Cậu nhóc mũm mĩm ngồi ngay ngắn bên cạnh mẹ há miệng xinh xinh chờ mẹ đút cơm. Thật ra cậu bé đã tự ăn được rồi nhưng lần nào ăn xong cũng lấm lem bẩn thỉu, nên khi ra ngoài Lê Thư Hân sẽ không để con tự ăn. Cậu nhóc cũng hiểu chuyện lắm, là một đứa trẻ thông minh được ba mẹ dạy dỗ cẩn thận nên rất biết điều.
Cậu bé ăn từng miếng lớn, ăn xong lại tự ôm bình sữa tu ừng ực ra vẻ hưởng thụ như một ông tiên nhỏ sau bữa ăn no nê.
Vu Điềm Điềm lớn hơn một chút, năm nay đã học lớp một nên đương nhiên không có hứng thú với mấy thứ này. Nhưng cô em Vu Mật vẫn còn học lớp mầm, cô bé cứ nhìn chằm chằm bình sữa của nhóc mập, cái miệng nhỏ xinh không giấu được vẻ thèm thuồng. Cô bé cứ mím môi nhìn đăm đăm rồi không nhịn được mà kéo nhẹ vạt váy của chị gái.
Vu Điềm hỏi:
“Sao thế em?”
Vu Mật nói bằng giọng mềm mại, nũng nịu:
“Chị ơi~”
Có lẽ cô bé chợt nhận ra chị mình cũng chỉ là một đứa trẻ, thế là cô bé quay đầu nhìn mẹ làm nũng:
“Mẹ ơi~”
Vẫn cái giọng điệu đó, Thôi Đào bật cười hỏi:
“Sao vậy con?”
Vu Mật liền nói ngay:
“Mật Mật cũng muốn uống ạ.”
Thôi Đào ngẩn người một lúc.
Con gái nhà mình hồi bé chẳng hề thích uống sữa không ngờ giờ lại thích. Cô ấy nhìn sang cậu nhóc mũm mĩm thì hiểu ra ngay là con gái mình đang ghen tị với tiểu Giai Hi.
Nhưng cô ấy cũng không làm khó con gái,
“Con đợi một chút, mẹ gọi một ly sữa tươi cho con nhé.”
Vu Mật lập tức ngoan ngoãn gật đầu.
Tiểu Giai Hi dường như hiểu rằng chị gái cũng muốn uống sữa, cậu bé ngập ngừng một chút rồi đưa bình sữa của mình qua:
“Cho chị Mật Mật uống này.”
Đúng là một cậu bé hào phóng.
Vu Mật nhìn mẹ, Thôi Đào liền nói:
“Không cần đâu con, lát nữa sữa tươi sẽ được mang lên ngay, chị con cũng có phần. Tiểu Giai Hi cứ uống đi nhé.”
Tiểu Giai Hi nhìn chị gái nhỏ, Vu Mật lắc đầu nói giọng mềm mỏng:
“Thôi không cần đâu.”
“Em ngoan như vậy, con còn chưa cảm ơn em.”
Vu Mật liền nói ngay:
“Chị cảm ơn em nhé.”
Tiểu Giai Hi lập tức nở một nụ cười ngọt ngào, chìa bàn tay nhỏ xíu ra và nói:
“Chị Mật Mật chơi cùng em.”
Lê Thư Hân nói:
“Đợi các con uống sữa xong rồi hẵng chơi nhé.”
“Dạ~”
Một giọng sữa non nớt, mềm mại vang lên.
Sữa tươi nhanh ch.óng được mang ra, Vu Mật có một ly chị gái Vu Điềm cũng có một ly. Ba đứa trẻ cùng nhau uống sữa, uống xong liền nắm tay nhau chạy loanh quanh trong phòng. Dạo này khi đưa con ra ngoài ăn, nếu tìm được phòng riêng Lê Thư Hân và mọi người đều ưu tiên chọn phòng riêng. Nếu không cậu nhóc nhà họ lại hiếu động dễ làm phiền người khác.
Ở trong phòng riêng thì tiện hơn nhiều, như khách sạn này lại càng tâm lý. Họ thiết kế hẳn phòng cho gia đình có trẻ nhỏ còn có cả khu vui chơi cát giúp việc trông trẻ trở nên dễ dàng hơn hẳn. Mấy đứa nhỏ đi chơi, người lớn cũng không có gì phải lo lắng.
Thiệu Lăng nói:
“Thằng nhóc nhà tôi chẳng có bạn bè gì chơi cùng, tôi định qua Tết đến hè năm sau lúc nó tròn ba tuổi sẽ cho đi nhà trẻ.”
Vũ Béo và Thôi Đào ngạc nhiên:
“Thế có hơi sớm không?”
Thiệu Lăng đáp:
“Thật ra cũng ổn mà? Ba tuổi rồi. Cho nó học lớp mầm vài năm rồi cũng đến lúc vào tiểu học thôi.”
Thôi Đào cười nói:
“Vậy thì tôi phải tiêm phòng trước cho cậu một liều nhé, cho trẻ con đi nhà trẻ không dễ dàng như vậy đâu. Đến lúc đó cậu sẽ biết. Hai đứa nhà tôi lúc đi học đều khóc hết nước mắt. Đừng nói chúng nó, sáng nào cổng trường mẫu giáo cũng toàn tiếng khóc oe oe như sấm rền ấy chứ.”
Thiệu Lăng:
“Thế thì tôi lại càng muốn trải nghiệm xem sao.”
Lê Thư Hân chống cằm nói:
“Vậy thì bây giờ chúng ta phải động viên con, cho con biết đi nhà trẻ vui như thế nào.”
“Vô ích thôi, con bé nhà tôi trước khi đi cũng háo hức vì có bạn mới nhưng đến nơi là lại khóc như chim ri.”
Mấy ông bố bà mẹ đang bàn tán chuyện con cái, còn Trương Hiên và Tô Tuyết Liên là một cặp đôi nên đương nhiên không phải đối mặt với tình huống này.
Lê Thư Hân nhanh ch.óng nhận ra chủ đề này không hợp với tất cả mọi người nhưng Tô Tuyết Liên lại có vẻ nghe rất say sưa.
Cô ấy nói:
“Mỗi lần nhìn tiểu Giai Hi ngoan như vậy, tôi lại thấy nuôi một đứa trẻ cũng không khó lắm. Nhưng khi nghe người khác kể về cuộc sống thường ngày, tôi lại thấy thật khổ sở.”
Lê Thư Hân chớp mắt, kiếp trước Tô Tuyết Liên đã không sinh con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“À đúng rồi, vụ kiện của cô ấy thế nào rồi?”
Tô Tuyết Liên nói:
“Tôi chỉ là trợ lý thôi, giáo sư của tôi mới là người lo vụ kiện này.”
Dù Lê Thư Hân không hỏi thẳng nhưng Tô Tuyết Liên biết cô đang nói đến ai, dù sao đó cũng là người mà mọi người đều quen biết.
Mặc dù chuyện này do Tô Tuyết Liên toàn quyền xử lý nhưng khi thực sự ra tòa, cô ấy không phải là người đứng ra kiện. Dù đã qua kỳ thi tư pháp nhưng cô ấy hiện vẫn đang là nghiên cứu sinh nên chưa đủ điều kiện hành nghề.
Tuy nhiên vì gần như xử lý mọi việc nên cô ấy nắm rất rõ.
Cô ấy nói:
“Vụ kiện này kéo dài khá lâu, chắc phải sang năm sau mới xong nhưng có lẽ sang năm sẽ có phán quyết.”
Lê Thư Hân gật đầu.
Thôi Đào không nhịn được, tò mò hỏi:
“Thế kết quả có thể sẽ như thế nào?”
Tô Tuyết Liên lắc đầu:
“Em cũng không dám nói chắc. Chưa đến phút cuối cùng thì không ai biết được. Nhưng hiện tại hai bên đã đưa ra bằng chứng, bên em đang tạm chiếm ưu thế nhưng vẫn chưa thể nói trước điều gì.”
Cô ấy nói thêm:
“Nếu may mắn, chuyện của công ty tài chính bên Thiệu Bằng có thể được định tính trước khi vụ kiện ly hôn diễn ra, như vậy phần thắng của chị Trương Nhã Hân sẽ lớn hơn rất nhiều.”
Nhắc đến chuyện này, Thôi Đào lại hỏi:
“Thế còn công ty tài chính…”
Tô Tuyết Liên biết, Vũ Béo cũng đã đầu tư một khoản tiền vào công ty tài chính đó. So với những người khác thì số tiền không lớn nhưng đối với một gia đình bình thường thì đó cũng không phải là con số nhỏ.
Tô Tuyết Liên nói:
“Công ty tài chính đã bị niêm phong. Mặc dù công ty này không liên quan đến l.ừ.a đ.ả.o nhưng nó hoạt động không hợp pháp. Dù mọi người có nói mỹ miều thế nào, lợi dụng kẽ hở để gọi là công ty tư vấn đầu tư thì bản chất vẫn là cho vay, hơn nữa còn là cho vay nặng lãi. Vốn của mọi người rất khó lấy lại được.”
Vũ Béo thở dài một hơi nặng nề:
“Đen thật, lúc đấy mình nên nghe lời Thiệu Lăng.”
Anh ta thật lòng cảm thấy Thiệu Lăng đúng là có tài, những thứ cậu ta không động vào cuối cùng đều chứng minh là chẳng ra gì.
“Mình vất vả lắm mới kiếm được chút tiền, cuối cùng lại ra nông nỗi này.”
Trương Hiên chen vào:
“Anh có thể chọn các kênh đầu tư chính thống, ví dụ như công ty chứng khoán của chúng tôi rất uy tín. Nếu anh có hứng thú, có thể xem xét cổ phiếu hay hợp đồng tương lai cũng được. Chúng tôi còn có cả mảng đầu tư cổ phiếu nước ngoài, anh cứ yên tâm vì hoàn toàn hợp pháp. Chẳng giống như cái công ty tài chính vớ vẩn của Thiệu bằng, cuối cùng chỉ còn lại một mớ hỗn độn.”
Anh ta cười nói nhưng Tô Tuyết Liên lại hơi cau mày:
“Cổ phiếu cũng lên xuống thất thường, anh đừng có xúi người ta chơi cổ phiếu.”
Trương Hiên:
“Sao lại là xúi giục? Anh đang đưa ra lời khuyên chân thành mà. Em xem, Thiệu Lăng chẳng phải đã kiếm được tiền đó sao?”
Tô Tuyết Liên không nhịn được hỏi:
“Thiệu Lăng kiếm được tiền thì liên quan gì đến anh?”
Trương Hiên:
“…”
Anh ta bảo mua con nào, Thiệu Lăng lại cố tình mua con khác cứ như muốn đối đầu với anh ta.
Thế nhưng tài khoản của anh ta thì toàn một màu xanh lơ còn của Thiệu Lăng lại đỏ rực.
Điều này thật khiến người ta đau lòng.
May mắn là anh ta vẫn tự biết mình không phải là người có chuyên môn. Anh ta có được ngày hôm nay chủ yếu là nhờ vào khuôn mặt đẹp trai và cái miệng dẻo, đôi khi tài năng rất quan trọng, nhưng gặp đúng thời cũng quan trọng không kém.
Trương Hiên chính là người như vậy. Hồi đi học anh ta rất chăm chỉ nhưng ngành này cũng cần có thiên phú, mà anh ta lại là người hoàn toàn không có thiên phú. Tuy nhiên nhờ vẻ ngoài ưa nhìn lại có người họ hàng làm ở đài truyền hình nên anh ta đã được giới thiệu làm khách mời vài lần.
Và cũng vì đẹp trai, dù ở công ty chứng khoán ai cũng biết anh ta là một “thánh nhọ” bất tài nhưng anh ta lại nhận được khá nhiều lời mời làm bình luận viên chứng khoán riêng, xuất hiện trên các chương trình tài chính kinh tế để c.h.é.m gió. Đừng thấy anh ta kém cỏi nhưng anh ta không bao giờ nói bừa.
Anh ta luôn nói những điều rất chung chung nhưng lại tạo cho người ta cảm giác rất đáng tin cậy. Khán giả đại chúng rất thích nghe anh ta phân tích nên dù không giỏi, anh ta vẫn kiếm được không ít. Chỉ tiếc là tiền kiếm được không phải từ công việc chính mà là từ phí khách mời của đài truyền hình.
Trương Hiên vẫn rất muốn kiếm thêm tiền từ công việc chính của mình nên cũng ra sức lôi kéo khách hàng lớn.
“Tuy kỹ thuật của tôi không được tốt lắm nhưng anh cứ nghe thử xem sao. Hơn nữa vận may của tôi tốt lắm đấy, anh xem Thiệu Lăng kìa, cậu ta cũng kiếm được tiền rồi đấy.”
Thiệu Lăng liếc anh ta:
“Nếu không phải tôi kịp thời dừng lại, thì đã bị cậu hại cho thê t.h.ả.m rồi.”
Trương Hiên:
“...Cậu đúng là không coi tôi là người ngoài gì cả, dám bóc phốt tôi ngay trước mặt mọi người.”
Thiệu Lăng bật cười:
“Tôi chẳng phải sợ cậu tư vấn cổ phiếu không thành công rồi bị người ta đ.á.n.h cho hay sao? Tôi thấy chuyên môn của ai người nấy rành, cậu vẫn nên đến đài truyền hình làm chuyên gia thì hơn. Cứ nói về mảng nào có lợi, mảng nào không ổn chẳng phải tốt hơn sao? Kiếm cũng không ít, đừng đi tư vấn cho người khác nữa dễ rước họa vào thân.”
Lê Thư Hân khẽ nhíu mày, Trương Hiên đúng là từng bị một “đại ca” đ.á.n.h vì tư vấn cổ phiếu. Cô lặng lẽ cúi đầu thầm nghĩ người đàn ông của mình đúng là nói trúng tim đen.
Nhưng có lẽ kiếp này Trương Hiên sẽ không bị đ.á.n.h nữa.
Bởi vì anh ta bắt đầu trầm tư, rõ ràng đã nghe lọt tai lời của Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng nói thêm:
“Cậu tư vấn cho người ta toàn sai, đến lúc tin đồn lan ra bên đài truyền hình chưa chắc đã muốn mời cậu nữa đâu. Cần gì vì cái này mà ảnh hưởng đến cái kia.”
“Cũng phải ha.”