh còn tiền không đấy?"

Không phải là cô coi thường anh mà là vì trước đó Thiệu Lăng đã thầu ngọn đồi hoang trong làng. Dù giá cả không cao nhưng dù sao cũng là tiền thầu, không phải cho không. Hơn nữa anh còn suốt ngày sắm sửa đồ đạc cho gia đình…

Thiệu Lăng chắc chắn là có tiền nhưng giá của viên kim cương hồng này cũng không hề rẻ.

Câu hỏi của Lê Thư Hân khiến Thiệu Lăng nhướng mày, anh nói:

"Em có ý gì vậy? Nếu không phải anh mua cho em thì còn gọi gì là nhẫn kim cương nữa?"

Lê Thư Hân tỏ vẻ vô tội:

"Anh nói gì lạ vậy, tiền của em chẳng phải đều là anh đưa hết sao?"

Thiệu Lăng bật cười:

"Yên tâm đi, tiền mua nhẫn kim cương thì anh vẫn có."

Lê Thư Hân:

"Ồ?"

Thiệu Lăng đi thanh toán. Trên đường về thấy dáng vẻ tò mò của Lê Thư Hân, anh nói:

"Dạo này anh chơi cổ phiếu, kiếm được một ít."

Nghe Thiệu Lăng nói vậy, Lê Thư Hân kinh ngạc mở to mắt, không thể tin nổi mà hét toáng lên:

"Anh nghe lời Trương Hiên mua cổ phiếu mà kiếm được tiền á!!!???"

Không phải cô ngạc nhiên thái quá mà là vì ở kiếp trước, tên đó gần như chưa bao giờ đoán đúng.

Anh ta đoán thật sự rất tệ, cực kỳ tệ.

Cái ngành này không chỉ cần có trình độ mà còn phải có vận may. Thật trùng hợp Trương Hiên lại không có cả hai thứ đó.

Tuy nhiên, tên này lại rất biết khuấy đảo ở đài truyền hình, tham gia mấy chương trình bình luận chứng khoán, sau này khi internet nổi lên thì lại mở blog.

Sau đó nữa là Weibo.

Tóm lại khoản tự lăng xê bản thân thì tên đó làm rất tốt, khiến nhiều người ngoài ngành tưởng anh ta cao siêu lắm, tạo cho anh ta không ít danh tiếng.

Anh ta cũng dựa vào việc tham gia các chương trình và "làm chuyên gia" để trở nên nổi tiếng.

Nhưng là người quen Lê Thư Hân thừa biết anh ta chẳng được nước gì.

Giờ đột nhiên nghe nói tên này dẫn người khác mua cổ phiếu mà lại kiếm được tiền, sao cô có thể không sốc cho được?

Nghe tiếng hét kinh ngạc của Lê Thư Hân, Thiệu Lăng không nhịn được cười,

"Em sao vậy? Đâu đến mức xem thường năng lực chuyên môn của Trương Hiên thế chứ?"

Lê Thư Hân:

"..."

Câu này đúng là không thể trả lời.

Thiệu Lăng:

"Nhưng thực ra anh không mua theo anh ta, anh tự mua."

Lê Thư Hân nhìn sâu vào mắt Thiệu Lăng, nói:

"Vận may của anh đúng là không tệ đâu."

Thiệu Lăng:

"Chứ sao nữa."

Anh cười đắc ý:

"Em nghĩ dạo này anh đọc sách chỉ để cho vui à?"

Lê Thư Hân nói đầy ẩn ý:

"Nhưng không phải anh toàn dùng sách để cho dễ ngủ sao?"

Thiệu Lăng:

"..."

Khóe miệng anh giật giật:

"Lê Thư Hân, em có ý gì hả?"

Lê Thư Hân cười khúc khích:

"Em nói thật cũng không được à."

Thiệu Lăng vươn tay xoa đầu cô một cái.

Lê Thư Hân cũng không dám né,

"Thiệu Lăng, đợi về nhà đi rồi biết tay em. Giờ anh đang lái xe em không chấp nhặt."

Nếu không phải anh đang lái xe, cô đã choảng nhau với anh một trận rồi.

Thiệu Lăng đắc ý cười lớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em không tính kế lại anh đâu."

Lê Thư Hân:

"Hứ."

Reng reng reng.

Đúng lúc này điện thoại của Thiệu Lăng reo lên.

Anh liếc nhìn rồi tấp xe vào lề đường:

"Anh Kiệt."

Lê Thư Hân nhẹ nhàng nhích lại gần vểnh tai lên nghe lỏm.

Thấy mẹ như vậy, cậu nhóc mũm mĩm cũng lập tức nhích cái m.ô.n.g nhỏ rướn người về phía ba.

Cả hai mẹ con đều trong tư thế hóng chuyện.

Thiệu Lăng:

"Anh Kiệt, sao lại nghĩ đến chuyện gọi cho tôi vậy?"

Người gọi đến chính là Thiệu Kiệt.

Thiệu Kiệt nói:

"Mấy tên lần trước bị tóm vào tù rồi."

Thiệu Lăng cười:

"Vậy thì tốt quá."

Thiệu Kiệt:

"Chắc chắn rồi, tôi báo cho cậu biết một tiếng thôi. À phải rồi, tay phóng viên họ Vương kia không sao, anh ta không liên quan đến vụ này. Mặc dù việc anh ta định bịa đặt tin tức là vô đạo đức nhưng anh ta vừa hành động đã bị bắt nên cũng khó mà nói sẽ xử lý tình huống này thế nào."

Điểm này Thiệu Lăng không hề bất ngờ, anh nói:

"Được, tôi biết rồi."

"Chuyện này, tôi đã nói cho Thiệu Bằng biết rồi."

Thiệu Kiệt nói đầy ẩn ý.

Thiệu Lăng cười:

"Nên làm vậy."

Tên phóng viên họ Vương còn định giở trò với người nhà họ, đương nhiên phải báo cho nhau một tiếng.

"Thôi được rồi, tôi báo cho cậu biết vậy thôi là xong chuyện."

Thiệu Lăng cúp máy rồi khởi động lại xe.

Lê Thư Hân chớp chớp đôi mắt to:

"Phóng viên Vương không sao à?"

Thiệu Lăng gật đầu.

Anh liếc nhìn Lê Thư Hân rồi nói:

"Hắn ta làm nhiều chuyện như vậy, cũng nên 'tuyên truyền' giúp hắn ta một phen nhưng em không cần bận tâm."

Lê Thư Hân:

"Vâng."

Hai người còn chưa nói xong, điện thoại của Thiệu Lăng lại reo.

Lần này người tìm anh là Thiệu Bằng.

"Thiệu Bằng mời cả nhà mình đi ăn cơm."

Lê Thư Hân:

"Ai cơ?"

Cô nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét:

"Không muốn đi."

Thiệu Lăng:

"Thôi nào, đi đi, nể mặt anh ta một lần."

Lê Thư Hân mím môi:

"Có phải là vì anh ta biết chuyện phóng viên Vương từ chỗ anh Kiệt nên mới tìm anh không?"

Thiệu Lăng bật cười:

"Em bỏ chữ 'có phải' đi, chính là vì chuyện đó đấy."

Với tính cách của Thiệu Bằng nếu Thiệu Kiệt đã nói cho anh ta biết chuyện phóng viên Vương và mấy tên nghiện kia, anh ta mà không nổi điên mới là lạ. Đừng nhìn họ ngày thường ít qua lại nhưng dù sao cũng đều là dân giải tỏa năm đó, có chuyện gì vẫn sẽ gọi nhau.

Thiệu Lăng:

"Thật ra Thiệu Bằng nhìn thì có vẻ huênh hoang nhưng làm việc chẳng ra gì. Hơn nữa còn tính kế cả đàn bà, đúng là khiến người ta coi thường."

Chỉ riêng việc anh ta để Trương Nhã Hân làm người đại diện pháp luật cho công ty tài chính của mình cũng đủ để bọn họ sau lưng khinh bỉ.

Người ta lấy anh ta, chung sống với anh ta, vậy mà anh ta lại giở mấy trò tính toán nhỏ nhen, coi ai là kẻ ngốc chứ.

Tóm lại Thiệu Lăng rất xem thường hạng người này.

Tuy nhiên, "người trong giang hồ" có những lời không tiện nói thẳng ra.

"Cứ coi như đi xem kịch vui đi."

Lê Thư Hân:

"Được thôi."

--

Vợ chồng họ đang bàn tán về Thiệu Bằng mà không biết rằng lúc này Thiệu Bằng suýt nữa đã đập nát nhà mình.

Anh ta tức điên lên, c.h.ử.i rủa:

"Thằng phóng viên họ Vương này đúng là dám tính kế lên đầu ông đây! Cũng không nhìn xem là ai dắt nó đi ăn đi uống mà dám giở trò với tao, thằng khốn nạn! Đúng là đồ ăn cháo đá bát!"

Trương Nhã Hân nhẹ nhàng khuyên:

"Anh đừng nóng giận, tức giận hại thân, không đáng vì hạng người này mà sinh khí."

Thiệu Bằng bực bội nói:

"Tôi không biết sao? Nhưng có ai kiềm chế được cơn giận không? Thằng này ăn uống của tôi không ít vậy mà quay lưng lại định bán đứng tôi, còn muốn kéo tôi xuống nước. Từ xưa đến nay dính vào thứ đó thì có kết cục tốt đẹp không? Dù nhà có núi vàng cũng phải đi tong. Thằng khốn kiếp!"

Trương Nhã Hân nghe vậy cũng gật đầu, đạo lý này một người phụ nữ nội trợ như cô ta cũng hiểu. Hơn nữa với tư cách là bạn bè, mời nhau điếu t.h.u.ố.c là chuyện thường tình, nếu bị gài bẫy thì quá dễ. Chính vì thế anh ta mới tức giận.

"Thằng khốn này, tôi nhất định phải cho nó biết tay."

Trương Nhã Hân vội nói:

"Chúng ta không thể làm bừa được đâu."

Thiệu Bằng:

"Đàn bà các cô thì biết cái gì! Tôi không cho nó biết tay nó còn tưởng tôi dễ bắt nạt. Nhưng mà tôi cũng không cần tự mình ra tay. Cô chưa nghe câu này sao? Người khôn dùng miệng, kẻ ngu dùng tay. Lần này tôi hẹn Thiệu Lăng, Vu Béo và những người khác chính là muốn tung chuyện này ra xúi giục bọn họ hành động."

Dừng một chút, anh ta nói:

"Thiệu Lăng là người nóng tính, chúng ta có thể kích động anh ta làm việc này."

Ánh mắt Trương Nhã Hân lóe lên, rồi gật đầu nói:

"Vậy cũng tốt."

Nếu Thiệu Lăng gặp chuyện không may, cô ta cũng vui mừng.

Điều này chứng tỏ, năm đó cô ta đã không chọn sai người.

Trương Nhã Hân nghĩ vậy mà không biết rằng, người ta vốn chưa bao giờ cho cô ta cơ hội lựa chọn. Trong câu chuyện của người ta chưa bao giờ có sự tồn tại của cô ta.

Kiểu người tự biên tự diễn chính là đây.

Cô ta nghĩ rồi nói:

"Vậy anh đi khích Thiệu Lăng để em giúp sức bên Lê Thư Hân."

Thiệu Bằng liếc Trương Nhã Hân một cái,

"Cô với cô ta quan hệ bình thường mà? Cô ta có nghe lời cô không?"

Trương Nhã Hân hơi xấu hổ,

"Quan hệ của chúng em đúng là bình thường nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài hòa hảo mà. Em khuyên một chút, anh bên kia cố gắng thêm biết đâu lại thành công."