Lê Thư Hân mừng vì cuối cùng cũng tìm được người thực sự am hiểu chuyện này liền lập tức hỏi tới.
Thật ra đối với đơn hàng lần này cô vẫn luôn cảm thấy có chút bất an. Nhưng lại nghĩ rằng chắc chắn phải nhận được tiền hàng rồi mới giao hàng nên cũng không nói rõ được rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu. Thực tế họ cũng từng nghe qua một số vụ l.ừ.a đ.ả.o hàng hóa, nhưng thông thường những vụ đó đều lợi dụng chênh lệch thời gian thanh toán của séc để lừa lấy hàng. Tuy nhiên tình huống này không thể áp dụng với họ vì thủ tục khai báo xuất khẩu của họ cần thời gian, đủ để họ đối phó với những âm mưu kiểu này.
Vì vậy chắc chắn mánh khóe không nằm ở đó. Cô nghiêm túc thỉnh giáo.
Anh Chu bật cười:
"Tôi thấy Lê tổng thật sự không hiểu rõ một số chính sách xuất khẩu rồi. Những thứ thừa thãi tôi cũng không nói với cô làm gì nếu cô có nhu cầu tìm hiểu thì cứ trực tiếp tìm chuyên gia. Chúng ta cứ nói về vấn đề l.ừ.a đ.ả.o này đi. Thông thường trường hợp phổ biến nhất chính là tình huống cô đang gặp phải. Người mua nước ngoài thông qua một số trang web trung gian lớn để liên hệ với các nhà máy công ty trong nước. Nói chung đối với người mua nước ngoài, đa số mọi người sẽ không có quá nhiều nghi ngờ. Lúc này họ thường sẽ lợi dụng tâm lý của nhà máy là muốn chốt được đơn hàng lớn để thúc giục họ nhanh ch.óng chuẩn bị hàng hóa, thường là sẽ ép thời gian rất gấp. Trong tình huống cấp bách như vậy nhiều người sẽ vội vàng chuẩn bị hàng, kể cả có đi tìm hiểu bên ngoài cũng sẽ không quá kỹ càng. Chờ đến khi nhà máy xuất hàng, làm xong tất cả các thủ tục để hàng ra khơi đó mới là lúc âm mưu bắt đầu."
Lê Thư Hân lắng nghe rất chăm chú. Cô trở về từ hơn hai mươi năm sau nghe qua không biết bao nhiêu mánh khóe l.ừ.a đ.ả.o nhưng lại chưa từng nghe qua loại này. Đừng nhìn thấy internet phát triển mà nghĩ gì cũng biết, thực tế mọi người tiếp xúc nhiều đều là những thứ liên quan đến cuộc sống thường ngày. Những vụ việc như thế này chỉ nhắm vào một số ít người, không phải đại chúng nên tự nhiên cũng không được lan truyền rộng rãi.
Anh Chu nói tiếp:
"Chờ đến khi hàng hóa của các cô ra khơi đến cảng địa phương thì âm mưu này mới chính thức bắt đầu. Hàng hóa của các cô sẽ bị kiểm dịch không đạt chuẩn."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Anh Chu mỉm cười:
"Họ chỉ cần tìm cách là có thể làm cho hàng hóa kiểm dịch không đạt chuẩn. Đừng cho rằng nước ngoài tốt đẹp lắm, phát triển thì đúng là có nhưng l.ừ.a đ.ả.o cũng không ít. Người nhân phẩm kém cũng có rất nhiều. Tại sao tôi lại hỏi cô là bang nào chính là vì họ đều là tội phạm có tổ chức. Họ đã muốn tìm cách thì hàng của các cô chắc chắn sẽ bị kiểm dịch không đạt chuẩn. Lúc này người mua nhất định sẽ không nhận hàng, cô không giao được hàng thì sẽ liên quan đến việc vi phạm hợp đồng. Đồng thời hàng hóa bị giữ lại ở cảng cô cũng phải trả phí lưu kho, đương nhiên cô cũng có thể không trả. Nhưng bên mua sẽ không ngừng thúc giục các cô. Mà các cô lại bị hợp đồng ràng buộc tự nhiên là muốn giao hàng. Nếu không các vấn đề tiếp theo sẽ càng nhiều hơn. Cô muốn giao hàng, muốn xử lý chuyện này thì phải trả một khoản phí lưu kho và phí quản lý khổng lồ. Nói cách khác không chỉ một loại phí mà cô phải xử lý. Đương nhiên lúc này bên mua sẽ đề nghị giúp cô tìm người, khoản phí này cô cũng phải chi trả. Người bình thường đều hy vọng mọi việc có thể giải quyết thuận lợi nên sẽ phải bỏ tiền ra. Họ sẽ bòn rút tiền của cô hết lần này đến lần khác cho đến khi cô không chịu bỏ tiền ra nữa. Nhưng nếu cô không chịu chi tiền thì lô hàng này sẽ bị xử lý với lý do không đạt chuẩn. Đương nhiên kể cả khi cô có bỏ tiền ra thì cuối cùng cũng không giải quyết được vấn đề, lô hàng này từ lúc rời cảng đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô nữa rồi. Chờ đến khi cô hoàn toàn từ bỏ lô hàng, cuối cùng chỉ có thể mặc cho nó bị bán đấu giá với giá cực rẻ. Lúc này thì không cần phải nói nữa cô cũng nên hiểu người có thể mua được lô hàng này với giá cực thấp là ai rồi đấy. Chính là người mua hàng của cô lần đầu tiên. Đồng thời bên mua còn sẽ gửi cho cô thư của luật sư. Cô không muốn dính vào kiện tụng quốc tế thì phải trả lại tiền hàng. Đừng nghĩ rằng cứ lờ đi là xong, họ đều là dân chuyên nghiệp, cả đường dây đều có người nên luật sư cũng đã chuẩn bị sẵn. Cô không trả lại tiền hàng cộng thêm tiền bồi thường thì họ sẽ kiện. Có lẽ lúc này một số người vẫn chưa nhận ra chuyện này ngay từ đầu đã là một cái bẫy. Thậm chí có thể đến cuối cùng cũng không biết mình bị lừa mà chỉ nghĩ rằng mình xui xẻo hoặc là hàng hóa thật sự có vấn đề. Kết quả cuối cùng chắc chắn là tổn thất nặng nề."
Lê Thư Hân há hốc mồm kinh ngạc:
"Còn có thể như vậy sao?"
Anh Chu:
"Đúng vậy, tại sao những trường hợp này đơn hàng đều có giá trị rất lớn chính là vì nhỏ quá thì không đáng để họ làm một chuyến như vậy. Giá trị càng lớn họ càng kiếm được nhiều. Đương nhiên tôi không nói chắc chắn rằng công ty các cô gặp phải là l.ừ.a đ.ả.o. Nhưng xác suất là l.ừ.a đ.ả.o đã lên đến bảy tám phần rồi. Đầu tiên là địa chỉ đó đã không ổn. Tiếp theo cô xem tình huống các cô gặp phải có giống với mô típ thông thường không."
Lúc này Lê Thư Hân thật sự rất cảm kích anh Chu.
Cô nói:
"Cảm ơn anh, lần này may mà có anh nhắc nhở."
Anh Chu bật cười:
"Cô không lo tôi nói dối à?"
Lê Thư Hân:
"Anh trăm công nghìn việc, đâu có rảnh rỗi như vậy."
Tuy cô có làm ăn với anh Chu nhưng không thân thiết. Chính Thiệu Lăng là người biết anh ta nhưng chỉ là biết một phía, kiểu như "tôi biết anh nhưng anh không biết tôi". Theo lời Thiệu Lăng thì gia đình anh Chu thời Dân quốc là một gia tộc lớn có tiếng ở Dương Thành.
Sau này vì lý do chính sách, gia đình ông đều chuyển đến Hương Cản nhưng sau đó chính sách lại thay đổi, họ liền quay trở về.
Có thể nói gia đình ông gia thế lớn, thật sự không cần phải lừa một công ty nhỏ mới khởi nghiệp như họ. Hơn nữa anh Chu còn là khách hàng của cô.
Cô cười nói:
"Tôi biết anh không phải người như vậy, lần này thật sự cảm ơn anh rất nhiều."
Anh Chu:
"Thật ra cũng không loại trừ khả năng bên kia là khách hàng thật."
Anh ta nói thêm vài câu:
"Thực ra cũng rất dễ phân biệt."
Lê Thư Hân:
"Xin anh chỉ giáo thêm."
"Cô có thể ủy thác cho luật sư điều tra tình hình kiện tụng của công ty họ. Nếu liên quan đến nhiều vụ tranh chấp thương mại đối ngoại lại dính đến các khoản bồi thường lớn, địa chỉ vẫn là bang đó thì các cô phải phán đoán cho kỹ. Theo lý thuyết những công ty l.ừ.a đ.ả.o như vậy dính nhiều kiện tụng sẽ khiến không ít người cảnh giác. Nhưng ai bảo có khoảng cách địa lý xa xôi lại thêm cái mác 'trăng nước ngoài tròn hơn' nên họ sẽ không làm việc quá cẩn thận. Chỉ cần cô chịu khó điều tra thì chắc chắn sẽ tra ra được."
Lê Thư Hân gật đầu:
"Công ty này thành lập đã ba năm sẽ không phải là không có dấu vết."
Anh Chu cười:
"Đúng vậy, chính là như thế. Thông thường một công ty mới thành lập ngược lại sẽ khiến người ta cảnh giác nên họ thường sẽ không dùng công ty quá mới. Được rồi những gì tôi biết cũng chỉ có vậy thôi. Lần sau về Bằng Thành, Lê tổng phải cảm ơn tôi đàng hoàng đấy nhé, ít nhất cũng phải mời tôi một bữa cơm."
Lê Thư Hân:
"Chuyện đó đương nhiên không thành vấn đề, cảm ơn anh."
Anh Chu:
"Không cần cảm ơn, cô khách sáo quá. Được rồi, cũng không còn sớm nữa tôi cũng phải nghỉ ngơi đây."
Lê Thư Hân lập tức nói:
"Vậy không làm phiền anh nữa, tạm biệt."
"Tạm biệt."
Cuộc điện thoại này thật sự giúp Lê Thư Hân thu được không ít kiến thức. Quả nhiên việc cô trọng sinh không phải là vạn năng, vẫn còn rất nhiều thứ cô không biết. Cô hít một hơi thật sâu gọi điện nội bộ:
"Tiểu Điền, em vào đây một chút."
Tiểu Điền:
"Vâng ạ."
Cô ấy nhanh ch.óng bước vào văn phòng rồi đi thẳng ra cửa lên lầu.
Đừng nhìn Tiểu Điền đang hẹn hò với luật sư Quan mà nghĩ họ lạm dụng chức quyền. Hai người chưa bao giờ nói chuyện riêng trong giờ làm việc. Mỗi lần Tiểu Điền đến tìm anh ấy đều là vì công việc. Tiểu Điền vừa lên lầu, luật sư Quan đã chủ động pha cho cô ấy một ly cà phê:
"Ba muỗng đường?"
Tiểu Điền cười:
"Đúng vậy ạ."
Cô ấy thích uống ngọt một chút.
Đắng quá uống không quen.
Anh ấy ngồi xuống, hỏi:
"Có chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một giây vào thẳng vấn đề.
Tiểu Điền cũng không chậm trễ, lập tức trình bày sự việc.
Luật sư Quan gật đầu:
"Được, anh sẽ xin điều tra ngay."
Anh ấy cảm thán:
"Các em cẩn thận thật đấy."
Tiểu Điền:
"Đương nhiên phải cẩn thận rồi, đơn hàng hơn tám triệu tệ còn có khoản bồi thường kếch xù, bọn em không thể không nghĩ nhiều được. Hơn nữa Lê tổng của bọn em cũng đã tham khảo ý kiến của cao nhân rồi."
Luật sư Quan mỉm cười gật đầu:
"Được rồi. Em về trước đi, để anh xử lý."
Một ly cà phê còn chưa uống xong đã bị đuổi đi, Tiểu Điền cũng không thấy có gì không ổn gật đầu đứng dậy:
"Vâng ạ."
Luật sư Quan nhanh ch.óng liên lạc. Nói ra thì chính anh ấy cũng không ngờ, lúc đầu khi Tô Tuyết Liên giới thiệu Lê Thư Hân cho anh ấy, anh ấy thật sự không nghĩ rằng công ty này sẽ phát triển nhanh như vậy, sẽ có nhiều nghiệp vụ đến thế.
Lúc đó Thời trang Thư Lăng chỉ là một công ty nhỏ mới thành lập không có mấy người, thỉnh thoảng tư vấn cũng chỉ là những việc lặt vặt. Nhưng không ngờ mấy năm nay lại phát triển lên, còn mời anh ấy làm cố vấn pháp luật.
Nói thật người bây giờ đa số sẽ không muốn chuyện gì cũng tìm luật sư, phần lớn sẽ tự mình xử lý vấn đề.
Người như Lê Thư Hân thường xuyên cần đến luật sư, chuyện gì cũng phải tư vấn, thật sự không nhiều. Đương nhiên anh ấy chắc chắn là vui khi có thêm những khách hàng như vậy đó đều là tiền cả. Nhưng anh vẫn rất ngạc nhiên về tính cách của Lê Thư Hân.
Đồng thời anh ấy cũng rất khâm phục những người như vậy. Anh ấy không quá thân thiết với Lê Thư Hân nhưng anh là sư huynh của Tô Tuyết Liên lại là bạn trai của Tiểu Điền, cũng coi như là đã chứng kiến sự trưởng thành của Thời trang Thư Lăng. Ít nhiều cũng có chút kinh ngạc và thán phục.
Người phụ nữ này thật sự có tài chỉ là cẩn thận quá mức.
Nhưng rất nhanh anh ấy đã phải cảm thán một câu, sự cẩn thận trước sau như một của Lê Thư Hân quả nhiên rất có lợi.
Đề nghị của cô quả nhiên rất hữu ích. Khi nghe được kết quả luật sư Quan không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh:
"Nhiều vụ kiện tụng như vậy sao?"
Đầu dây bên kia nói:
"Chứ còn gì nữa, cơ bản đều là kiện vi phạm hợp đồng nhưng theo kinh nghiệm của tôi thì công ty này có vấn đề."
Anh lật xem hồ sơ:
"Hầu như đều là tranh chấp hợp đồng, tất cả đều là không thể giao hàng đúng hạn."
Luật sư Quan:
"Tôi biết rồi, cảm ơn."
"Không có gì."
Cúp điện thoại, luật sư Quan suy nghĩ một chút lại gọi thêm mấy cuộc nữa rồi nhanh ch.óng ghi chép vào sổ tay. Anh ấy liên tục trao đổi với vài nơi cuối cùng mới cúp máy. Sắc mặt anh ấy thật không tốt, lập tức xuống lầu.
Trước đây nếu đây là một công ty trong nước, ngay lần đầu tiên Lê Thư Hân tìm đến anh ấy đã điều tra những thông tin liên quan này rồi. Nhưng oái oăm thay công ty này lại ở nước ngoài, ở bên kia đại dương. Cho nên lúc đó anh ấy không nghĩ đến vấn đề này.
Luật sư Quan cảm thấy mình ít nhiều cũng có chút sai sót. Anh ấy nhanh ch.óng đến văn phòng của Lê Thư Hân, không lâu sau Uông Địch cũng được gọi qua. Lúc này cô ấy vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui của đơn hàng lớn.
Chợt nghe luật sư Quan nói vậy, Uông Địch thực sự kinh hãi, ngạc nhiên hỏi:
"Thật sự là l.ừ.a đ.ả.o sao?"
Luật sư Quan:
"Chắc chắn đến tám, chín phần rồi. Tôi không thể nói trăm phần trăm nhưng gần như là chín mươi chín phần trăm. Tôi đã ghi lại danh sách những khách hàng có kiện tụng với họ. Tôi cũng đã gọi điện liên lạc tư vấn với vài nơi, bên đó miêu tả lại tình hình cơ bản đều giống như các cô gặp phải."
Anh chỉ vào cuốn sổ ghi chép của mình:
"Các cô xem, mấy công ty này tôi đều đã liên lạc được, có người vì chuyện này mà tán gia bại sản. Cũng có người tuy vẫn đang duy trì nhưng cũng rất khó khăn và điểm mấu chốt họ miêu tả cho tôi đều là vì hàng hóa bị giữ lại. Cho nên tôi nghĩ sự lo lắng của cô là có lý do, đây là một âm mưu."
Lê Thư Hân nhìn sang Uông Địch:
"Bên cô vẫn đang trao đổi à?"
Uông Địch gật đầu. Cô ấy thật sự không ngờ lại như vậy. Nhưng cũng không thể nói là hoàn toàn không ngờ tới vì ngay từ đầu Lê tổng đã tỏ thái độ nghi ngờ nên cô ấy ít nhiều cũng có chút lo lắng. Bây giờ xem ra quả nhiên có vấn đề, vẫn là tổng giám đốc kiến thức rộng.
Cô ấy hỏi:
"Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao?"
Lê Thư Hân:
"Không cần từ chối thẳng, cứ trực tiếp nói với họ về tình huống nếu hàng hóa bị giữ lại.Cô phải thêm vào điều khoản miễn trừ trách nhiệm."
Uông Địch gật đầu cười nói:
"Vậy thì họ chắc chắn sẽ không đồng ý."
Trong tình huống bình thường, một khi hàng hóa có vấn đề chắc chắn bên cung cấp phải chịu trách nhiệm. Họ trực tiếp đòi thêm điều khoản miễn trừ trách nhiệm, đây là điều không bao giờ xảy ra trong các giao dịch bình thường. Điều này nói rõ một điều: họ căn bản không tin tưởng bên mua.
Uông Địch bực bội:
"Mấy người nước ngoài này sao có thể vô đạo đức như vậy, nhân phẩm kém đến nỗi chạy đến nhà người khác l.ừ.a đ.ả.o. Sao không có sét đ.á.n.h c.h.ế.t mấy thứ ch.ó má này đi chứ. Đúng là xui xẻo."
Lê Thư Hân thấy cô tức giận như vậy, cười nói:
"Thôi, chúng ta không lãng phí thời gian với họ nữa, cô cứ coi như khoảng thời gian này là để tích lũy kinh nghiệm đi. Nghĩ như vậy có phải dễ chịu hơn không? Còn những người như vậy, họ làm chuyện này không phải lần đầu sớm muộn gì cũng sẽ lật xe thôi."
Uông Địch tức giận:
"Lê tổng, chị nói có cách nào trừng trị họ không? Người như vậy l.ừ.a đ.ả.o, thiệt thòi chẳng phải là chúng ta sao."
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Khó lắm, họ căn bản không đặt chân vào đây. Tất cả đều ở nước ngoài nên chúng ta có muốn đòi lại công lý cũng không được."
Uông Địch:
"Mẹ kiếp!"
--
Hết chương 95.