Lê Thư Hân gõ đầu Chu Vịnh Ni một cái:
"Làm gì có nhiều chuyện rung động lòng người như vậy? Tình cảm nên giống như của bọn dì vậy, vừa có thiện cảm từ cái nhìn đầu tiên vừa có thời gian tìm hiểu ở bên nhau. Thời của ba mẹ con có thể xem mắt, thời này xem mắt ít rồi. Rất nhiều khi duyên phận thực ra có thể là do con người tạo ra. Có lúc phải mở to mắt ra mà nhìn, nếu không con cũng không biết mình gặp phải là người hay là quỷ đâu."
"Em biết, em biết, bây giờ còn có một loại đàn ông chuyên đi tìm con gái bản địa, con một để ăn bám."
Đừng nhìn Lê Thư Nguyệt tuổi còn trẻ nhưng cô bé trải đời hơn chị cả nhiều. Dù sao cô ấy cũng đã ra nước ngoài. Bây giờ lại ở nơi đông người giao du nhiều tự nhiên biết nhiều chuyện hơn.
"Vịnh Ni à. Con là kiểu người ta thích nhất đấy, hiền lành ngoan ngoãn tiểu thư khuê các dễ nắm bắt."
Cô ấy chỉ vào chị cả và anh rể,
"Điều kiện nhà ba mẹ con cũng có cửa hàng có thể kiếm tiền, lại chỉ có một mình con là con gái một. Đến lúc đó cưới con liền tương đương với việc có được cả nhà con."
Cô ấy cũng là ở ký túc xá nghe mọi người bàn tán về Tiểu Vương mới hiểu ra, bây giờ còn có loại đàn ông như vậy.
Chu Vịnh Ni:
"A?"
Lê Thư Hân:
"A Nguyệt nói đúng đấy."
Lê Thư Hân chưa bao giờ sợ Lê Thư Nguyệt bị lừa vì Lê Thư Nguyệt từ nhỏ đã thông minh. Trong ba chị em, người dễ bị lừa nhất là chị cả, người khó bị lừa nhất là A Nguyệt.
A Nguyệt cẩn thận lại khôn khéo.
Dù thế nào cô ấy cũng không thể bị lừa được.
Nhưng Chu Vịnh Ni thì khó nói. May mà Chu Vịnh Ni bây giờ đã trải đời hơn, cũng không còn tự ti nhút nhát như kiếp trước nữa.
Lê Thư Bình kéo con gái lại nói:
"Sau này con yêu đương phải để người nhà xem xét giúp, đừng để bị lừa."
Chu Vịnh Ni mặt đỏ bừng:
"Mẹ nói gì vậy, con còn nhỏ, còn sớm lắm, không vội."
Lê Thư Bình:
"Tóm lại là con biết là được."
--
Gia đình họ hiếm khi tụ tập, mà hễ tụ tập là lại thành một buổi hội nghị gia đình với đủ thứ chuyện phiếm. Cứ thế tán gẫu đến tận nửa đêm. Gia đình Lê Thư Bình vẫn kiên quyết về nhà. Ở lại đây tuy có thể chen chúc nhưng không cần thiết.
Sáng mai họ còn phải mở cửa hàng thà về luôn tối nay còn hơn.
Thiệu Lăng:
"Để anh đưa họ về."
Thiệu Lăng đưa mọi người về nhà, lúc quay lại đã thấy Lê Thư Hân tắm rửa xong xuôi dựa vào đầu giường đọc sách.
Thiệu Lăng tắm qua loa rồi đến bên cạnh cô, hỏi:
"Xem gì đấy?"
Lê Thư Hân:
"Sách của anh."
Cô ngáp một cái:
"Sách này càng xem càng buồn ngủ, em thấy anh còn gạch chân ghi chú nữa."
Thiệu Lăng vén chăn nằm xuống giường,
"Dĩ nhiên rồi, anh không học thì làm sao tiến bộ được. Em nghĩ anh mua cổ phiếu bừa à? Ngoài việc có Trương Hiên là cái la bàn ngược thì anh cũng phải tự làm bài tập chứ."
Anh cũng không dễ dàng gì. Sách vở đã bỏ bao nhiêu năm giờ phải nhặt lại. Từ lúc bắt đầu chỉ thấy buồn ngủ đến bây giờ có thể ghi chú được một chút thật sự đã mất rất nhiều thời gian.
Thiệu Lăng nói:
"Anh đang đầu tư một ít cổ phiếu Mỹ, anh cũng không hiểu lắm nên phải xem nhiều hơn."
Lê Thư Hân bừng tỉnh ngộ, hiểu vì sao Thiệu Lăng có lúc nửa đêm lại vào phòng làm việc lên mạng.
Cô ngạc nhiên cảm thán:
"Anh giỏi thật đấy, em không biết anh lợi hại như vậy."
Thiệu Lăng:
"Anh tuy không đi làm nhưng cũng phải kiếm tiền chứ, không thì sao nuôi gia đình được?"
Đừng nói chứ, ngoài lần đầu tiên Lê Thư Hân chuyển cho Thiệu Lăng một khoản tiền, từ đó đến nay anh không hề hỏi xin tiền cô nữa. Lê Thư Hân cũng muốn cho anh nhưng bị Thiệu Lăng từ chối, lúc đó cổ phiếu của anh chắc đã bắt đầu có lãi.
Lê Thư Hân tò mò:
"Anh kiếm được bao nhiêu rồi?"
"Em muốn biết à? Hôn anh một cái đi."
Thiệu Lăng mỉm cười đưa ra yêu cầu.
Lê Thư Hân:
"Vợ chồng già rồi mà."
Thiệu Lăng:
"Em có hôn không?"
Lê Thư Hân:
"Rồi rồi rồi..."
Cô thật sự rất tò mò, liền chồm người tới "chụt" một tiếng, cả người liền bị kéo c.h.ặ.t lôi vào trong chăn...
Lê Thư Hân: ... Quá đáng thật.
Lúc hai người nghỉ ngơi lần nữa trời đã tờ mờ sáng. Lê Thư Hân đã không còn chút sức lực gục đầu trên gối nói:
"Anh đúng là không phải người tốt."
Thiệu Lăng:
"Anh rất tốt mà."
"Người xấu."
Hai người trêu chọc nhau, Thiệu Lăng cười:
"Vậy em còn muốn biết nữa không?"
Lê Thư Hân dỗi:
"Anh làm sao vậy, em đã thế này rồi mà anh còn không định nói? Chẳng lẽ còn muốn lừa thêm một nụ hôn mới? Thiệu Lăng anh quá đáng lắm rồi đấy."
Thiệu Lăng thấy tóc cô dựng đứng lên cười nói:
"Em xem em kìa, nổi giận gì chứ, anh đùa thôi."
Anh bế cô lên ôm vào lòng, Lê Thư Hân mệt rã rời cũng không phản kháng.
Thiệu Lăng ôm cô nói:
"Khoảng 6 triệu tệ."
Lê Thư Hân:
"Bao nhiêu?"
Cô gần như bật dậy kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng.
Số tiền này không bằng thu nhập từ công ty thời trang của cô nhưng nếu xét về vốn và việc chơi cổ phiếu thì thật sự rất nhiều.
Đặc biệt là thị trường chứng khoán hiện tại không phải đang trong giai đoạn tăng trưởng mà Thiệu Lăng có thể kiếm được nhiều như vậy, Lê Thư Hân gần như không thể tin nổi.
Cô ngạc nhiên:
"Anh không phải là thần cổ phiếu trong truyền thuyết đấy chứ."
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Chính em có tin không?"
Lê Thư Hân:
"...Thế thì cũng không tin."
Thiệu Lăng:
"Lúc nãy không phải đã nói rồi sao, anh dùng Trương Hiên cái máy quét rác siêu cấp đó để làm thao tác ngược."
Lê Thư Hân:
"Anh tha cho Trương Hiên đi."
Tuy nhiên cô cứ thấy có gì đó không đúng.
Thiệu Lăng chỉ dựa vào một hai lần là xác định được Trương Hiên không được sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiếp trước phải mất một thời gian dài mà.
Kiếp này anh lại ngay từ đầu đã không tin tưởng vào trình độ của Trương Hiên. Hơn nữa tỷ lệ thành công của anh cũng quá cao. Chẳng lẽ chỉ dựa vào điểm này?
Nếu là Thiệu Lăng của kiếp trước Lê Thư Hân còn tin một chút.
Kiếp trước Thiệu Lăng đầu tư không lớn nhưng lại thường xuyên nghiên cứu những thứ này. Anh cũng không phải quá thích chơi cổ phiếu, nói chung Thiệu Lăng là người làm việc thực tế.
Anh không hay làm ăn đầu cơ.
Anh nghiên cứu cái này chủ yếu là để nhanh ch.óng tạo quan hệ với người khác, có chuyện để nói. Nhưng thực ra bản thân anh đầu tư không nhiều chỉ là nói ra thì rất có lý, thuộc như lòng bàn tay.
Nhưng đó là Thiệu Lăng của kiếp trước, không phải kiếp này.
Lê Thư Hân nhất thời có chút hoang mang.
Vậy là thực ra anh chỉ đơn giản là rất hứng thú với cái này?
Lê Thư Hân nghi ngờ nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng bật cười:
"Em nhìn gì mà nhìn, chẳng lẽ còn không tin anh à?"
Lê Thư Hân:
"Em tin chứ, chỉ là sốc vì anh quá lợi hại."
Đột nhiên Lê Thư Hân lại nghĩ ra:
"À này, không phải anh nói phải thanh lý bớt cổ phiếu trong tay sao?"
Thiệu Lăng:
"Tài khoản của anh bây giờ chỉ còn ba mã cổ phiếu, ba mã này anh định giữ lâu dài."
Anh xoa đầu vợ:
"Em cứ hay nghĩ linh tinh không sợ nghĩ nhiều rụng tóc à."
Lê Thư Hân:
"Anh nói bậy, em không rụng tóc đâu."
Anh nói gì cũng được nhưng không được nói đến tóc của em!
Lê Thư Hân trừng mắt nhìn cô vừa nãy còn lười biếng buồn ngủ, chỉ vì câu nói này mà đã không vui.
Thiệu Lăng khẽ bật cười:
"Em hung dữ thật đấy."
Lê Thư Hân hừ lạnh một tiếng.
Thiệu Lăng cúi đầu hôn lên tóc cô:
"Em không mệt à? Nếu không mệt, chúng ta lại..."
Lê Thư Hân lập tức nhắm mắt:
"Em mệt rồi, ngủ đây."
Ai lại như vậy chứ không có điểm dừng.
Cô lẩm bẩm một tiếng cảm thán người này thật không biết kiềm chế.
Thiệu Lăng nghe thấy,
"Chúng ta còn trẻ thế này, anh mà kiềm chế em mới nên đ.ấ.m c.h.ế.t anh."
Lê Thư Hân nhắm mắt không đáp lời, cô biết thừa nếu đáp lại là người này chắc chắn lại dính lấy.
Thiệu Lăng thấy bộ dạng rụt rè của cô bật cười:
"Đồ ngốc."
Lê Thư Hân quyết tâm không mở miệng nhưng cuối cùng cũng thật sự mệt, đang giả vờ ngủ thì một lát sau đã thiếp đi. Thiệu Lăng ôm lấy cô cũng tắt đèn lúc này trời đã tờ mờ sáng.
Nhưng vậy thì có sao đâu, làm sếp có thể đi muộn về sớm.
--
Khỏi phải nói, hai vợ chồng một giấc này ngủ đến tận chiều.
Lê Thư Hân lúc dậy đã ba giờ, thôi hôm nay khỏi đi làm.
Chờ cô tỉnh dậy mới hậu tri hậu giác phản ứng lại hỏi dì Lâm:
"A Nguyệt đi lúc nào vậy ạ?"
Tối qua gia đình chị cả về rồi nhưng A Nguyệt thì không đi, ngủ lại trong phòng làm việc một đêm.
Nhưng bây giờ không thấy đâu chắc là đã đi rồi.
Dì Lâm:
"Cô ấy ăn sáng xong là đi rồi, nói là đi học lái xe."
Lê Thư Nguyệt gần đây đã đăng ký học lái xe, ban ngày đi họ chiều tối ra chợ đêm bán hàng, cuộc sống rất bận rộn.
Lê Thư Hân:
"Đúng rồi, hôm nay nó đi học lái xe, em quên mất."
Thiệu Lăng:
"Cô ấy có phải trẻ con đâu, em đừng lúc nào cũng lo cho họ, dù là cô ấy hay là Chu Vịnh Ni, đều vậy cả."
Lê Thư Hân cười nhạt:
"Em biết mà nhưng không kiềm chế được! Em cứ có cảm giác mình biết nhiều hơn một chút."
Thiệu Lăng cười cười, véo má cô:
"Em biết nhiều cái gì chứ, chính em cũng là đồ ngốc."
Lê Thư Hân:
"...?"
Này này, nói chuyện thì nói chuyện, sao lại công kích cá nhân vậy?
Lê Thư Hân lườm Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng mỉm cười ôm cô vào lòng:
"Hiếm có hôm nay không đi làm, hai chúng mình ra ngoài xem phim đi. Lâu rồi mình không hẹn hò riêng, lần nào ra ngoài cũng mang theo Giai Hi. Lần này chúng ta đi hẹn hò riêng nhé."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Có đi không?"
Lê Thư Hân lập tức đồng ý:
"Đi chứ, đương nhiên là đi rồi."
Cô cười nói:
"Chúng ta bỏ Giai Hi ở nhà."
Tiểu Giai Hi xách theo chiếc máy bay nhỏ chạy lon ton ra phòng khách, vừa nghe thấy câu đó cậu nhóc tròn mắt, sốc toàn tập.
Sao lại thế này!
Tại sao lại bỏ rơi cậu bé!
Cậu nhóc lập tức chống nạnh, cái dáng người mũm mĩm thấp tè không phục nói:
"Không được, không được bỏ rơi Giai Hi!"
Lê Thư Hân nhìn cái dáng vẻ tí hon của cậu, cười ha hả vội hôn một cái:
"Rồi, không bỏ không bỏ."
Cậu nhóc hài lòng tiếp tục chạy tới chạy lui.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân trao đổi ánh mắt.
Xem phim?
Không mang theo nó đâu!
Vẫn phải bỏ!
Lừa trẻ con!
--
Hết chương 79.
.