Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 184: Chuyện ở công ty (1)



 

 Năm mới trôi qua rất nhanh, mùng bốn Tết dì Lâm đã quay lại. Bà vừa về là nhà cửa lại đâu vào đấy ngay, mấy hôm dì không có ở đây mọi thứ cứ gọi là rối tung lên.

Dì Lâm phải mất khoảng hai ngày để dọn dẹp, giặt giũ đâu ra đó.

Cũng may là dì đã về nhà cửa lập tức sáng sủa sạch sẽ hẳn.

Phải công nhận rằng lúc chưa thuê giúp việc thì thấy cũng bình thường nhưng dùng rồi mới biết tiện lợi hơn rất nhiều.

Những ngày Tết trôi qua nhanh ch.óng, lúc Lê Thư Hân đi làm trở lại cô phát hiện mình đã tăng thêm một cân rưỡi.

Đúng là câu "Cứ mỗi dịp lễ lại béo lên ba cân" chẳng lừa ai bao giờ.

Vừa bắt đầu công việc, Lê Thư Hân đã lập tức vào guồng. Công ty của họ tuy vẫn còn non trẻ và đang trên đà phát triển nhưng tốc độ tăng trưởng rất nhanh, bây giờ cũng đã có chút tiếng tăm.

Đầu năm mới mọi người trong công ty họp lại với nhau. Phòng thiết kế thời trang vì cuối năm ngoái có vài người nghỉ việc nên lần này Tiểu Chu quyết tâm phải làm ra trò, để cho mấy kẻ không có mắt nhìn kia biết rằng không có họ thì cũng chẳng sao cả.

Cô ấy báo cáo:

"Bộ sưu tập thời trang xuân của phòng chúng ta đã bắt đầu rồi ạ. Chủ đề chính lần này là sức sống. Tuy thương hiệu của công ty không phải là thời trang cho tuổi teen nhưng với những cô gái mới bước chân vào môi trường công sở, sự năng động cũng là yếu tố không thể thiếu. Em hiện đang có vài ý tưởng, cụ thể là..."

Sau khi cô trình bày sơ lược, Lê Thư Hân gật đầu nói:

"Được đấy, lát nữa phòng thiết kế họp riêng nhé."

"Vâng. Ngoài ra, cuối năm ngoái phòng chúng ta có vài người nghỉ việc nhưng trước Tết cũng đã phỏng vấn người mới và họ đã nhận việc rồi. Năng lực làm việc cụ thể thì chưa nói được nhưng qua buổi phỏng vấn, em thấy quan điểm và sự am hiểu về thời trang của họ khá phù hợp với công ty mình. Trong bộ sưu tập mới của quý này em sẽ để họ làm trợ lý trước để xem xét tình hình cụ thể của mỗi người."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Vậy cũng được, cứ xem năng lực của họ thế nào rồi sắp xếp công việc sau."

Tiểu Chu gật đầu:

"Vâng ạ."

Phòng thiết kế báo cáo xong tiếp theo là phòng kinh doanh.

Uông Địch lên tiếng:

"Năm ngoái công việc của chúng ta tiến triển rất thuận lợi nhưng chung quy lại cũng là nhờ sự phối hợp của các phòng ban trong công ty. Nếu không có buổi họp báo và việc tài trợ cho chương trình kia, hiệu quả của chúng ta sẽ không tốt được như vậy. Năm nay chúng em sẽ tiếp tục nỗ lực để mang lại lợi nhuận lớn hơn cho công ty. Đồng thời em cũng có vài đề xuất. Đầu tiên là về buổi họp báo ra mắt bộ sưu tập, em nghĩ không cần mỗi quý một lần nhưng ít nhất mỗi năm nên có một lần hiệu quả thực sự thấy rõ. Nó không chỉ giúp quảng bá mà còn giúp các đại lý của chúng ta xem hàng và đặt hàng trực quan hơn. Em thấy việc này rất hữu ích. Tiếp theo là về phương thức quảng bá việc tài trợ cho chương trình năm ngoái thực sự siêu hiệu quả. Phòng kinh doanh chúng em cảm nhận rõ nhất, rất nhiều đại lý ngay lập tức biết đến chúng ta từ đó rút ngắn khoảng cách. Em thấy sức mạnh của truyền thông TV thật không nhỏ. Chúng ta có nên tiếp tục không ạ? Cuối cùng hiện tại phòng kinh doanh đang phải kiêm luôn một số công việc hậu mãi, Lê tổng, chị xem có nên sắp xếp người chuyên trách việc này không? Nhân sự của chúng em thật sự không đủ."

Nghe xong Lê Thư Hân gật đầu:

"Tôi biết rồi, nhân sự của công ty mình đúng là không đủ mà khâu hậu mãi cũng rất quan trọng, không thể để các cô xử lý mãi được. Tôi sẽ xem xét kỹ hơn, bộ phận chăm sóc khách hàng chắc chắn phải có."

Uông Địch thở phào nhẹ nhõm.

Không phải cô ấy làm mình làm mẩy mà là phòng kinh doanh của họ thật sự quá bận, bận không thở nổi. Họ vừa phải duy trì quan hệ với khách hàng cũ vừa phải tìm kiếm khách hàng mới lại còn phải lo cả hậu mãi, một người phân thành tám cũng không xuể.

Bản thân cô ấy tuy đầy năng lượng nhưng cũng không có nghĩa là cô có thể quán xuyến hết mọi việc. Khoảng thời gian cuối năm ngoái, Uông Địch chỉ ước mình là Tôn Ngộ Không nhổ một sợi lông thổi ra một bản sao, lại thổi thêm cái nữa có hàng ngàn "bản sao" để giúp việc.

Cô nói tiếp:

"À, còn một chuyện nữa."

Uông Địch quả thật suy nghĩ chu toàn hơn người khác, cô nói:

"Hiện tại các đại lý của chúng ta lấy hàng khá ổn định. Nhưng em có nghe nói, có đại lý sau khi phân phối sản phẩm được cấp phép chính hãng rồi thì lại lấy cớ kinh doanh không tốt để giảm lượng hàng nhập, sau đó tự tìm xưởng nhỏ làm hàng nhái. Họ trà trộn hàng giả vào hàng thật để tối đa hóa lợi nhuận. Em tin là ban đầu họ chắc chắn không dám làm vậy nên chúng ta cũng phải để ý chuyện này. Một khi đại lý nào có lượng nhập hàng bất thường, đột ngột giảm mạnh, em nghĩ chúng ta nên chú ý."

Lê Thư Hân gật đầu chuyện này cô biết, kiếp trước cô đã từng gặp phải.

Uông Địch có thể nghĩ đến điều này quả thật rất giỏi.

Cô nói:

"Chuyện này tôi biết, Tiểu Đinh có ghi chép lại. Hơn nữa cũng có theo dõi các chỉ số nhập hàng xuất hàng, nếu có bất thường sẽ phát hiện ngay."

Lê Thư Hân không phải là khúc gỗ, tuy cô đúng là không phải người tài năng xuất chúng gì nhưng cô có kinh nghiệm nhiều năm. Hơn nữa cô còn có những kiến thức mà người khác không có, chính vì vậy cô làm việc rất cẩn trọng.

Nửa cuối năm ngoái cô đã sắm cho văn phòng một chiếc máy tính chuyên dụng, chỉ để phân tích dữ liệu. Mọi số liệu đều nằm trong lòng bàn tay của công ty chỉ cần có một chút bất thường là có thể phát hiện ra ngay.

Lê Thư Hân nói:

"Việc này không có vấn đề gì."

Uông Địch:

"Vậy thì tốt quá."

Cô tiếp tục báo cáo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chúng em sẽ theo sát các khách hàng của năm ngoái. Đồng thời, năm mới chúng em dự định phát triển thêm nhiều nhà phân phối hơn, cả nước mình rộng lớn như vậy tiềm năng vẫn còn rất nhiều. Em định vài ngày nữa sẽ dẫn đội đi công tác."

Lê Thư Hân:

"Được."

Cô dặn dò:

"Nếu muốn đi công tác thì chuẩn bị cho kỹ vào."

Uông Địch gật đầu:

"Chị yên tâm, em sẽ sắp xếp ổn thỏa."

Phòng kinh doanh là phòng báo cáo lâu nhất. Sau khi cô báo cáo xong thì đến lượt khối văn phòng do Tiểu Điền phụ trách. Tiểu Điền là trưởng phòng hành chính, đồng thời cũng là thư ký của Lê Thư Hân. Vì kiêm hai chức nên cô ấy có một phó phòng là Tiểu Đinh.

Tuy Tiểu Điền và Tiểu Đinh cùng vào công ty một lúc nhưng Tiểu Đinh lại không mấy bận tâm việc làm cấp dưới cho Tiểu Điền. Bản thân cô ấy không phải là người giỏi giao tiếp. Giờ có Tiểu Điền đứng mũi chịu sào, cô ấy làm phó tướng lại thấy khá ổn.

Tuy một chính một phó nhưng công việc của họ cũng có sự phân công rõ ràng. Tiểu Điền chủ yếu phụ trách đối ngoại còn Tiểu Đinh thì phụ trách đối nội.

Nói theo cách của mấy chục năm sau thì Tiểu Đinh là một người hơi hướng nội, cô ấy không thích xử lý các công việc đối ngoại, ngược lại cô ấy rất thành thạo trong việc điều chỉnh sắp xếp nhân sự nội bộ.

Đồng thời cô ấy cũng phụ trách sổ sách của công ty, là thủ quỹ.

Công ty của họ một người làm việc bằng ba đúng là sự thật không thể chối cãi.

Nhưng dù vậy cả Tiểu Điền và Tiểu Đinh đều rất vui. Họ cũng thích bận rộn một chút, đây cũng là một cơ hội học hỏi tốt. Thêm nữa công ty tuy bận rộn, một người phải làm việc bằng mấy người thật.

Nhưng quan trọng nhất là lương cũng rất thơm.

Lương của Tiểu Đinh đã bỏ xa các bạn học cũ của cô một trời một vực, gấp ba lần lương của cô bạn cùng phòng ký túc xá.

Gấp ba lần...

Nghĩ đến đây Tiểu Đinh lại thấy mình tràn đầy nhiệt huyết.

Quả nhiên tiền bạc là động lực để làm việc chăm chỉ.

Làm sếp, "vẽ bánh" chẳng có tác dụng gì, trả tiền sòng phẳng mới là quan trọng nhất!

Khối văn phòng được chia thành đối nội và đối ngoại, nên cả hai trưởng phòng đều đến họp.

Tiểu Điền:

"Trước Tết chúng ta có mấy kế hoạch cho năm mới, một trong số đó là quay phim quảng cáo và đặt quảng cáo hợp lý. Nhưng em đã liên hệ với mấy công ty quản lý nghệ sĩ, giá cả đều không phù hợp, họ báo giá quá cao không nằm trong kế hoạch của chúng ta. Em đã chuyển hướng sang hỏi người mẫu quảng cáo, giá bên đó thì có thể chấp nhận được. Em sẽ gửi bảng báo giá cho chị xem. Ngoài ra theo tính toán hiện tại của chúng em, giá thầu... Hơn nữa hai xưởng gia công lớn của chúng ta em đều đã qua trao đổi, chị Trần bên xưởng may Cát Tường và..."

Tiểu Điền làm việc rất tỉ mỉ, báo cáo xong việc này lại tiếp tục báo cáo việc khác đâu ra đấy.

Lê Thư Hân liên tục gật đầu.

Tiểu Điền báo cáo xong phần việc của mình liền nói:

"Phần đối nội do Tiểu Đinh xử lý, để cô ấy nói đi ạ."

Tiểu Đinh:

"Các hoạt động đối nội của văn phòng chủ yếu liên quan đến hậu cần, phục vụ cho nội bộ công ty. Bên em không có thay đổi gì cũng không có kế hoạch lớn nào, chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục theo quy chế của năm ngoái."

...

Cuộc họp kéo dài đến tận trưa.

Khi cuộc họp kết thúc mọi người đều đã trình bày sơ bộ về công việc năm ngoái và kế hoạch cho năm nay. Uông Địch còn chưa kịp ăn trưa đã vội dặn phòng kinh doanh họp nhanh sau bữa trưa.

Công ty họ thực ra rất ít khi họp toàn thể, về cơ bản đều là các trưởng phòng họp cùng tổng giám đốc Lê Thư Hân để thảo luận công việc cụ thể. Nếu có vấn đề khác thì các phòng sẽ tự trao đổi với nhau.

Trong đó phòng kinh doanh là phòng họp nhiều nhất. Nhưng không phải Uông Địch thích thể hiện quyền lực mà vì họ làm kinh doanh có rất nhiều việc cần trao đổi nội bộ. Có thể nói không có cuộc họp nào là vô ích, tất cả đều là các buổi trao đổi nghiệp vụ thực chất.

Phòng kinh doanh cũng là phòng có nhiều đồng nghiệp nam nhất, nhưng dù vậy mọi người đều rất nể phục Uông Địch.

Đừng nhìn Uông Địch tuổi không lớn lại là con gái, nhưng với tư cách là trưởng phòng kinh doanh nơi nam nhiều hơn nữ mọi người vẫn rất tin tưởng cô ấy. Bất kể là nam hay nữ, ở nơi làm việc chỉ cần một người thể hiện năng lực vượt trội thì đều sẽ được người khác tôn trọng.

Và người có năng lực xuất chúng lại càng được nể trọng hơn.

"Sau bữa trưa họp nhé."

"Vâng."

Phòng kinh doanh bận rộn, các phòng khác cũng vậy. Thực ra áp lực lớn nhất trong toàn công ty là phòng thiết kế. Việc có vài người nghỉ việc khiến Tiểu Chu vẫn cảm thấy áp lực. Lê Thư Hân nhận ra điều đó, cô gọi riêng Tiểu Chu vào văn phòng. Thực ra cô thấy Tiểu Chu không cần phải áp lực đến vậy bởi vì công ty họ ngay từ đầu đã không dựa vào các nhà thiết kế mới vào nghề. Đúng là họ làm việc một năm đã quen tay hợp tác rất ăn ý.

Nhưng nói ai không thể thiếu ai thì cũng không hẳn.

Việc đào tạo người mới cũng không quá khó.