Dân làng làm loạn cả lên.
Phóng viên Vương không chỉ ngã xuống hố phân lần nữa mà còn bị đ.á.n.h thêm một trận.
Cũng đáng đời hắn ta!
Ai bảo hắn ta là người của truyền thông mà cứ đi bảo chứng cho cái thứ l.ừ.a đ.ả.o này, chẳng lẽ lại không nhận được chút lợi lộc nào sao?
Giờ thì hắn ta phải trả giá. Thậm chí có người còn lôi ra một bài báo đăng trên tờ báo chiều địa phương, tác giả chính là phóng viên Vương này.
Trong bài, hắn ta tâng bốc Kamaz lên tận mây xanh, miêu tả như thể đó là thứ tốt nhất trên đời.
Người dân thì biết gì nhiều, họ chỉ nghĩ đơn giản rằng chuyện đã được lên báo thì chắc chắn là thật, sao có thể lừa người được chứ.
Cũng có người ban đầu còn cảnh giác nhưng thấy báo chí ca ngợi hết lời, lại thêm những người đầu tư tháng nào cũng nhận được tiền lãi nên lại càng tin tưởng hơn.
Tính ra người bị lừa không chỉ có dân làng họ mà còn có cả người ở các thôn khác và cả người trên Lâm Thành nữa.
Thực ra chuyện này vốn chưa vỡ lở nhưng vì thôn Thiệu gia gây sự tập, thôn Thang Khẩu bên kia cũng không thể không đáp trả.
Cứ qua lại như vậy, hai bên lao vào ẩu đả thế là chuyện bé xé ra to. Dù sao thì thôn của họ cũng khá gần Lâm Thành nên tin tức lan đi rất nhanh.
Một số người hiểu biết hơn đã tìm đến các cơ quan kinh tế ở Lâm Thành để trình báo.
Số khác thì không rành chuyện, nghe tin dân làng Thiệu gia đang dạy dỗ gã phóng viên l.ừ.a đ.ả.o thì cũng kéo cả về đây.
Thế nên lúc Thiệu Lăng tới nơi, ở đây đã tụ tập không ít người, ồn ào cãi vã chẳng có vẻ gì là sẽ giải tán.
Thiệu Lăng thầm nghĩ:
“Mình biết mà, giờ đến vẫn chưa muộn.”
Anh vừa xuống xe đã thấy dân làng vẫn đang tụ tập cãi cọ ầm ĩ.
Thiệu Lăng không hiểu, gây náo ở đồn công an thì được ích gì chứ. Anh chủ động tiến lên khuyên giải, cùng với ông bí thư già khuyên mọi người trở về.
Có lẽ vì mọi người đã náo loạn cả một đêm và một buổi sáng, cũng nhận ra rằng ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì nên cuối cùng cũng chịu theo về làng.
Thiệu Kiệt gọi Thiệu Lăng lại:
“Cảm ơn nhé.”
Thiệu Lăng đáp:
“Khách sáo làm gì.”
Anh ngước nhìn đồn công an, ánh mắt sâu hơn vài phần rồi cười nói:
“Đi thôi.”
Lúc chuẩn bị rời đi, anh thấy Thang Diệu Tông của thôn Thang Khẩu cũng đang đi ra.
Hắn đến để xử lý vụ ẩu đả của làng mình, lúc này cũng đã xong việc.
Thiệu Lăng khẽ nhếch mép liếc nhìn hắn đầy ẩn ý.
Nhưng anh nhanh ch.óng dời mắt đi và nói:
“Chúng ta đi thôi.”
Vụ việc này đối với Thiệu Lăng cũng không quá phức tạp, chỉ là một vụ l.ừ.a đ.ả.o thôi. Thiệu Lăng không bị lừa nên cũng không tham gia sâu. Ông bí thư già nhờ anh giúp, anh cũng chỉ giúp qua loa một chút chứ không thực sự làm gì nhiều.
Ai cũng biết lúc này nói nhiều cũng vô ích.
Thế nhưng Thiệu Lăng không ngờ rằng trên đời này lại có những kẻ vô sỉ đến cùng cực.
Bà Hồ từ sáng đến giờ đã khóc lóc, lăn lộn không biết bao nhiêu lần. Vì mối quan hệ với Tô Tuyết Kiều nên bà ta đã đầu tư không ít, tròn mười vạn tệ, tất cả đều đổ vào đó.
Số tiền này gần như là toàn bộ gia sản của nhà bà ta.
Không phải bà ta chỉ có từng ấy tiền đền bù giải tỏa mà vì bà ta muốn đòi giá cao hơn nên vẫn chưa dọn đi. Rất nhiều khoản phí vẫn chưa nhận được, tiền trong tay bà ta chủ yếu là tiền cho thuê đất nông nghiệp, còn tiền nhà thì một đồng cũng chưa có.
Vừa về đến thôn, bà Hồ đã lăn ra đất ăn vạ gào khóc t.h.ả.m thiết.
Vừa thấy Thiệu Lăng, bà ta liền không chút do dự mà gào lên:
“Thiệu Lăng, mày phải đưa tiền cho tao, mày phải trả lại tiền cho tao!”
Dù cho Thiệu Lăng đã từng trải, anh cũng phải sững sờ trong giây lát.
Anh kinh ngạc nhìn bà Hồ, bà ta tiếp tục gào:
“Mày phải đưa tiền cho tao! Mày có tiền, mày nhiều tiền như thế, có đáng là bao? Mày giúp tao thì đã sao? Hơn nữa lúc trước mày còn được đi du lịch ở thủ đô. Nếu không phải vì nể mặt con Tuyết Kiều nhà tao thì mày có được đi không? Khoản tiền này mày phải trả cho nhà tao!”
Bà ta càng nói càng thấy mình có lý:
“Thằng ranh con nhà mày giữ nhiều tiền thế để làm gì? Chẳng biết kính già yêu trẻ gì cả. Mày được đi du lịch là nhờ con Tuyết Kiều nhà tao. Bây giờ nhà tao vì chuyện này mà bị lừa, mày phải đền tiền cho tao!”
Người ăn nói ngang ngược trên đời này không thiếu nhưng trơ trẽn đến mức này thì đúng là lần đầu tiên Thiệu Lăng gặp.
Mặt của người này đã dày như tường thành rồi.
Nực cười hơn là có vài người đang trong lúc quẫn trí nghe bà thím Hồ nói vậy thì mắt liền sáng lên, dường như đang tính toán xem làm thế nào để bám víu vào những người không bị lừa, moi chút tiền để bù đắp tổn thất của mình.
Mà một hộ dân được đền bù lớn như Thiệu Lăng chính là đối tượng thích hợp nhất.
Nghe đến đây Thiệu Lăng tức đến bật cười. Nhìn vẻ mặt của một số người anh thật sự cảm thấy lạnh lòng, thầm nghĩ đúng là có những người không đáng để giúp.
Anh cười khẩy:
“Bà là cái thá gì, còn cần mặt mũi nữa không? Dám đòi tiền tôi à? Tôi không bị lừa thì liên quan gì đến bà! Đúng là tôi tốt bụng đến giúp mà lại rước bực vào người. Sao bà không nói con dâu Tô Tuyết Kiều nhà bà là đồng lõa đi? Lại còn gì nữa, định lừa tiền tôi không được nên chuyển sang cướp trắng à? Tôi được đi du lịch không phải là do Kamaz lúc đó chọn người sao? Sao nào? Chuyện này cũng liên quan đến con dâu nhà bà à? Thế thì tôi phải nghi ngờ, tình hình kinh tế và hoàn cảnh gia đình của chúng tôi đều do con dâu Tô Tuyết Kiều nhà bà cố tình bán đứng. Nếu không thì sao bọn l.ừ.a đ.ả.o có thể ‘nhập gia tùy tục’, biết rõ hoàn cảnh từng nhà mà lừa tiền được?”
Thiệu Lăng không ngần ngại kéo người khác xuống nước. Người ta đã không nể mặt anh thì anh cũng chẳng cần giữ thể diện cho họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh nói tiếp:
“Nhà nào con cái không hiếu thuận thì bọn Kamaz liền cử ‘hiếu t.ử hiền tôn’ đến làm người tốt; nhà nào mẹ chồng nàng dâu bất hòa thì liền có ‘cô con dâu hiền dịu’ xuất hiện; chưa kể còn có kẻ chuyên đến khoe khoang vẻ lẳng lơ trước mặt những người đàn ông có tiếng không tốt… Rành rẽ từng nhà như thế, còn dám nói không có người tuồn tin tức ra ngoài à? Sao? Tôi không nói gì thì các người tưởng tôi là thằng ngốc à? Còn định ăn vạ tôi sao? Thím Hồ, bà có muốn tôi x.é to.ạc cái mặt nạ của bà ra không? Bà nói xem, cả làng Thiệu gia này, tại sao chỉ có con dâu bà là người của Kamaz? Bọn họ đã tiếp xúc với nhau như thế nào? Tôi còn chưa nói cả nhà bà cấu kết với người ngoài để lừa tiền dân làng đấy. Giờ bà còn muốn moi tiền từ tôi, sao bà có thể vô liêm sỉ đến vậy?”
“Đúng đấy, A Lăng nói đúng! Thím Hồ, bà không giống chúng tôi đâu, con dâu Tô Tuyết Kiều nhà bà là đồng phạm chứ không phải người vô tội!”
“Bà phải cho chúng tôi một lời giải thích! Chuyện này bà phải nói cho rõ ràng. Nếu Kamaz không trả tiền thì nhà bà phải trả!”
“Đúng vậy, trả tiền! Mau trả tiền cho chúng tôi!”
“Nhà tôi biết phải làm sao đây, tôi đổ hết cả gia sản vào đó rồi… A Lăng à, nhà cô đầu tư hết rồi, không còn gì để ăn nữa…”
Một người định nhân cơ hội vay tiền Thiệu Lăng.
Nhưng Thiệu Lăng không cho người đó cơ hội nói hết câu.
Anh cao giọng:
“Không cần gọi tôi! Chuyện này vốn dĩ không liên quan đến tôi. Tôi chỉ nghĩ ông bí thư tuổi cao sức yếu nên đến giúp một tay. Nếu bà thím Hồ còn muốn tôi bỏ tiền ra thì chẳng còn chút tình nghĩa nào để nói nữa.”
Anh quay sang ông bí thư già:
“Thưa bác bí thư, cháu xin phép đi trước.”
Ông bí thư vội nói:
“A Lăng, cháu đừng chấp nhặt với mấy người không hiểu chuyện này…”
Chính ông cũng cảm thấy mất mặt. Ông không ngờ những người này lại có ý định bám víu vào Thiệu Lăng. Vấn đề là, dù xét ở khía cạnh nào thì Thiệu Lăng cũng chẳng liên quan gì đến chuyện này cả. Không thể vì người ta có tiền mà bắt người ta phải giúp được.
Cả làng có bao nhiêu người đầu tư vào, Thiệu Lăng giúp làm sao xuể?
Ông bí thư già cảm thấy xấu hổ thay cho họ nhưng rồi lại nghĩ, đây cũng là lẽ thường tình của những người này.
Nếu họ không phải loại người như vậy thì đã chẳng cố chấp đầu tư cho bằng được. Nhưng dù sao mọi người cũng chung một gốc gác, cùng một làng, dù họ có ngàn vạn điều không tốt thì bây giờ bị lừa cũng phải cùng nhau bàn bạc một giải pháp.
Giúp được gì thì cố gắng giúp.
“Cháu đừng chấp nhặt với họ, họ chỉ vì chuyện này mà hồ đồ thôi.”
Thiệu Lăng lắc đầu:
“Bác bí thư, cháu nghĩ cháu nên đi trước thì hơn. Chuyện vốn không liên quan đến cháu, cháu không muốn dính vào.”
“A Lăng…”
Anh không đợi ông bí thư già nói thêm gì, trực tiếp chen qua đám đông rồi sải bước rời đi.
Lúc này không đi thì còn đợi đến bao giờ?
Chẳng lẽ đợi những người này mở miệng vay tiền thật à?
Anh đã nhìn thấu rồi, những người trong làng này thực sự không đáng để giúp đỡ.
Không biết nghĩ đến điều gì, Thiệu Lăng cười khẩy một tiếng, lên xe nổ máy rồi nhanh ch.óng rời khỏi làng.
Hành động của Thiệu Lăng rất dứt khoát, ngay cả dân làng cũng không ngờ anh lại thực sự bỏ đi ngay lập tức.
Thật ra trước đây Thiệu Lăng cũng không phải là người có tiếng nói trong làng, ngày thường anh chỉ lo cho gia đình nhỏ của mình, chuyện làng xã chỉ tham gia cho có lệ.
Tất nhiên không phải là anh hoàn toàn không tham gia, dù sao thì đa số người trong làng Thiệu gia đều mang họ “Thiệu”.
Sự hiện diện của Thiệu Lăng chỉ trở nên mạnh mẽ hơn từ khi nhà anh được đền bù giải tỏa một khoản lớn.
Ông bí thư có nhiều việc cần đến Thiệu Lăng. Trưởng thôn là họ hàng với Thiệu Bằng nên có việc gì cũng gọi Thiệu Bằng nhưng ông bí thư già thì khác, ông ít khi gọi Thiệu Bằng mà thường gọi những người khác như Thiệu Kiệt, Thiệu Vĩ và Thiệu Lăng.
Nói chung quan hệ giữa ông và đám thanh niên trong làng Thiệu gia đều khá tốt.
Nhưng lần này cả trưởng thôn và Thiệu Bằng đều bị gọi đi để hỗ trợ điều tra, ông bí thư già giờ phải một mình ổn định tình hình trong làng.
Ban đầu ông nghĩ Thiệu Lăng có thể giúp được, không ngờ anh lại chẳng nói hai lời đã bỏ đi.
Ông bí thư trừng mắt nhìn bà Hồ, không nhịn được mà mắng:
“Hay lắm, bây giờ bà vừa lòng chưa? Sao làng Thiệu gia chúng ta lại sinh ra một mụ già không biết xấu hổ như bà chứ! Đúng là làm chúng tôi mất hết mặt mũi. Đến lúc này rồi mà còn định ăn vạ người ta. Bà bị lừa thì liên quan gì đến nó? Sao bà không đi đòi tỷ phú giàu nhất nước đền bù cho bà đi? Đồ khốn nạn, cút đi cho khuất mắt tôi!”
Bị mắng một trận, bà Hồ cũng ngoan ngoãn hơn hẳn không dám hó hé gì nữa.
Tóc tai bà ta rối bù, quần áo bẩn thỉu vì lăn lộn dưới đất. Bà ta ngước lên chỉ thấy ánh mắt ghê tởm của mọi người.
Bà ta lẩm bẩm gì đó, ông bí thư già lại mắng:
“Bà còn dám cãi à! Bà xem bà đã làm Thiệu Lăng tức giận đến mức nào. Thử nghĩ xem, nếu không phải tại con dâu Tô Tuyết Kiều nhà bà thì làm gì có chuyện này?”
Bà thím Hồ vội vàng thanh minh:
“Chính tôi cũng đầu tư mà, nó có biết gì đâu. Là Thiệu Bằng, tất cả là do Thiệu Bằng xúi giục nó…”
“Bà còn dám vu oan cho người khác.”
Bà thím Hồ:
“Sao lại là vu oan, tôi thấy không chỉ một lần nó với Thiệu Bằng ở bên nhau…”
“Hả?”
“Thật hay giả vậy? Thiệu Bằng mà thèm để ý đến Tô Tuyết Kiều à?”
Có người lại nghĩ:
“Chắc là để ý thật đấy…”
Mọi người bắt đầu bàn tán, từ tin tức này lại chuyển sang một tin tức khác…
Lúc này Thiệu Lăng đã lái xe rời đi. Vừa ra khỏi thôn điện thoại anh reo lên, là số của Ủy ban thôn. Anh không nghe máy. Điện thoại kiên trì reo một hồi lâu nhưng Thiệu Lăng vẫn không bắt máy.