Không lâu sau Thiệu Chi đã tìm ra được thông tin về xưởng làm hàng giả và lập tức gọi điện báo tin cho anh hai và chị dâu. Thiệu Lăng đích thân dẫn theo người của công ty Lê Thư Hân cùng với giám sát thị trường, luật sư và cả phóng viên cùng nhau ập đến bắt quả tang tại trận.
Đừng nhìn Thiệu Lăng có vẻ không ưa những chiêu trò của Kamaz nhưng có một điểm mà anh rất tán thành, đó là đôi khi truyền thông đóng vai trò rất quan trọng. Lần này Thiệu Lăng đã làm đúng như vậy mời cả phóng viên của đài truyền hình cùng đến hiện trường.
Thiệu Lăng và Trương Hiên là bạn tốt, mà Thư Lăng cũng có không ít hợp đồng quảng cáo được thực hiện thông qua sự kết nối của Trương Hiên với đài truyền hình nên cũng coi như là người quen. Chuyên mục dân sinh của đài truyền hình luôn cần nội dung, bên này chủ động tìm đến họ lại còn có "phong bì" chi phí, tự nhiên họ rất vui vẻ nhận lời.
Bên này vừa truy quét hàng giả tối hôm sau chuyên mục dân sinh buổi tối của đài địa phương đã cho lên sóng. Trên truyền hình Tiểu Điền đại diện công ty nhận phỏng vấn bày tỏ quyết tâm chống hàng giả, đồng thời cũng là lời cảnh cáo đến những kẻ làm hàng giả rằng một khi công ty đã tra ra, nhất định sẽ truy cứu đến cùng.
Cùng lúc đó Luật sư Quan cũng nhận phỏng vấn, với tư cách là một luật sư chuyên nghiệp, anh ta đã phân tích các điều khoản pháp luật và nhấn mạnh rằng đừng tưởng làm hàng giả là không phạm pháp, đó là một sai lầm lớn. Và hành vi đạo nhái thiết kế y hệt cũng là hành vi phạm pháp.
Loạt hành động lần này của thương hiệu thời trang Thư Lăng có thể nói là nhanh, chuẩn và tàn nhẫn. Thật ra ở thời điểm hiện tại mọi người vẫn chưa coi trọng vấn đề bản quyền cho lắm, bất kể là loại bản quyền nào cũng vậy. Đối với việc làm hàng giả cũng thế, những kẻ làm hàng giả ngược lại còn không cảm thấy mình có gì sai mà cho đó là chuyện rất bình thường. Nếu bị bắt, cùng lắm thì tiêu hủy số hàng giả đó là xong.
Nhưng lần này Lê Thư Hân đã trực tiếp đi theo con đường pháp luật. Tuy với tình hình hiện tại, khả năng để bọn họ bị phán vài năm tù là không lớn nhưng cô muốn những kẻ này phải trả một cái giá thật đắt, ít nhất là phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ.
Chỉ khi nào thấy đau thì mới biết cái gì không nên làm.
Vì vậy ở cuối chương trình, Thư Lăng cũng đã tuyên ba sẽ theo đuổi trình tự pháp lý để nhận được khoản bồi thường xứng đáng.
--
Lê Thư Hân không đến xưởng làm hàng giả, lần này là do Thiệu Lăng dẫn người đi.
Tuy nhiên sau khi trở về, anh đã nói với Lê Thư Hân:
“Em chắc chắn không thể ngờ được kẻ làm hàng giả là ai đâu, là một người mà em quen đấy.”
Lê Thư Hân khó hiểu nhìn Thiệu Lăng:
“Người em quen? Người em quen mà cũng vô đạo đức như vậy sao? Là ai thế?”
Thiệu Lăng:
“Không biết em còn nhớ ông chủ Tống và Vương Dục không?”
Lê Thư Hân ngẩn người kinh ngạc hỏi:
“Là họ sao?”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Đúng vậy, là họ đấy.”
Tuy nói vợ chồng họ còn chẳng được xem là người quen nhưng từ khi bắt đầu kinh doanh đến nay, ít nhiều cũng có chút va chạm. Nhân phẩm của ông chủ Tống kia thế nào thì không cần phải nói nhiều. Còn vợ của ông ta trông có vẻ tốt tính hơn nhưng nói thì nói vậy, dù bề ngoài tỏ ra không tệ còn hành động thực tế lại hoàn toàn khác.
Như chuyện giở trò sau lưng để cướp cửa hàng trước đây hay vụ hàng giả lần này. Lúc nhóm của Thiệu Lăng đến nơi và hỏi chuyện, mọi việc ở đó về cơ bản đều do Vương Dục quản lý. Có thể thấy cô ta cũng không hề vô tội như vẻ bề ngoài.
Hai vợ chồng họ, một kẻ thì vô đạo đức ra mặt một kẻ thì ngấm ngầm sau lưng.
Thiệu Lăng tự nhận mình nhìn người cũng khá chuẩn nên anh thấy rõ cả hai vợ chồng này đều không phải loại tốt đẹp gì.
Anh nói:
“Hai vợ chồng họ ghen ăn tức ở vì thấy công ty em làm ăn tốt quá. Nhưng bảo họ tự mình xây dựng một thương hiệu thời trang thì lại không làm nổi nên mới nghĩ đến chuyện làm hàng giả. Bọn họ đã làm được hơn nửa năm rồi, thu nhập khá đáng kể. Để tránh bị phát hiện họ rất ít khi bán hàng ở địa phương, mà chủ yếu là tuồn đi các tỉnh khác.”
“Sao trên đời lại có người vô liêm sỉ đến vậy.”
Lê Thư Hân thật sự không ngờ lại là hai người đó, cô gần như đã quên họ từ lâu, không ngờ họ lại xuất hiện theo cách này.
Lê Thư Hân cười lạnh:
“Đúng là làm khó cho họ rồi, vì để làm hàng giả mà còn phải thuê cả một cái nhà xưởng.”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Cái này thì em oan cho họ rồi. Họ không phải thuê nhà xưởng để làm giả thương hiệu của mình đâu, cái xưởng này họ đã làm 4-5 năm nay rồi. Vẫn luôn dùng để làm hàng nhái của các thương hiệu lớn. Nghe nói có người bên Hồng Kông sẽ qua lấy hàng. Lý do mà nửa năm nay họ bắt đầu làm hàng giả của mình là vì hải quan bên này kiểm tra nghiêm ngặt hơn, vận may không còn. Họ đành phải lui một bước chọn thương hiệu của chúng ta.”
Lê Thư Hân "phi" một tiếng:
“Vậy tôi đúng là phải cảm ơn họ đã để mắt đến rồi.”
Thiệu Lăng:
“Đừng nóng giận, vì loại người này mà tức giận thì không đáng chút nào.”
Đúng là không đáng nhưng con người đâu phải cỗ máy, nói không tức giận là có thể lập tức nhấn nút tạm dừng được.
Lê Thư Hân nói:
“Vậy lần này em càng không thể bỏ qua được. Coi như là thù mới hận cũ tính một lượt, đúng không?”
Thiệu Lăng:
“Đương nhiên là phải tính. Lần này chúng ta yêu cầu một khoản bồi thường lớn là đủ để cho họ một bài học rồi.”
Lê Thư Hân:
“Chỉ để họ mất tiền thôi thì quá nhẹ nhàng cho họ rồi.”
Không phải Lê Thư Hân là người không chịu buông tha mà là ông chủ Tống này thật sự là một kẻ khiến người ta ghê tởm, phiền phức vô cùng. Nói ra thì họ cũng chẳng có qua lại gì nhiều, nhiều nhất chỉ là cùng làm sạp bán sỉ quần áo trong cùng một khu chợ.
Nhưng chuyện kinh doanh thì ai làm việc nấy. Ngay cả việc Trần Trân nhảy việc qua chỗ cô cũng là chuyện bình thường.
Chẳng lẽ hắn ta được phép giở trò uy h.i.ế.p người khác, còn người ta thì không được phép nhảy việc sao? Trần Trân không đi mới là ngốc, cô ấy đi là chuyện hết sức bình thường. Nhưng dù sao đi nữa đó cũng là chuyện giữa Trần Trân và vợ chồng ông chủ Tống chẳng liên quan gì đến cô.
Ấy vậy mà kẻ này thấy sạp của cô có mẫu bán chạy là lại quấy rầy Trần Trân, định giở trò để lừa lô hàng của họ. Rồi sau đó là cuộc tranh giành sạp ở khu chợ khác. Tất cả đều do một mình kẻ này đơn phương gây sự.
Cô không thèm để tâm đến thứ khốn nạn vô đạo đức đó vậy mà ông ta lại cứ bám riết lấy họ không buông. Thật sự nghĩ họ dễ bắt nạt, loại người bỉ ổi nào cũng có thể đến giẫm một chân. Lần này lại càng quá đáng lại còn chuyên nhằm vào họ để làm hàng giả.
Lê Thư Hân càng nghĩ càng tức:
“Em sẽ nói với Luật sư Quan phải tranh thủ ở mức tối đa, nhất định phải khiến họ bị một vố đau đến nhớ đời.”
Thiệu Lăng nhìn dáng vẻ tức giận của Lê Thư Hân,
“Như vậy vẫn chưa đủ.”
Lê Thư Hân ngẩn người nhìn Thiệu Lăng, không hiểu ý anh là gì.
Thiệu Lăng khẽ cười:
“Hắn làm vợ anh tức giận như vậy, mà nghĩ chỉ thế là xong sao? Anh hình như cũng không phải người dễ chọc đâu nhỉ?”
Lê Thư Hân chớp mắt vẫn chưa hiểu lắm.
Thiệu Lăng thản nhiên nói:
“Bọn họ cung cấp hàng giả cho Hồng Kông, việc này có thể liên quan đến buôn lậu.”
Lê Thư Hân:
“A?”
Cô thật sự không nghĩ ra điểm này.
Thật ra đừng nói Lê Thư Hân không nghĩ ra, e rằng chính ông chủ Tống và Vương Dục cũng không cảm thấy đây là một việc nghiêm trọng, nếu không đã chẳng huỵch toẹt ra như vậy. Mà họ nói ra như thế cũng là có một tầng ý nghĩa khác.
Đại khái là: Cô xem, chúng tôi làm giả cả thương hiệu lớn mà người ta còn chẳng truy cứu, có sao đâu, một cái thương hiệu nhỏ của các người thì đáng là gì. Nếu các người truy cứu thì chính là các người nhỏ nhen không rộng lượng, chuyện bé bằng cái mắt muỗi mà cũng làm to.
Những lời này không cần nói ra nhưng ý nghĩa thì ai cũng hiểu.
Chính vì ý thức pháp luật của họ quá kém, không ai cho rằng chuyện này có vấn đề nên Thiệu Lăng cảm thấy mình có thể tận dụng tốt điểm này. Loại người này bị một lần giáo huấn là không đủ, cần phải nhận được nhiều bài học hơn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh, Thiệu Lăng, không phải người ghê gớm gì nhưng có cơ hội mà không nắm lấy thì không phải phong cách của anh.
Thiệu Lăng khẽ cười:
“Chuyện này anh sẽ trao đổi lại với Luật sư Quan. Bọn họ làm giả hàng của chúng ta, có lẽ chúng ta không thể khiến họ bị xử lý đến mức độ nào đó. Nhưng họ vận chuyển hàng giả đến Hồng Kông thì ý nghĩa của việc này đã hoàn toàn khác rồi.”
Lê Thư Hân kinh ngạc, nhưng rồi rất nhanh đã hiểu ra:
“Anh nói có lý.”
Thiệu Lăng cười:
“Anh đã nói rồi, không thể để vợ anh bị bắt nạt vô cớ như vậy được.”
Thật ra anh cũng nhìn ra được, các thương hiệu thời trang ở Bằng Thành không ít. Những thương hiệu đang lên cũng không chỉ có nhà họ. Tại sao ông chủ Tống và Vương Dục lại chọn nhà họ, ít nhiều vẫn là do ghen tị. Giống như một người bạn hoàn toàn không quen biết bỗng nhiên phất lên, bạn có thể sẽ không có cảm xúc gì. Nhưng nếu một người ở ngay bên cạnh bạn đột nhiên giàu lên thì những kẻ hẹp hòi ít nhiều đều sẽ cảm thấy không vui.
Vợ chồng ông chủ Tống có lẽ chính là loại người này.
Mặc dù họ không coi nhau là người quen nhưng những kẻ đó vẫn có thể vì ghen tị mà đi làm hàng giả.
Lê Thư Hân cũng hiểu đạo lý này,
“Đúng là khiến người ta khó chịu.”
Thiệu Lăng cười nói:
“Đừng nghĩ nhiều quá. Chồng em tuy không hợp để cùng em làm ăn nhưng để giúp đỡ cho vợ mình thì chồng em sẽ làm rất tốt đấy.”
Lê Thư Hân nghe xong, bật cười:
“Cái đó thì đúng rồi.”
--
Bên phía Lê Thư Hân đã nghe Thiệu Lăng kể về chuyện của ông chủ Tống và Vương Dục cùng một số người trong công ty cũng đã biết về vụ hàng giả này. Trừ một vài nhân viên cũ cá biệt, những người còn lại đều không biết ông chủ Tống hay Vương Dục là ai.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc họ c.h.ử.i rủa. Đối với loại khốn nạn vô đạo đức này, với tư cách là nạn nhân họ đương nhiên có quyền c.h.ử.i. Xét cho cùng, hàng giả ảnh hưởng đến danh tiếng thương hiệu của họ và chắc chắn cũng ảnh hưởng đến lợi nhuận của họ.
Ít nhiều cũng có ảnh hưởng nên việc họ c.h.ử.i rủa là quá bình thường.
Đây chính là xâm phạm lợi ích của họ.
Họ không biết năm đó còn có những ân oán khác, nếu biết chắc chắn sẽ còn c.h.ử.i hăng hơn.
Nhưng những người như Uông Địch và Trần Trân thì biết rõ.
Lê Thư Hân vừa về đến công ty, Uông Địch đã đến văn phòng của cô.
Thấy Uông Địch đến Lê Thư Hân cười nói:
“Tôi còn tưởng người đến sẽ là Trần Trân chứ.”
Uông Địch:
“Trần Trân thấy khó xử.”
Trần Trân và Vương Dục là đồng hương cũng là do Vương Dục đưa từ quê lên làm việc. Cô ấy luôn cảm thấy nếu không phải vì cô ấy đến làm việc cho Lê tổng, thì lão già dê đó đã không ghi hận Lê Thư Hân để rồi bây giờ còn nhìn chằm chằm vào họ để làm hàng giả.
Là người có liên quan trong đó, Trần Trân thật sự rất áy náy.
Trần Trân và Uông Địch cũng quen biết đã lâu, Uông Địch lại là cấp trên trực tiếp của Trần Trân nên cô ấy đương nhiên phải đến đây một chuyến.
“Trần Trân muốn đến để nói với chị một lời xin lỗi, nhưng em đã cản cô ấy lại. Em cảm thấy mọi chuyện đều nên công tư phân minh không cần thiết phải làm vậy. Thật ra em không muốn cô ấy đến xin lỗi.”
Uông Địch vừa ngồi xuống đã thẳng thắn mở lời.
Lê Thư Hân nhướng mày, cười nói:
“Tại sao vậy? Cô có lý do của mình đúng không?”
Uông Địch bây giờ ngày càng tài giỏi. Nếu không nói làm sale là công việc rèn luyện con người tốt nhất thì từ Uông Địch là có thể thấy rõ. Cô ấy thật sự đã khôn khéo hơn trước đây rất nhiều.
Uông Địch:
“Đúng vậy. Thật ra em sợ cô ấy không suy nghĩ thấu đáo. Xin lỗi xong rồi lại đi cầu xin tha thứ, nếu vậy thì chị cũng sẽ rất khó xử. Em cảm thấy như vậy không tốt. Chúng ta đều nhìn ra được, chuyện này là do ông chủ Tống và Vương Dục làm ăn không đàng hoàng. Về Trần Trân, con người cô ấy trông có vẻ ghê gớm nhưng thật ra lại rất khẩu xà tâm phật và đơn thuần. Ví dụ như cô ấy cảm thấy ông chủ Tống không phải người tốt nhưng lại cho rằng Vương Dục là người không tệ. Em thì chẳng thấy Vương Dục kia có chỗ nào tốt cả. Nếu công ty chúng ta đi theo con đường pháp luật để đòi một khoản bồi thường lớn, Vương Dục chắc chắn sẽ tìm Trần Trân để đi con đường tình cảm. E rằng Trần Trân sẽ không suy nghĩ thấu đáo mà đến cầu xin chị nên em không hy vọng cô ấy mở lời.”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Xem ra cô không đ.á.n.h giá cao con người Vương Dục.”
Uông Địch đảo mắt:
“Chúng ta đều đã từng làm việc trong cùng một khu chợ, ai mà không biết ai. Em ở đó cả ngày có thể nhìn thấy nhiều hơn chị. Em cảm thấy cô ta rất biết giả tạo. Nhưng dù có giả tạo làm người tốt đến đâu thì việc cô ta làm vẫn luôn khiến người ta nhìn ra bản chất. Đừng tưởng cái gì cũng có thể đổ lên đầu ông chủ Tống, cô ta có thể bắt đầu từ một sạp hàng nhỏ mà đi lên thì cũng không phải dạng vừa đâu.”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Uông Địch:
“Bên phía Trần Trân, em sẽ khuyên cô ấy thêm để cô ấy biết có những lời không thể nói ra, cũng là để không làm khó chị. Nếu cô ấy còn muốn hỏi nhiều thì em sẽ sắp xếp cho cô ấy đi công tác ở nơi khác, tránh để cô ấy bị Vương Dục kia nói cho động lòng. À đúng rồi, lần này khởi kiện phòng kinh doanh của chúng ta có cần làm gì không? Bên em có thể phối hợp mọi thứ.”
Trong lòng Uông Địch thì không có gì quan trọng hơn Lê Thư Hân.
Nếu không có Lê Thư Hân, cô ấy sẽ không có cuộc sống như hiện tại, thậm chí có thể đã không còn trên đời này nữa.
Ơn cứu mạng của hai vợ chồng họ, cô ấy sẽ không bao giờ quên.
Vì vậy bất kỳ chuyện gì có thể khiến Lê Thư Hân không thoải mái, Uông Địch đều sẽ dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Hiện tại nghiệp vụ của các phòng ban trong công ty đã bắt đầu được phân chia rõ ràng hơn nên một số chuyện bên văn phòng cô không biết.
Nhưng với tư cách là một trong những "nguyên lão" sớm nhất đi theo Lê Thư Hân, điều đó không ảnh hưởng đến việc cô ấy có thể đoán được một vài điều. Cô ấy sẵn lòng làm mọi thứ để kẻ xấu nhận được sự trừng phạt lớn nhất.
“Bên chúng ta có thể chứng minh thành tích bán hàng tốt, từ đó làm bằng chứng cho những tổn thất do hàng giả của họ gây ra, tiến tới làm cho sự việc càng thêm nghiêm trọng.”
Lê Thư Hân lắc đầu:
“Cái này không cần đâu, cô cứ lo việc của mình là được. Bên này tôi sẽ giao cho Luật sư Quan. Việc chuyên môn nên giao cho người có chuyên môn. Chúng ta đối với những việc này ít nhiều vẫn có chút không hiểu, hơn nữa suy nghĩ của bản thân cũng chưa chắc đã đúng. Nhưng Luật sư Quan thì khác, anh ta biết cụ thể nên xử lý như thế nào cũng biết tình huống nào nên truy cứu ra sao. Chúng ta nên tin tưởng vào năng lực chuyên môn của Luật sư Quan và càng nên tin tưởng anh ta có thể cho tôi một câu trả lời thật sự hài lòng.”
Uông Địch suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
“Nói cũng phải.”
Không chỉ về công việc mà cả chuyện cá nhân, cô ấy và Luật sư Quan đều có qua lại, cũng rất công nhận năng lực của ông.
Cô ấy không tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa mà chuyển sang kế hoạch gần đây của phòng kinh doanh. Lê Thư Hân nhìn Uông Địch đang nói năng lưu loát, cảm khái rằng cô ấy thật sự trưởng thành rất nhanh. Nhưng rất mau, Lê Thư Hân cũng lấy lại tinh thần, nghiêm túc cùng cô ấy thảo luận.
Công ty của họ hiện tại đang phát triển rất nhanh và khi dần có danh tiếng những kẻ đầu trâu mặt ngựa cũng không tránh khỏi xuất hiện. Nhưng tất cả những điều đó đều không sao cả.
Có vấn đề thì giải quyết là được.
Lê Thư Hân trước nay đều không sợ những chuyện này. Khởi nghiệp thì làm gì có chuyện đơn giản?
Họ đã rất thuận lợi rồi.
Mọi chuyện đều có thể vượt qua.
--
Hết chương 89.