Lại một năm mới nữa đã đến.
Thời khắc chuyển giao từ năm 1999 sang năm 2000.
Năm Thiên niên kỷ có rất nhiều hoạt động nhưng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân vẫn như cũ không đến nhà trưởng bai nào cả.
Thực ra không đi mới là bình thường, dù là nhà chồng hay nhà mẹ đẻ nếu họ đến ngược lại còn khiến người ta cảm thấy không tự nhiên.
Hai vợ chồng đã đặt bữa tối tất niên ở khách sạn. Mấy năm gần đây dịch vụ đặt tiệc tất niên rất thịnh hành và được nhiều người ưa chuộng nhưng đa số là các gia đình đông người, còn gia đình ba người như họ thì không nhiều.
Tuy nhiên, dù không nhiều nhưng vẫn có cũng không có gì là quá khác biệt.
Cả nhà Thiệu Lăng chỉ có ba người dù ít người nhưng cũng phải ăn thật ngon.
Thiệu Lăng đã đặt thực đơn từ trước có vi cá yến sào, cơm rang bào ngư và không thể thiếu tôm hùm lớn.
Gia đình ba người vừa ngồi xuống đã thấy trên sân khấu đang biểu diễn tiết mục.
Vị trí của họ rất đẹp ngay chính giữa.
Nhóc mập vừa được đặt vào ghế trẻ em đã reo lên một tiếng "oa".
Trên sân khấu một nhà ảo thuật đang biến ra hoa. Nhà ảo thuật mặc áo đuôi tôm, đội mũ phớt nhỏ, vèo vèo vèo nhanh ch.óng biến ra từng đóa hoa, tay trái một đóa tay phải một đóa rồi tặng cho khách khứa có mặt.
Mỗi bàn đều có một đóa.
Nhà ảo thuật đi đến bàn của họ cúi chào một cách lịch lãm, đưa một đóa hoa hồng đỏ cho tiểu Giai Hi và nói:
"Tặng cho bạn nhỏ đáng yêu này."
Nhóc mập:
"Oa."
Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh nhìn nhà ảo thuật thần kỳ rồi lại nhìn đóa hoa, lại nhìn sang mẹ.
Lê Thư Hân:
"Con cầm đi."
Nhóc mập lập tức nhận lấy đóa hoa còn hít hít chiếc mũi nhỏ, ngửi ngửi, sau đó nở một nụ cười ngọt ngào nói bằng giọng sữa:
"Cảm ơn ạ~"
Tuy còn nhỏ nhưng cậu bé là một đứa trẻ ngoan rất hiểu lễ phép.
Cậu bé biết nhận quà của người khác thì phải nói cảm ơn.
Nhà ảo thuật mỉm cười,
"Ngoan quá."
Nhóc mập được khen liền ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, tự đắc đến mức chỉ muốn bay lên trời.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều bật cười.
Nhà ảo thuật cũng cười,
"Chúc gia đình ba người năm mới vui vẻ."
"Cũng chúc anh năm mới vui vẻ."
Vợ chồng Thiệu Lăng cũng hòa nhã gửi lời chúc tốt đẹp.
Nhà ảo thuật mỉm cười rồi đi sang bàn tiếp theo. Anh ta đi từng bàn tặng hoa, trong khi trên sân khấu một nhóm các cô gái trẻ ngoài hai mươi mặc tất trắng đang múa ba lê.
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Ố."
Lê Thư Hân lập tức dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo véo Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng:
"Ai ai. Em còn đ.á.n.h lén à?"
Lê Thư Hân hất cằm, Thiệu Lăng cười đầy ẩn ý,
"Anh hiểu rồi, em ghen chứ gì, được chưa?"
Thế này được coi là cái gì chứ.
Lê Thư Hân:
"Anh phiền thật đấy."
Thiệu Lăng cười đầy ẩn ý nắm lấy tay Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân:
"Anh làm gì vậy."
Thiệu Lăng:
"Anh nắm tay vợ anh, không được à?"
Lê Thư Hân nở nụ cười rạng rỡ, hai người tình tứ với nhau trong khi tiểu Giai Hi nhà họ đã bắt đầu "phá hoại" đóa hoa.
Một đóa hoa hồng đỏ xinh đẹp bị cậu bé bắt đầu ngắt từng cánh, một cánh, hai cánh, ba cánh…
Lê Thư Hân:
"Con làm gì vậy?"
Tiểu Giai Hi nói giòn tan:
"Chơi ạ!"
Lê Thư Hân:
"Chúng ta không chơi nữa nhé, con xem tay nhỏ bẩn thế này làm sao ăn ngon được."
Tiểu Giai Hi bắt đầu nuốt nước bọt.
Lê Thư Hân bắt đầu kể tên các món ăn:
"Hôm nay chúng ta đặt rất nhiều món ngon, có bánh trôi nhỏ yến sào hoa quế, thơm thơm ngọt ngọt rất ngon miệng."
Tiểu Giai Hi không hiểu đây là món gì nhưng cậu bé rất biết nghe giọng của mẹ.
Giọng của mẹ nghe là biết rất ngon. Tiểu Giai Hi nhúc nhích m.ô.n.g mím môi.
Lê Thư Hân lấy gel rửa tay khô ra rửa tay cho cậu bé rồi nói tiếp:
"Còn có vi cá cải thảo, vi cá đó, con còn nhớ không? Con đã ăn một lần rồi đấy."
Tiểu Giai Hi tiếp tục nuốt nước bọt, cậu bé cảm thấy đồ ăn ngon hình như rất nhiều.
Lê Thư Hân:
"Chúng ta còn hấp một con cá mú nữa."
Tiểu Giai Hi:
"Oa."
Cậu bé không hiểu nhưng chỉ biết chắc chắn đều là món ngon.
Lê Thư Hân cười tươi,
"Chúng ta còn nữa nhé, còn có món gà luộc ngon lắm."
Nhóc mập biết thịt gà rất ngon.
Cậu bé sốt ruột đung đưa đôi chân nhỏ,
"Mẹ ơi, ăn cơm ạ."
Cậu bé vội vàng muốn ăn cơm.
Lê Thư Hân:
"Sắp có đồ ăn rồi, hôm nay còn có món xôi ngọt thập cẩm mà con thích, còn có cả tôm hùm lớn nữa."
Nhóc mập nở nụ cười ngọt ngào.
Quả nhiên Lê Thư Hân nói không sai.
Đồ ăn nhanh ch.óng được dọn lên nếu không phải đang ngồi trên ghế trẻ em, cậu bé đã vui vẻ xoay vòng vòng.
Lúc này trên sân khấu đã đổi thành màn biểu diễn của mấy chú tiểu múa đao múa kiếm, hò hét vang dội nhưng nhóc mập chẳng thèm để ý, cậu chỉ muốn ăn cơm.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân thấy bộ dạng thèm ăn của con trai đều bật cười.
Đêm giao thừa rất náo nhiệt, bên ngoài pháo hoa không ngớt trong phòng cũng có các loại biểu diễn không khí tưng bừng.
Đây là lần đầu tiên họ đón năm mới ở ngoài, Lê Thư Hân có chút tò mò nhìn đông nhìn tây ra vẻ hoạt bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng:
"Em nhìn gì vậy?"
Lê Thư Hân:
"Tò mò thôi. À đúng rồi, nghe nói tối nay ở quảng trường trung tâm thành phố có đếm ngược đón năm mới."
Thiệu Lăng:
"Em muốn đi à?"
Lê Thư Hân lập tức lắc đầu,
"Loại náo nhiệt này tốt nhất không nên tham gia, người chắc chắn rất đông, chúng ta còn mang theo con nhỏ, đừng đi lỡ có chen lấn xô đẩy thì làm sao."
Lê Thư Hân mơ hồ không nhớ kiếp trước có chuyện như vậy nhưng kể cả kiếp trước không có, loại náo nhiệt này cô cũng không tham gia. Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Loại hoạt động lớn này cô không hề muốn tham gia.
Lê Thư Hân kiên quyết:
"Chúng ta về nhà đón năm mới cũng giống nhau mà."
Cô đến gần Thiệu Lăng đôi mắt sáng ngời, cười tươi:
"Chúng ta uống một ly nhé."
Thiệu Lăng thấy bộ dạng của cô, cũng học theo, làm ra vẻ thần bí,
"Không mang theo con trai à?"
Lê Thư Hân nhướng mày,
"Không mang theo!"
Thiệu Lăng bật cười,
"Anh thấy được đấy, loại hoạt động chỉ dành cho người lớn này, đúng là không thích hợp mang nó theo. Vậy chúng ta dỗ nó ngủ trước."
Lê Thư Hân:
"Được thôi."
Rõ ràng cả nhà chỉ có ba người, dì Lâm cũng không ở đây mà họ cứ phải làm ra vẻ lén lút như vậy, đúng là hai người rất biết bày trò.
Thiệu Lăng nén cười,
"Vậy chúng ta ngủ muộn một chút. Tối nay chắc chắn có nhiều người đốt pháo hoa."
Lê Thư Hân:
"Được thôi, chúng ta về nhà cũng đốt, em mua nhiều lắm."
"Được."
Thiệu Lăng nhìn nụ cười của Lê Thư Hân, tâm trạng cũng rất tốt:
"Tối nay ngủ muộn một chút không sao, sáng mai chúng ta cũng không cần dậy sớm."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Nếu nói vậy cô rất ngạc nhiên.
"Ngày mai là mùng một Tết, chúng ta không về thôn cùng nhau uống cháo đoàn viên à?"
Đây là thói quen bao nhiêu năm nay, Lê Thư Hân cũng đã tham gia rất nhiều lần.
Cô gả về đây bao nhiêu năm chưa từng vắng mặt một năm nào.
Lê Thư Hân tò mò:
"Sao vậy?"
Thiệu Lăng bĩu môi,
"Còn không phải vì chuyện đó."
Anh nói:
"Năm nay có nhiều người dân trong thôn bị lừa tiền vì Kamaz, mọi người đều tâm trạng không tốt. Còn có tâm trạng gì mà tụ tập với nhau nữa? Hơn nữa Kamaz chẳng phải cũng bắt đầu từ mùng một Tết năm ngoái sao? Nếu bây giờ tụ tập lại, chỉ sợ sẽ gợi lại chuyện cũ sinh ra oán hận, ngày Tết mà gây chuyện thì không hay. Cho nên ông bí thư và trưởng thôn đã bàn bạc chuyện này tạm dừng một năm."
Lê Thư Hân kéo dài giọng "ồ" một tiếng,
"Tạm dừng một năm à."
Thiệu Lăng cười:
"Em nói giọng gì vậy."
Lê Thư Hân:
"Em cảm thấy loại hoạt động này một khi đã tạm dừng thì tuyệt đối không phải là chuyện một năm."
Cách nói này Thiệu Lăng tán thành nhưng tán thành thì tán thành, anh vẫn nói:
"Anh lại cảm thấy trong thôn có một hoạt động như vậy rất thú vị. Anh không phải cố chấp như ông bí thư, anh chỉ cảm thấy sau này mọi người cũng khó có dịp tụ tập với nhau. Dù ngày thường có tốt hay không, một năm cũng chỉ có một lần như vậy…"
Lê Thư Hân:
"Anh cũng là người hoài niệm nhỉ."
Lông mi của Thiệu Lăng hơi rũ xuống,
"Bà nội anh trước đây rất thích hoạt động này."
Thật ra ở tuổi của anh, đối với những thứ này cũng không có hứng thú lắm.
Nhưng khi nhìn thấy những phong tục cũ này anh luôn nghĩ đến ông bà nội của mình rất thích. Khó tránh khỏi việc không hy vọng nó bị hủy bỏ.
Đối với người khác, điều này không là gì cả nhưng đối với Thiệu Lăng lại có một ý nghĩa khác.
Lê Thư Hân chớp mắt không biết làm sao để an ủi Thiệu Lăng.
Cô luôn cho rằng Thiệu Lăng không thích lắm.
Thực ra Thiệu Lăng đúng là không thích lắm nhưng lại vì có ý nghĩa khác mà khiến anh có thêm vài suy nghĩ.
Nhưng Thiệu Lăng cũng tự mình rất nhanh phản ứng lại,
"Được rồi, em đừng có vẻ mặt đó, anh cũng không khó chịu lắm đâu. Anh chỉ cảm thán một chút là thiếu một con đường để hoài niệm. Nhưng thực ra bản thân anh không quan tâm đến chuyện này lắm."
Lê Thư Hân nhẹ nhàng "ồ" một tiếng.
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân thấy cô trìu mến nhìn mình,
"Em như vậy, anh rất muốn ăn em ngay tại chỗ."
Lê Thư Hân:
“…”
Đúng là một giây đã đổi sắc.
Cô nói:
"Anh này…"
Thiệu Lăng vội vàng nói:
"Không được nói tục, cũng không được nói lời khó nghe nhé, bây giờ đang là Tết."
Lê Thư Hân:
“…”
Người này!
Anh ta đúng là một người xấu!
Thiệu Lăng nói nhỏ:
"Cũng không được nghĩ xấu về anh trong lòng nhé."
Lê Thư Hân bật cười thành tiếng,
"Anh này, sao đến cả người ta nghĩ gì trong lòng cũng muốn quản, anh quản có quá nhiều không vậy?"
Thiệu Lăng:
"Em cũng có thể quản anh mà."
Anh mỉm cười, Lê Thư Hân chu môi với anh.
Thiệu Lăng nghiêng người tới "chụt" một tiếng…
Lê Thư Hân lập tức lùi lại kinh ngạc nhìn anh:
"Anh, anh, anh!"
Cô che miệng ngây người nhìn Thiệu Lăng.