Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 217:



 

Công ty của Lê Thư Hân đang phát triển khá tốt nhưng một đơn hàng lớn như thế này vẫn rất hiếm.

Uông Địch phụ trách đàm phán và nhanh ch.óng nắm được tình hình sơ bộ. Cô ấy báo cáo với Lê Thư Hân:

"Họ có ép giá nhưng mức giá đưa ra vẫn chấp nhận được, không phải là ép xuống tận đáy. Họ yêu cầu gửi hàng đến bang này."

Cô ấy đưa bản hợp đồng cho Lê Thư Hân, đặt lên bàn làm việc và nói:

"Chị xem, đây là một vài thông tin chi tiết về họ. Em đã tìm hiểu rồi, công ty của họ đã thành lập được ba năm không quá lâu cũng không quá ngắn nghe nói danh tiếng cũng ổn. Lần này họ liên hệ với chúng ta cũng là vì tình cờ thấy được các đại lý của anh Chu nên mới có hứng thú. Đương nhiên họ cũng hứa hẹn rằng đây chỉ là lần đầu tiên, nếu đợt này bán chạy họ sẽ tiếp tục đặt hàng."

Lê Thư Hân nghe xong gật đầu:

"Vậy họ có cân nhắc việc làm đại lý không?"

Uông Địch:

"Việc này em cũng đã trao đổi với họ rồi, tạm thời họ chưa có ý định đó. Họ hy vọng có thể thấy được hiệu quả rồi mới tính bước tiếp theo, em thấy điểm này cũng khá thận trọng. Mặc dù lúc đầu chuyên viên chăm sóc khách hàng bên đó nói chuyện có vẻ hơi qua loa, nghe khá sáo rỗng, nhưng sau khi em trao đổi kỹ lưỡng thì thấy họ cũng không phải là không đáng tin. Những điểm mà chúng ta cảm thấy ngạc nhiên họ đều đã giải thích. Chúng ta cứ nghĩ họ chưa xem hàng mà đã dám nhập số lượng lớn nhưng thực ra là họ đã xem rồi. Các cửa hàng của anh Chu bên đó mở rất nhiều cũng là một hình thức quảng bá gián tiếp."

Lê Thư Hân gật đầu:

"Vậy thì bắt đầu bàn bạc hợp đồng đi."

"Vâng ạ,"

Uông Địch đáp.

"Em biết rồi, em sẽ làm nhanh nhất có thể, bên đó đúng là đang rất gấp."

Lê Thư Hân "ừm" một tiếng.

Uông Địch hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy rời đi. Cô ấy định đối chiếu xong hợp đồng sẽ tìm luật sư Quan xem lại. Mọi vấn đề pháp lý của công ty họ đều ủy thác toàn quyền cho văn phòng luật sư trên lầu, luật sư Quan cũng tương đương với cố vấn pháp luật của công ty.

Uông Địch nhanh ch.óng đi làm việc. Lê Thư Hân im lặng một lúc bắt đầu suy ngẫm. Mặc dù mọi chuyện trông có vẻ khá đơn giản nhưng cô vẫn cảm thấy có chút không yên tâm.

Cô bật cười, tự vỗ vào đầu mình thầm nghĩ đúng là di chứng của kiếp trước, đối với nhiều chuyện đều có phản xạ không tin tưởng luôn giữ thái độ hoài nghi. Thật ra chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy nhưng đã thành thói quen thì rất khó sửa.

Đúng là dù có cái bánh từ trên trời rơi xuống, cô cũng phải nghi ngờ một chút.

Reng reng reng!

Điện thoại của Lê Thư Hân vang lên. Cô bắt máy, đầu dây bên kia là Thiệu Lăng.

Anh cười nói:

"Vợ ơi, xuống ăn trưa cùng nhau không?"

Lê Thư Hân nhìn đồng hồ, thấy đã giữa trưa liền đứng dậy:

"Được thôi."

Cô xách túi ra ngoài thấy mọi người cũng đang bắt đầu đặt cơm trưa. Cô bước vào thang máy xuống lầu, vẫn chưa cúp máy:

"Sao hôm nay anh lại nghĩ đến việc rủ em đi ăn trưa vậy?"

Thiệu Lăng nghe vậy bất chấp việc cô không nhìn thấy mà nhướng mày cười:

"Vợ à, em nói vậy là có ý gì? Sao nào, anh đến tìm vợ mình ăn cơm là chuyện hiếm lạ lắm à?"

Lê Thư Hân:

"Chứ còn gì nữa, lâu lắm rồi anh không đến tìm em."

Chính Lê Thư Hân cũng không nhận ra trong giọng nói của cô có chút hờn dỗi.

Thiệu Lăng nghe ra được khẽ bật cười. Lê Thư Hân không lái xe, trực tiếp lên xe của Thiệu Lăng. Anh tắt điện thoại, ôm chầm lấy vợ hôn một cái rồi nói:

"Em còn trách ngược lại anh à."

Lê Thư Hân:

"Làm gì có."

"Sao lại không có?"

Anh nhìn cô với vẻ tố cáo:

"Anh nghe rành mạch luôn đấy."

Lê Thư Hân nghĩ một lúc, rồi dỗi:

"Thì... kể cả em có trách anh cũng là bình thường thôi, rõ ràng là anh không đến tìm em ăn cơm mà."

Nói đến đây cô còn thở dài thườn thượt.

Thiệu Lăng nhướng mày:

"Thì em cũng có tìm anh ăn trưa đâu."

Lê Thư Hân:

"Nhưng thời gian của anh nhiều hơn em mà, người có nhiều thời gian thì phải chiều người ít thời gian chứ. Hơn nữa trước đây chính anh nói sẽ thường xuyên đưa Giai Hi đến thăm em, cuối cùng cũng chỉ là nói suông."

Lê Thư Hân càng nói càng thấy mình có lý, dỗi hờn:

"Sao anh lại như vậy chứ? Chẳng thương em gì cả."

Nói xong mặt Lê Thư Hân lại đỏ bừng. Cô cũng không biết sao mình có thể thốt ra những lời sến súa như vậy nhưng rõ ràng là do chính mình nói ra. Lê Thư Hân đỏ mặt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Thiệu Lăng.

Thiệu Lăng sao lại không hiểu những thay đổi nhỏ nhặt trong lòng cô?

Anh cười nói:

"Vậy... để thể hiện là anh thương em hơn, sau này ngày nào anh cũng tìm em ăn trưa nhé?"

Lê Thư Hân:

"Thế còn tạm được."

Nhưng cô cũng nhanh ch.óng nói thêm:

"Nhưng đừng làm lỡ việc của anh đấy."

Cô cười tủm tỉm:

"Một tuần đến vài lần là được rồi."

Thiệu Lăng:

"Tốt nhất là một tuần bảy lần?"

Lê Thư Hân phì cười.

Thiệu Lăng quay sang nhìn cô thấy vẻ mặt tươi cười thoải mái của vợ, anh hiểu rằng Lê Thư Hân thật sự có chút quyến luyến anh. Tình cảm vợ chồng họ vốn đã tốt, muốn ở bên nhau là chuyện bình thường.

Anh vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương của cô, nói:

"Sau này anh thật sự có thể đến một tuần bảy ngày đấy."

Lê Thư Hân:

"Hả?"

Cô ngạc nhiên nhìn Thiệu Lăng không tin cho lắm:

"Không phải anh sắp mở công ty sao? Anh có thời gian ngày nào cũng tìm em à? Khởi nghiệp bận lắm đấy."

Bất kể là ngành nào cũng vậy, một khi muốn làm ăn phát đạt thì không bao giờ là chuyện đơn giản.

Thiệu Lăng lại nhìn Lê Thư Hân một cái khiến cô thấy là lạ. Cô cảm thấy hôm nay Thiệu Lăng có gì đó kỳ quặc bèn nghi hoặc hỏi:

"Anh cứ nhìn em làm gì thế? Sao vậy?"

Thiệu Lăng nói đầy ẩn ý:

"Anh thật sự định ngày nào cũng tìm em."

Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng, một lúc lâu sau cô đột nhiên phản ứng lại kinh ngạc kêu lên:

"Công ty của anh cũng mở ở khu này à?"

Thiệu Lăng bật cười:

"Cuối cùng em cũng nghĩ ra rồi."

Lê Thư Hân thật sự không biết Thiệu Lăng cũng mở công ty ở đây. Lúc anh chuẩn bị cô cũng có hỏi qua nhưng Thiệu Lăng toàn lảng đi, nói là chưa chuẩn bị xong đợi xong xuôi sẽ dẫn cô qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc đó Lê Thư Hân còn nghĩ, có chút chuyện mà cũng thần thần bí bí.

Bây giờ mới biết, anh cố tình làm vậy rõ ràng là muốn cho cô một bất ngờ.

Lê Thư Hân ngạc nhiên đến nỗi mắt mở to, hỏi:

"Công ty của anh ở đâu vậy? Cùng tòa nhà với em à? Hay là ở gần đây?"

Thiệu Lăng bật cười:

"Ở tòa cao ốc thương mại ngay cạnh em đấy."

Nụ cười của Lê Thư Hân càng rạng rỡ hơn:

"A, vậy không phải chúng ta có thể ngày nào cũng cùng đi làm và tan làm, còn được ăn trưa cùng nhau nữa?"

Nghe giọng điệu vui vẻ của cô, Thiệu Lăng cũng vui lây:

"Đúng vậy, sau này chúng ta có thể đi cùng nhau rồi."

Anh kể công:

"Em không biết đâu, để tìm một nơi gần em khó khăn thế nào. Khu này tuy nhiều cao ốc thương mại nhưng cũng có rất nhiều công ty đặt văn phòng, muốn tìm một chỗ thích hợp không dễ chút nào. Vì để được ở gần em, riêng việc xem mặt bằng thôi anh đã mất rất nhiều thời gian rồi."

Lê Thư Hân lập tức ôm lấy cổ Thiệu Lăng:

"Chồng ơi, sao anh tốt thế? Sao anh lại có thể tốt đến vậy chứ."

Thiệu Lăng cười trầm:

"Anh đương nhiên là tốt rồi, anh là người đàn ông của em mà, không ở gần em một chút sao mà yên tâm được? Vợ anh xinh đẹp như vậy."

Lê Thư Hân ha ha cười, không tin lời này của Thiệu Lăng. Anh vốn không phải kiểu người lúc nào cũng kè kè giám sát vợ, nếu không thì đã chẳng để cô ra ngoài làm việc còn mình thì ở nhà trông con.

Nhưng anh nói vậy Lê Thư Hân vẫn bật cười, chẳng có ai là không thích được khen mình xinh đẹp cả.

Cô nói:

"Vậy anh đưa em qua đó đi, em muốn xem công ty của anh."

Thiệu Lăng:

"Chúng ta đi ăn cơm đã, ăn xong anh sẽ đưa em qua."

Lê Thư Hân khẽ "ừm" một tiếng, cười nói:

"Sau này em có tài xế chuyên trách rồi."

Thiệu Lăng phì cười:

"Nỡ lòng nào đối xử với chồng em như vậy à. Sao anh lại là tài xế được? Nhưng mà làm tài xế cho em cũng là vinh hạnh của anh."

Lê Thư Hân cười duyên dáng, Thiệu Lăng không nhịn được lại thơm nhẹ lên má cô một cái. Hai người nhanh ch.óng đỗ xe xong, cùng nhau lên lầu.

Thiệu Lăng nói:

"Trưa nay anh đặt món Tây Ban Nha."

Lê Thư Hân:

"Anh đến đây rồi à?"

Thiệu Lăng:

"Chưa, nhưng anh nghe Trương Hiên nói quán này không tồi."

Lê Thư Hân không nhịn được mà hóng chuyện:

"Anh ấy với Tô Tuyết Liên chia tay hẳn rồi à?"

Thiệu Lăng:

"Chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, đương nhiên là chia tay dứt khoát luôn."

Lê Thư Hân không phục:

"Cũng mới một hai tháng trước thôi mà? Đời tám hoánh nào chứ."

Thiệu Lăng cười nói:

"Trương Hiên là kiểu người chia tay rồi vẫn có thể làm bạn. Mấy cô bạn gái cũ của cậu ta đều là bạn bè cả, có thể giúp đỡ nhau cùng nhau ăn cơm. Nhưng Tô Tuyết Liên chắc là không phải, cô ấy chia tay xong là chặn số điện thoại của Trương Hiên luôn."

Nói đến đây Thiệu Lăng bật cười:

"Bọn họ đúng là rất khác nhau."

Lê Thư Hân gật đầu.

Thiệu Lăng liếc cô:

"Em chắc là ra ngoài ăn cơm với anh mà lại muốn thảo luận về người không liên quan không?"

Lê Thư Hân cằn nhằn:

"Nói cứ như anh không hóng chuyện ấy."

Thiệu Lăng:

"..."

Ngại quá anh đúng là có hơi hóng chuyện thật.

Chẳng trách người ta nói vợ chồng ở với nhau lâu ngày sẽ có điểm tương đồng.

Họ chính là như vậy, cả hai đều có chút thích hóng chuyện.

Đúng là chẳng ai hơn ai.

Nhưng lúc này Thiệu Lăng lại nói:

"Chúng ta không nói về họ nữa, nào thử nhà hàng anh đặt đi."

Nhà hàng Tây Ban Nha mà Thiệu Lăng đặt có lối trang trí rất đặc trưng. Hai vợ chồng ngồi xuống, Lê Thư Hân ngồi bên cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới,

"Ở đây không đông người lắm."

Thiệu Lăng:

"Chỗ này buổi tối mới đông khách buổi trưa vắng hơn một chút, dù sao cũng là giờ làm việc mọi người làm gì có thời gian ra ngoài ăn ở một nhà hàng cần nhiều thời gian như thế này."

Lê Thư Hân:

"Cũng đúng, người ở công ty em cũng vậy, lúc em ra ngoài họ mới đang đặt cơm. Buổi trưa mọi người đều ưu tiên sự tiện lợi."

Thiệu Lăng cười, nhớ tới "cái bánh từ trên trời rơi xuống" của công ty họ tò mò hỏi:

"Đơn hàng mới của các em thế nào rồi? Đáng tin cậy không?"

Anh cũng biết chuyện này, dù sao cũng đã có người nửa đêm tìm đến tận nhà họ.

Lê Thư Hân:

"Em cũng tự tìm hiểu rồi, trông có vẻ không có vấn đề gì. Bên Uông Địch cũng đã hỏi thăm, bọn em đều cảm thấy chắc là tin được. Hiện tại đang trao đổi hợp đồng."

"Nhưng mà...?"

Thiệu Lăng hỏi.

Lê Thư Hân bật cười:

"Sao anh biết có 'nhưng mà' thế..."

Thiệu Lăng đắc ý:

"Ai bảo em là vợ của anh chứ, anh mà lại không hiểu em sao? Nhìn biểu cảm của em là anh biết ngay."

Lê Thư Hân:

"Vâng vâng vâng, anh là người hiểu em nhất, chuyên gia đọc vị."

Thiệu Lăng không nhịn được lại cười.

--

Hết chương 93.