Vương Dục hẹn riêng Trần Trân ra ngoài, quả nhiên là để nói về chuyện lần này.
Cô ta cũng là người dẻo miệng, lựa lời dỗ dành Trần Trân:
"A Trân à, chị biết lần này là bọn chị không đúng nhưng em cũng biết đấy, ông Tống nhà chị đã quyết thì chị cũng chẳng làm gì được. Chị thật sự hết cách rồi. Giờ mọi chuyện thành ra thế này chị thực sự không biết phải làm sao nữa."
Cô ta rầu rĩ nói:
"Cuộc sống của chị cũng chẳng dễ dàng gì, nếu lần này em không giúp thì chị coi như xong đời. Chị biết, chị biết trước kia vợ chồng chị có lỗi với em, đã để em chịu ấm ức. Nhưng em cũng biết mà, chị luôn coi em như em gái ruột. Chị không có ý xấu gì với em lại còn luôn che chở cho em. Lần này em nhất định phải giúp chị mới được. Chị cũng không cầu em phải làm gì to tát chỉ xin em giúp chị làm cầu nối để chị có thể gặp mặt trực tiếp nói chuyện với Lê tổng. Chị tin cô ấy chắc chắn không phải người m.á.u lạnh như vậy, nhất định sẽ có thể tha thứ và hiểu cho cái khó của bọn chị."
Trần Trân khó xử nhìn Vương Dục. Cô ấy hiểu hoàn cảnh của cô ta nhưng cũng nhận ra những lời này có phần giả tạo. Tuy quan hệ giữa hai người không tệ nhưng Trần Trân không phải là không biết gì. Dù sao cũng làm sale tiếp xúc với nhiều người, ít nhiều gì cũng có chút ánh mắt nhìn người.
Trần Trân nhìn ra được những lời Vương Dục nói với cô ấy có phần sáo rỗng. Theo thời gian ngay cả tình cảm chị em cũng có phần giả tạo. Nhưng Vương Dục có một câu nói đúng, chính cô ta là người đã đưa Trần Trân từ quê lên thành phố.
Dù thế nào đi nữa cô ta cũng chưa từng gây khó dễ cho Trần Trân.
Mấy năm nay chung sống cũng ổn thỏa, nếu cô ấy không giúp một chút nào thì chẳng phải là quá m.á.u lạnh vô tình rồi sao.
Trần Trân do dự một lúc rồi nói:
"Chị Vương Dục, không phải em không giúp chị mà là chuyện này ảnh hưởng rất xấu đến công ty em nên Lê tổng chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu. Kể cả chị có đi tìm Lê tổng thì kết quả cũng vậy thôi."
Vương Dục ngạc nhiên mở to mắt:
"Nhưng đây rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con thôi mà. Công ty các em đã lớn mạnh, danh tiếng đang lên đâu có thiếu chút tiền lẻ này. Hà tất phải so đo tính toán với hộ kinh doanh nhỏ như bọn chị?"
Nghe câu này Trần Trân cũng không vui:
"Chị Vương Dục, không thể nói như vậy được. Cái gì gọi là tiền lẻ? Cái gì gọi là so đo tính toán? Việc làm của các chị đã gây ảnh hưởng xấu đến công ty em. Truy cứu trách nhiệm là chuyện bình thường, chị không thể nói mình làm sai mà vẫn có lý được, đúng không?"
Giọng điệu của cô không còn dễ chịu nữa.
Ai cũng có người thân người sơ, Vương Dục là bạn cô ấy không sai nhưng đồng nghiệp trong công ty ngày ngày ở bên cạnh cô ấy, tình cảm tự nhiên thân thiết hơn.
Vì vậy cô ấy nhớ những lời phàn nàn của mọi người, nghe những lời này không lọt tai nên giọng điệu ít nhiều có chút gay gắt:
"Chị Vương Dục, chuyện này e là em không giúp được đâu. Lê tổng của bọn em không bao giờ quản mấy chuyện vặt vãnh này, tất cả đều có chuyên gia xử lý mà người ta thì chỉ quan tâm đến việc các chị gây tổn hại đến lợi ích công ty thôi. Ai nấy đều căm ghét các chị, nếu em mà xen vào chuyện này thì sau này làm sao còn làm việc ở công ty được nữa? Chị Vương, không phải em không muốn giúp nhưng em không thể vì giúp chị mà tự dưng đi đắc tội với người khác rồi mất việc được. Hơn nữa, tình hình bây giờ chị muốn thương lượng cũng không được đâu."
Chuyện này chỉ phí công vô ích thôi.
Vương Dục nghe vậy sắc mặt thì biến đổi liên tục, lúc xanh lúc trắng nhưng rồi nhanh ch.óng nói:
"Chị biết, chị biết em khó xử nhưng nếu em không giúp chị thì chẳng còn ai giúp chị nữa. Chẳng lẽ em muốn nhìn chị tan cửa nát nhà sao? Anh Tống nhà em hồi đầu năm vừa mới bị Kamaz lừa một vố giờ lại gặp phải chuyện này. Nếu thật sự phải bồi thường, sau này bọn chị sợ rằng không sống nổi ở Bằng Thành nữa. Con chị còn nhỏ coi như em nể mặt đứa bé, giúp chị lần này đi."
Vương Dục cứ níu lấy Trần Trân, hai người nói chuyện đến tận nửa đêm. Trần Trân thực sự không còn cách nào khác cuối cùng đành đồng ý sẽ hỏi giúp tình hình.
Đương nhiên cũng chỉ là hỏi thăm tình hình còn việc làm cầu nối cho Lê tổng thì không được. Trần Trân vẫn đủ tinh ý để hiểu điều này. Cô ấy có thể hỏi bên pháp vụ về tình hình cụ thể nhưng không thể tùy tiện nói ra nói vào với Lê Thư Hân.
Chuyến đi này khiến Trần Trân mặt mày xám xịt mệt mỏi trở về. Cô ấy ở chung phòng với Uông Địch. Vừa vào cửa, cô ấy thấy Uông Địch vẫn chưa ngủ mà đang ngồi đọc sách học ngoại ngữ.
Trần Trân cảm thán:
"Cậu chăm chỉ thật đấy."
Uông Địch bình thản đáp:
"Học thêm chút kiến thức thì luôn có thêm một con đường." rồi hỏi: "Hôm nay cậu đi cùng Vương Dục à?"
Trần Trân thở dài:
"Ừ, mệt thật sự."
Uông Địch cũng hiểu sự khó xử của Trần Trân,
"Có những chuyện đừng dính vào kẻo làm mọi người mất vui."
Trần Trân đáp:
"Tớ biết mà."
Chính vì biết nên Trần Trân mới khó xử.
Cô ấy thở dài mấy tiếng rồi nằm vật ra giường:
"Cậu nói xem đây là chuyện gì không biết nữa."
Khi công ty chưa thành lập, họ đã làm việc ở quầy hàng có thể nói là đã chứng kiến công ty lớn mạnh từng chút một nên Trần Trân vẫn biết chừng mực.
Cô ấy nói:
"Cậu yên tâm, tớ không hồ đồ đâu."
Uông Địch nghe vậy, cng không khuyên thêm gì nữa, chỉ gật đầu:
"Cậu biết là được rồi."
Trần Trân lại tò mò quay người hỏi:
"Cậu học đến đâu rồi?"
Uông Địch lúc nào cũng chăm chỉ học hành thật khiến người khác khó đoán.
Uông Địch đáp:
"Cũng tàm tạm rồi, tớ học hơn một năm nay, Tiểu Đinh cũng hay chỉ cho tớ. Giờ giao tiếp thông thường chắc là ổn. Lần trước Chu Vịnh Ni qua đây bọn tớ còn luyện nói một lúc nữa."
Trần Trân hỏi:
"Vậy cậu nói xem, học cái này có ích lợi gì?"
Uông Địch cười nghiêm túc giải thích:
"Tác dụng nhiều lắm chứ. Cậu xem, công ty mình bây giờ đã cần dùng đến rồi. Bên anh Chu làm đại lý ở nước ngoài có một số tài liệu chẳng phải là tiếng Anh sao? Nếu chính mình hiểu hết thì có phải tiện hơn rất nhiều không? Hơn nữa ai biết được sau này mình có khách hàng nước ngoài không chứ? Học sớm chuẩn bị sớm, tớ thấy vậy rất tốt."
Trần Trân nghe xong, lặng lẽ gật đầu cảm thấy cũng có lý.
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại của Uông Địch reo.
Cô ấy ngạc nhiên:
"Sao giờ này lại có người gọi nhỉ?"
Uông Địch nhìn số điện thoại rồi nói:
"Không biết là ai."
Cô ấy nhanh ch.óng bắt máy và chỉ một lát sau mặt mày rạng rỡ hẳn lên.
Cô ấy nói nhanh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được, tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ báo ngay với Lê tổng của chúng tôi. Anh nói chi tiết tình hình cho tôi đi để tôi ghi lại. Ừ, ừ ừ, được. Vậy thái độ bên họ bây giờ thế nào? Nếu họ đặt hàng qua website thì chúng ta phải trả bao nhiêu?"
Một tay cô cầm điện thoại tay kia thoăn thoắt ghi chép gì đó vào sổ, Trần Trân ghé mắt nhìn qua, thấy toàn là mã hàng hóa.
"Vậy lần này cụ thể là thế nào? Chúng ta trao đổi online hay nói chuyện qua điện thoại? Chuyên viên chăm sóc khách hàng của các anh sẽ tham gia như thế nào? Vâng, cái này tôi biết. Tôi biết đây là chuyện gấp cũng cảm ơn anh đã kịp thời gọi cho tôi. Sau này tôi nhất định sẽ không để anh phải bận rộn suông đâu. Đâu có, tôi thật lòng mà, đạo lý tôi đều hiểu. Ừ ừ, đúng vậy."
Nụ cười rạng rỡ trên môi Uông Địch. Cuộc nói chuyện diễn ra nhanh ch.óng khiến Trần Trân có chút ngỡ ngàng tò mò nhìn bạn mình.
Uông Địch trao đổi gần xong thì gọi ngay cho Lê Thư Hân.
Trần Trân tròn mắt, vội vàng nói nhỏ để nhắc cô ấy:
"Hơn mười một giờ đêm rồi, cậu gọi điện nói chuyện công việc giờ này không thích hợp đâu."
Uông Địch quả quyết:
"Không sao, bỏ lỡ lần này thì không có lần sau đâu. Tớ tin Lê tổng sẽ hiểu cho tớ."
Cô ấy vừa dứt lời thì đầu dây bên kia đã có người nhấc máy. Lê Thư Hân cũng không ngờ Uông Địch lại gọi cho mình vào lúc hơn mười một giờ đêm.
Nói thật, công ty cô có rất nhiều người là cuồng công việc. Nhưng cuồng thì cuồng chứ chưa có ai nửa đêm lại tìm cô. Việc Uông Địch gọi điện vào lúc này thực sự khiến Lê Thư Hân rất ngạc nhiên.
Giọng cô hơi khàn, dịu dàng hỏi:
"Uông Địch à? Có chuyện gì gấp sao?"
Uông Địch nói ngay:
"Lê tổng, đúng là có chuyện gấp ạ, là chuyện của công ty. Có mấy khách hàng nước ngoài muốn đặt một lượng lớn trang phục của chúng ta. Không biết em có tiện qua gặp trực tiếp chị không ạ?"
Lê Thư Hân:
"...???"
Cô lặng lẽ quay sang nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng nhìn lên trần nhà chán nản cảm thán:
"Đúng là không biết nhìn thời điểm gì cả."
Lê Thư Hân phì cười đưa tay vỗ về anh, nhưng vẫn nói vào điện thoại:
"Được rồi, cô qua đi."
Uông Địch:
"Vâng ạ."
Lê Thư Hân dặn dò:
"Tối muộn rồi, cô tự chú ý an toàn nhé, nếu không thì gọi một đồng nghiệp nam đi cùng."
Uông Địch:
"Vâng ạ, chị yên tâm."
Lê Thư Hân cúp máy nhìn sang Thiệu Lăng.
Anh đang nằm ngửa trên giường than thở:
"Anh cứ nghĩ Uông Địch là người khôn khéo lắm chứ, ai ngờ cô ta lại làm ra chuyện gọi điện lúc nửa đêm thế này. Đúng là anh đã nhìn nhầm cô ta rồi."
Lê Thư Hân khẽ cười rúc vào vòng tay anh,
"Uông Địch cũng là vì công ty thôi. Anh biết mà, cô ấy luôn cẩn trọng, một lòng một dạ vì công ty."
Thiệu Lăng đương nhiên biết nhưng biết thì vẫn bực mình. "Chuyện tốt buổi tối" của anh còn chưa kết thúc mà người này đã gọi điện tới, đúng là chưa thấy ai phiền như vậy.
Anh kéo vợ vào lòng,
"Cái cô Uông Địch này, anh phải nguyền rủa sau lưng cô ta mới được."
Lê Thư Hân "phì" một tiếng đ.á.n.h nhẹ vào người Thiệu Lăng:
"Sao anh lại ác miệng thế, Uông Địch tốt mà, không được nói cô ấy như vậy. Người ta cũng là vì kiếm tiền cho em, thật lòng vì công ty nên mới tìm đến giờ này. Anh không thể như thế được."
Thiệu Lăng:
"... Anh đùa thôi."
Lê Thư Hân:
"Đùa cũng không được, nói vậy tổn thương người ta lắm."
Thiệu Lăng nhìn sâu vào mắt Lê Thư Hân rồi đột nhiên lật người, chuyển từ bị động sang chủ động:
"Hay lắm, em bênh cô ta mà không bênh anh nên anh tổn thương thật đấy. Em nói đi, anh và cô ta, ai quan trọng hơn?"
Lê Thư Hân bật cười:
"Anh nói linh tinh gì thế."
Thiệu Lăng:
"Anh không quan tâm, trước khi cô ta đến anh phải lấy lại 'địa bàn', phải chứng minh cho em thấy anh mới là người thân thiết nhất với em."
Lê Thư Hân:
"..."
Chẳng liên quan gì cả.
Rõ ràng là anh ta muốn làm này làm nọ lại còn phải kiếm cớ.
Cô chọc vào người Thiệu Lăng:
"Anh liệu hồn đấy nhé."
"Không liệu, em vốn là vợ của anh, bất cứ ai cũng không được cướp đi sự chú ý của vợ anh, dù là đàn ông hay phụ nữ..."
Lê Thư Hân cười không ngớt:
"... Anh phiền quá đi... Á..."
--
Hết chương 91.