Lê Thư Hân hỏi:
“Anh thấy dì Lâm là người thế nào?”
Thiệu Lăng:
“Người rất tốt, thật thà, chất phác.”
Họ cũng đã tiếp xúc một năm, tuy chỉ là cách ngày dì mới đến một lần nhưng cũng đủ để nắm được tính cách của bà ấy.
Thiệu Lăng nói:
“Anh thấy bà ấy rất được.”
Anh cười nửa miệng, nói:
“Nói câu không dễ nghe, bà ấy trông còn đáng tin hơn cả bố mẹ anh và bố mẹ em. Tuy chúng ta trả tiền nhưng dù em có đưa số tiền tương tự cho hai bên ông bà, họ cũng không thể làm tốt được như dì Lâm.”
Lê Thư Hân:
“…”
Khóe miệng cô giật giật, thầm nghĩ Thiệu Lăng nói trúng trọng điểm rồi, kiếp trước chẳng phải là như vậy sao?
Cô đưa cho mẹ mình không ít tiền nhưng bà chăm cháu lại vô cùng qua loa cẩu thả. Nghĩ đến những khổ cực mà đứa bé kiếp trước phải chịu, Lê Thư Hân ôm chầm cậu nhóc mập ú vào lòng. Cậu nhóc đang ăn cơm ngon lành, cái thìa nhỏ múc lung tung cơm vương vãi khắp nơi, nhưng trông cũng rất tự lập.
Nhóc đang ăn hăng say thì bị mẹ ôm lấy liền ngơ ngác “ai” một tiếng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn mẹ.
Lê Thư Hân cúi xuống thơm lên trán con,
“Mẹ yêu con nhất.”
Cậu bé liền toe toét cười, đôi mắt to tròn nhìn mẹ nói:
“Ăn cơm cơm nha.”
Ba việc quan trọng nhất của cậu bé là bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.
Nếu có việc thứ tư thì đó là bữa khuya.
Cậu bé là một đứa trẻ ham ăn.
Cậu nhóc mập ú không hiểu nhìn mẹ nhưng lại cảm nhận được cảm xúc của mẹ, bàn tay nhỏ xíu vỗ về tay mẹ gọi:
“Mẹ, mẹ nha.”
Lê Thư Hân bật cười, dịu dàng:
“Ừm, con ngoan của mẹ.”
Thiệu Lăng cũng cười,
“Em mà ôm nữa là con trai chúng ta không vui đâu, trì hoãn cái gì cũng được chứ không thể trì hoãn việc ăn cơm của con được.”
Lê Thư Hân:
“Xí! Anh bỏ cái giọng đó đi cho em, đàn ông con trai ai lại nói chuyện kiểu đấy.”
Thiệu Lăng cười sảng khoái.
Anh nói:
“Thôi được rồi, em mau thả con ra đi. Chúng ta nói lại chuyện dì Lâm, ý anh là đồng ý cho bà ấy chuyển sang làm bảo mẫu ở lại. Còn em thì sao? Nếu em thấy được thì chúng ta nhận. Nếu em thấy có người lạ không tiện thì chúng ta sẽ phải phỏng vấn người giúp việc mới.”
Lê Thư Hân suy nghĩ một lát rồi nói:
“Nhận đi anh.”
Cô nói:
“Nhà mình đã quen với dì Lâm rồi, cứ nhận dì đi. Tìm người mới lại phải làm quen lại từ đầu. Hơn nữa bà ấy chuyển sang làm bảo mẫu ở lại cũng có nhiều cái tốt. Ít nhất anh cũng có thể làm những việc mình muốn, trước đây suốt ngày phải trông con bây giờ không phải có nhiều thời gian hơn sao?”
Thiệu Lăng cười nói:
“Anh còn tưởng được ăn bám vợ thêm mấy năm nữa chứ.”
Lê Thư Hân:
“Xì.”
Thiệu Lăng bật cười, gắp cho Lê Thư Hân một miếng thức ăn:
“Anh nói không đúng à? Công chúa điện hạ.”
Lê Thư Hân:
“Em là nữ hoàng.”
Thiệu Lăng phụt cười:
“Em nhập vai nhanh thật đấy.”
Lê Thư Hân hừ một tiếng nhưng rồi chính cô cũng không nhịn được cười, cô dịu giọng:
“Thực ra nghĩ kỹ lại, dì Lâm làm bảo mẫu ở lại cũng rất tốt. Sau này chúng ta không cần phải nấu cơm nữa.”
Lê Thư Hân thật sự không thích nấu ăn nhưng lại rất thích ăn, đặc biệt là các món ngon và các món canh.
Chỉ cần nhìn nguyên liệu dì Lâm chuẩn bị cho họ là biết dì là người rất giỏi nấu canh.
Lê Thư Hân:
“Vậy ngày mai em nói chuyện với dì nhé.”
Thiệu Lăng cười:
“Để anh nói cho.”
Anh quản lý việc nhà nên quen với dì Lâm hơn Lê Thư Hân, nếu không bà ấy cũng đã không tìm thẳng Thiệu Lăng.
Chủ yếu là dì và Lê Thư Hân thực sự không có nhiều tương tác. Gặp thì có gặp nhưng mọi việc trong nhà, từ lớn đến nhỏ đều là trao đổi với Thiệu Lăng nên tự nhiên là không thân với Lê Thư Hân.
Anh nói:
“Nếu bà ấy đến ở, chúng ta sắp xếp phòng thế nào?”
Nhà họ có đủ phòng nhưng một phòng đã được đổi thành phòng làm việc, một phòng thành khu vui chơi cho trẻ em, bây giờ chỉ còn phòng của cậu bé. Lúc mua nhà thì thấy phòng thế nào cũng đủ nhưng thực tế khi có thêm người thì lại khá bất tiện.
Lê Thư Hân mím môi, do dự một lúc rồi nói:
“Hay là, để bà ấy ở phòng của con đi. Anh thử nói với dì xem dì có thể trông trẻ con không, nếu được chúng ta có thể trả thêm tiền để bà ấy trông con cả buổi tối. Bây giờ con vẫn ngủ ở cũi nhỏ trong phòng mình, có lẽ chúng ta có thể nhân cơ hội này tập cho con ngủ riêng. Dọn cái cũi đi để con ngủ trên giường của mình rồi kê thêm một cái giường nữa cho dì Lâm, dù sao phòng cũng lớn, hoàn toàn để vừa.”
Vốn dĩ vợ chồng họ ngủ cùng con cũng có chút bất tiện.
Bây giờ con cũng đã lớn hơn, được một hai tuổi rồi cũng nên ngủ riêng.
Nhưng nếu để con ngủ một mình thì vợ chồng họ lại không yên tâm chút nào.
Dù sao, họ cũng là một cặp vợ chồng trẻ cực kỳ cưng chiều con.
Nhưng nếu để con ở cùng dì bảo mẫu thì lại tốt hơn nhiều.
Thiệu Lăng:
“Được, vậy cũng tốt.”
Cậu nhóc mập ú vẫn đang xúc cơm, nghe bố mẹ nhắc đến mình thì cũng không hiểu lắm chỉ ngẩng đầu lên nhìn rồi nói:
“Con không ngủ một mình đâu.”
Lê Thư Hân cười xoa đầu con, cậu nhóc nghiêng đầu vẻ mặt không hiểu.
Lê Thư Hân:
“Con ngoan của mẹ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu nhóc mập ú liền nở nụ cười ngọt ngào, lắc lư người rồi tiếp tục cười khúc khích.
Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng cảm thán:
“Nếu dì Lâm có thể trông con tốt, anh sẽ có nhiều thời gian hơn, anh định làm gì?”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Anh mới ăn bám được mấy ngày em đã đuổi anh ra ngoài làm việc rồi à, em quá đáng thế?”
Lê Thư Hân phồng má, làm mặt bánh bao,
“Anh có phải đang bới lông tìm vết không đấy, em rõ ràng là có ý tốt mà.”
Thiệu Lăng nhìn bộ dạng tức giận của cô cười càng lúc càng lớn.
Cười chán, anh mới nghiêm túc nói:
“Không phải anh đang thầu ngọn đồi để nuôi gà sao?”
Lê Thư Hân:
“…”
Cô nói giọng yếu ớt:
“Rõ ràng là nhà chú hai Quách đang nuôi mà.”
Thiệu Lăng lý sự:
“Anh phải lo đầu ra, không giống nhau à?”
Lê Thư Hân:
“Thôi được rồi, tùy anh, anh muốn làm gì cũng được.”
Thực ra kiếp trước Thiệu Lăng làm thầu xây dựng nhỏ từng bước đi lên, tuy không làm lớn nhưng cũng ổn. Chỉ là Thiệu Lăng không vui vẻ như vậy. Thấy càng nhiều càng không vui vẻ.
Hai vợ chồng họ từng có một lần hiếm hoi tâm sự, lúc đó Thiệu Lăng nói thẳng với Lê Thư Hân rằng anh không thích làm ngành này chút nào.
Dù cho ngành này thực sự kiếm được tiền. Nhưng làm thầu, làm trong ngành xây dựng Thiệu Lăng có thể nói là mệt cả thể xác lẫn tinh thần.
Vất vả chỉ là một phần còn có rất nhiều uất ức trong lòng.
Về bản chất cả Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều không phải kiểu người có tham vọng lớn.
Họ muốn tiền nhưng không cần phải có rất nhiều tiền đến mức không đếm xuể.
“Em nhìn gì thế? Chưa thấy chồng em đẹp trai thế này bao giờ à?”
Thiệu Lăng trêu chọc Lê Thư Hân đang ngẩn người.
Lê Thư Hân hừ một tiếng:
“Anh lại nói bậy rồi, anh Lăng à.”
Thiệu Lăng nhướng mày. Lê Thư Hân nói tiếp:
“Anh thế nào, em cũng đều rất vui.”
Thiệu Lăng nhìn sâu vào mắt Lê Thư Hân rồi bật cười. Anh vươn tay nắm lấy tay cô, cậu nhóc mập ú thấy tay bố mẹ đặt lên nhau lập tức cũng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên, nhanh không chịu được.
Lê Thư Hân cười nhẹ, cô nói:
“Chỉ cần anh vui vẻ, mọi thứ đều tốt.”
Thiệu Lăng bật cười nói một cách sâu sắc:
“Em cũng vậy, chỉ cần vui vẻ, mọi thứ đều tốt.”
Hai vợ chồng nhìn nhau cười.
Thiệu Lăng:
“Anh nghĩ thế này, dì Lâm trước đây toàn làm giúp việc theo giờ, lần đầu chuyển sang làm giúp việc ở lại có thể chính bà ấy cũng chưa quen. Hơn nữa tuy chúng ta tiếp xúc với bà ấy thấy ổn, cũng tin tưởng con người bà nhưng tin tưởng là một chuyện, anh không thể hoàn toàn không phòng bị một người lạ. Cho nên giai đoạn đầu này chắc anh vẫn sẽ ở nhà nhiều hơn. Không phải Trương Hiên đang dạy anh chơi cổ phiếu sao? Anh định ở nhà nghiên cứu thêm. Em đừng cười, cười cái gì mà cười…”
Lê Thư Hân cười không ngớt.
Thiệu Lăng:
“Cười cái gì, anh thật sự có học hành nghiêm túc đấy. Mặt khác trang trại bên kia anh cũng không thể bỏ mặc được. Tóm lại bây giờ cứ thích ứng vài tháng, nếu chắc chắn dì Lâm có thể chăm sóc tốt cho con và lo việc nhà ổn thỏa thì sang năm anh sẽ tính chuyện tự mình làm gì đó.”
Anh nói đùa:
“Đến lúc đó vợ yêu hỗ trợ anh ít vốn nhé.”
Tiền của anh đều đã dùng để mua cửa hàng, tuy bây giờ đã nhận nhà và có tiền cho thuê hàng tháng nhưng số tiền đó thực sự không nhiều.
Thiệu Lăng:
“Đây là chúng ta đã nói rồi đấy nhé, vợ không được bỏ mặc anh đâu.”
Lê Thư Hân cười khúc khích rồi nói:
“Đương nhiên là lo cho anh rồi, vậy thì thời gian này em sẽ cố gắng kiếm tiền để chồng em có nhiều vốn hơn.”
Thiệu Lăng:
“Nghe còn được.”
Lê Thư Hân:
“Xì ~”
Thiệu Lăng nheo mắt:
“Hôm nay em xì nhiều thật đấy.”
Lê Thư Hân:
“Hừ.”
Thiệu Lăng:
“Em đó, em đó.”
Lê Thư Hân không nhịn được bật cười.
Thiệu Lăng:
“Đồ trẻ con.”
Lê Thư Hân:
“Hừ.”
Ừm, từ “quái vật xì” chuyển thành “quái vật hừ hừ”.
Hai vợ chồng đều bật cười.
Ăn cơm xong Thiệu Lăng vào phòng làm việc gọi điện.
Anh không phải người lề mề, không đợi đến ngày mai mà gọi thẳng vào máy nhắn tin của dì Lâm, trao đổi sơ qua trong điện thoại rồi hẹn ngày mai đến nói chuyện cụ thể.
Thực ra dì Lâm cũng thích làm việc cho gia đình này hơn, nếu không cũng đã không chủ động đến hỏi họ trước.
Bà ấy hoàn toàn có thể đợi công ty môi giới tìm cho mình gia đình khác nhưng bà vẫn muốn tự mình nắm lấy cơ hội này.
Lê Thư Hân và gia đình cô tìm bảo mẫu thì coi trọng việc ít người, dễ làm.
Ngược lại với tư cách là bảo mẫu, dì Lâm đương nhiên cũng muốn tìm một gia đình như nhà Thiệu Lăng và Lê Thư Hân.
Cặp vợ chồng trẻ này không phải người khó tính, cũng không bao giờ la mắng hay bắt bẻ, nhà tuy rộng nhưng ít người, đơn giản.
Dù chỉ làm giúp việc theo giờ, dì Lâm cũng đã trải qua “cái lạnh thấu xương”. Bà ấy đã cảm nhận được mức độ khắt khe của một số chủ nhà khó mà tưởng tượng nổi. Đương nhiên bà ấy cũng hiểu có một số đồng nghiệp làm không tốt, đục nước béo cò làm hỏng quy tắc khiến người ta có cái nhìn không tốt về ngành này.
Nhưng cũng có không ít chủ nhà chỉ đơn giản là không thể chịu được khi thấy họ nghỉ ngơi một chút.
Như trường hợp của dì Lâm, công việc thường được tính theo gói, dọn dẹp xong toàn bộ là bao nhiêu tiền chứ không theo giờ. Nhưng dù vậy vẫn có nhiều người thấy họ ngồi xuống là sẽ mắng mỏ nên dì Lâm rất thích đến làm ở nhà này.