Rất nhanh lại đến một năm mới, tính ra cũng gần ba năm kể từ khi Lê Thư Hân trọng sinh.
Lê Thư Hân quay trở về vào giữa tháng Tư năm 1998, bây giờ đã là tháng Một năm 2001. Gần ba năm trôi qua, Lê Thư Hân cảm thấy dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện nhưng lại cũng chẳng có gì thay đổi lớn lao.
Cuộc sống của cô và Thiệu Lăng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều vì lần này không có ai phải c.h.ế.t. Dù giữa chừng có những kẻ l.ừ.a đ.ả.o lớn đến tận làng lởn vởn nhưng Lê Thư Hân và mọi người cũng không hề mắc bẫy.
Cuộc sống trôi qua một cách yên bình.
Nhưng có lẽ là do hiệu ứng cánh bướm của một người trọng sinh như cô mà rất nhiều người xung quanh đã khác đi so với trước đây.
Đương nhiên có những người không thay đổi như Tô Tuyết Liên, cuộc sống của cô vẫn đi theo hướng giống như kiếp trước: vẫn yêu đương với Trương Hiên, vẫn chia tay vì tam quan không hợp và vẫn có tinh thần trượng nghĩa. Đó chính là Tô Tuyết Liên.
Nhưng cũng có những người đã thay đổi.
Như chị cả của cô, Uông Địch, Chu Vịnh Ni, Thiệu Chi và cả vợ chồng Thiệu Bằng trong làng nữa.
Phần lớn mọi người dường như đều có ít nhiều khác biệt so với kiếp trước.
Kiếp trước, cuộc sống của chị cả cô rất khổ cực, sau này khi gia đình họ khá lên thì chị cả và anh rể mới dần tốt hơn.
Nhưng kiếp này, chị cả tự mình mở quán chè, cuộc sống đã tốt lên hẳn. Cô ấy hiện tại đã lại đi xem nhà, dự định khi nào có đủ tiền dư sẽ mua một căn lớn hơn.
Cũng như Uông Địch, kiếp trước cô ấy chỉ là một người bạn có quan hệ không tồi với Lê Thư Hân. Lê Thư Hân biết rõ tình hình của cô ấy, kiếp trước hộ khẩu của cô ấy không thể chuyển ra ngoài. Theo sự phát triển của xã hội, thông tin ngày càng minh bạch, cô ấy muốn làm rất nhiều việc đều cần đến hộ khẩu nhưng quê nhà lại nắm giữ hộ khẩu không cho cô. Dù làm gì em trai cô ấy cũng đi theo đề phòng như đề phòng trộm, sợ cô ấy chuyển hộ khẩu đi. Còn liên tục lợi dụng chuyện này để lấy không ít tiền từ cô ấy. Có thể nói là những con quỷ hút m.á.u. Lê Thư Hân biết rõ điểm này cho nên bây giờ khi cuộc sống của Uông Địch đã tốt hơn, Lê Thư Hân liền khuyên cô ấy chuyển hộ khẩu ra ngoài.
Thay vì để lại một cái đuôi để người ta nắm thì không bằng giải quyết gọn gàng. Bây giờ Uông Địch đã chuyển hộ khẩu ra ngoài ngay cả tên cũng đã đổi.
Đến Chu Vịnh Ni thì càng không cần phải nói, cô bé này có thể nói là người có vận mệnh thay đổi rõ ràng nhất. Việc có được đi học cấp ba hay không đối với cô bé ảnh hưởng thật sự rất lớn. Nhưng thấy mọi người đều trở nên tốt hơn Lê Thư Hân luôn cảm thấy vui mừng.
Duy chỉ có vợ chồng Thiệu Bằng kiếp trước lại không ly hôn. Đối với Trương Nhã Hân mà nói không biết đây có được coi là một chuyện tốt hay không.
Dù sao thì mỗi người đều có những theo đuổi khác nhau.
Chính vì vậy khi Lê Thư Hân tình cờ gặp lại Trương Nhã Hân cô có chút ngạc nhiên. Tính ra cũng gần một năm rồi cô chưa gặp Trương Nhã Hân, lần cuối cùng gặp là vào ngày vụ Kamaz vỡ lở.
Sau đó họ không còn gặp lại nhau nữa. Theo lời Tô Tuyết Liên, Trương Nhã Hân đã ly hôn thành công. Con trai cũng được giao cho cô ta nuôi dưỡng.
Lê Thư Hân nghe nói Trương Nhã Hân ly hôn được chia một ít tiền nhưng không ngờ cô ta lại đang làm việc ở một quán trà. Trương Nhã Hân cũng không ngờ sẽ gặp lại Lê Thư Hân. Cả hai đều có chút bất ngờ.
Lê Thư Hân là người chủ động chào hỏi trước:
"Lâu rồi không gặp."
Trương Nhã Hân sững người một lúc rồi mím môi, giọng nói khô khốc:
"Lâu rồi không gặp."
Trương Nhã Hân nhìn Lê Thư Hân từ trên xuống dưới, thấy cô mặc một chiếc áo khoác màu vàng nghệ trắng trẻo và trẻ trung. Họ là bạn cùng trang lứa nhưng bản thân mình trông lại già hơn cô rất nhiều. Nhưng điều đó cũng phải thôi.
Một năm qua cô ta đã phải chịu đựng quá nhiều. Áp lực tâm lý lớn, ban đầu còn thức trắng đêm không ngủ được. Bây giờ thì đã khá hơn lúc đầu, mỗi ngày làm việc mệt mỏi là đặt lưng xuống ngủ ngay. Nhưng dù là thể chất hay tinh thần đều rất mệt mỏi, người cũng già đi.
Cô ta mím môi nhẹ giọng nói:
"Không ngờ lại gặp cô ở đây."
Nhưng nghĩ lại có gì mà không ngờ chứ, Lê Thư Hân và gia đình cô vốn dĩ cũng sống ở Bằng Thành.
Lê Thư Hân vốn chỉ định đến đây ăn điểm tâm sáng không ngờ lại gặp Trương Nhã Hân. Cô nhìn sắc mặt tái nhợt và mệt mỏi của Trương Nhã Hân, hỏi:
"Cô vẫn ổn chứ?"
Vừa dứt lời đã nghe có người gọi Trương Nhã Hân. Cô ta nói:
"Cô đợi tôi một lát, tôi xin nghỉ một lúc."
Lê Thư Hân:
"Không cần đâu..."
Cô cũng không muốn làm lỡ công việc của Trương Nhã Hân nhưng rõ ràng Trương Nhã Hân muốn nói chuyện với cô.
Cô ta không nghe Lê Thư Hân nói gì vội vàng đi xin nghỉ, rồi lại vội vã quay lại:
"Tôi xin nghỉ được một tiếng rồi."
Lê Thư Hân nhìn cô ta.
Trương Nhã Hân cười tự giễu:
"Không ngờ bây giờ tôi lại t.h.ả.m hại như vậy đúng không?"
Lê Thư Hân:
"Con trai cô còn nhỏ phải không? Cô ra ngoài làm việc vậy nó đã đi nhà trẻ chưa?"
Con trai của Trương Nhã Hân cùng tuổi tiểu Giai Hi nhà cô chỉ lớn hơn mấy tháng.
"Nó vẫn chưa đi học, mẹ tôi đang trông nó."
Trương Nhã Hân dường như đã bị kìm nén quá lâu không biết tâm sự cùng ai, gặp lại Lê Thư Hân lại rất muốn nói chuyện.
Cô ta nói:
"Không ngờ tôi lại sống thành ra thế này đúng không?"
Lê Thư Hân nghiêm túc nói:
"Rồi sẽ từ từ tốt lên thôi."
Trương Nhã Hân cười tự giễu:
"Chính tôi còn không tin nữa là."
Lê Thư Hân im lặng.
Trương Nhã Hân:
"Tôi ly hôn rồi, ba tôi cũng qua đời."
Cô ta cười khổ:
"Vì chuyện tôi ly hôn mà ba tôi tức giận không chịu nổi, ông ấy cảm thấy tôi ly hôn là làm mất mặt gia đình."
Lê Thư Hân:
"Cô không ly hôn, định để bị mẹ chồng cô đ.á.n.h c.h.ế.t bị Thiệu Bằng lừa c.h.ế.t à? Cô cũng đừng quên, công ty tài chính kia của hắn cô là người đại diện pháp luật. Nếu không phải bị vụ Kamaz liên lụy mà xử lý sớm thì còn chưa biết sẽ gặp phải vấn đề lớn đến mức nào đâu."
Trương Nhã Hân ngơ ngác nhìn Lê Thư Hân:
"Tại sao cô không cười nhạo tôi? Trước đây cô đã nhắc nhở tôi rồi mà tôi không nghe."
Cô ta nghĩ nếu mình sống tốt mà Lê Thư Hân sống không tốt thì cô ta sẽ cười nhạo Lê Thư Hân, nhưng không ngờ Lê Thư Hân lại không làm vậy.
Lê Thư Hân:
"Tôi không rảnh đến thế."
Trương Nhã Hân im lặng.
Lê Thư Hân tiếp tục:
"Cuộc sống trước đây của cô đúng là tốt hơn bây giờ nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện, cô sẽ phải ngồi tù. Lúc đó ai quan tâm đến cô? Ai quan tâm đến con trai cô? Cô trông chờ vào Thiệu Bằng hay mẹ chồng cô? Cô không sợ Thiệu Bằng tái hôn, không sợ mẹ kế hà khắc, không sợ con trai cô trở thành một Thiệu Bằng thứ hai à?"
Không thể không nói, lời của Lê Thư Hân không dễ nghe nhưng lại kỳ lạ an ủi được Trương Nhã Hân. Nửa đêm tỉnh giấc, thật ra cô ta vẫn luôn suy nghĩ liệu mình có nên ly hôn hay không. Nếu không ly hôn thì cuộc sống của con trai sẽ tốt hơn một chút và cô ta cũng không cần phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
Nhưng lời của Lê Thư Hân đột nhiên khiến cô ta bình tĩnh lại. Đúng vậy nếu cô ta không ly hôn, có thể sẽ sống khá hơn một chút. Nhưng khả năng sống tệ sẽ lớn hơn.
Cô ta hít một hơi thật sâu:
"Đúng vậy, tôi ly hôn không sai."
Lê Thư Hân:
"Vốn dĩ là không sai. Thật ra nếu không ly hôn có thể mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng tệ hơn. Hoặc là cô muốn biến thành một Tô Tuyết Kiều tiếp theo sao? Mấy năm nay Tô Tuyết Kiều sống bên cạnh bà Hồ thế nào cô cũng không phải không thấy. Bà Hồ tuy hay gây chuyện nhưng không đ.á.n.h người, mẹ chồng cô còn đ.á.n.h người nữa đấy. Hơn nữa Tô Tuyết Kiều còn học theo cô, cô ta cũng muốn rời khỏi nhà họ Hồ."
Trương Nhã Hân nghe xong, im lặng một lúc lâu rồi đột nhiên nói:
"Cảm ơn cô đã nói với tôi những điều này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô ta không muốn biến thành Tô Tuyết Kiều, mặc dù cũng ham hư vinh nhưng cô không muốn sống một cuộc sống như Tô Tuyết Kiều.
Cô ta lại nói:
"Ba tôi không đồng ý ly hôn nhưng mẹ tôi lại tán thành. Bà biết tôi bị đ.á.n.h nên rất ủng hộ tôi ly hôn. Tôi vất vả lắm mới ly hôn được, ba mẹ tôi cũng vì chuyện ly hôn của tôi mà..."
Cô ta cười khổ, phần nào chứng thực một nguyên nhân khác khiến cô ta bị áp lực.
Trương Nhã Hân:
"Ba mẹ tôi có quan điểm không nhất trí về việc ly hôn của tôi. Ba tôi nói nếu tôi ly hôn thì trừ khi ông c.h.ế.t; nhưng mẹ tôi không nghĩ vậy, bà hy vọng tôi có thể thoát khỏi Thiệu Bằng. Vì chuyện này mà họ đã cãi nhau đòi ly hôn. Bây giờ ba tôi sống cùng anh trai tôi còn mẹ tôi sống cùng tôi. Con trai tôi cũng là do mẹ tôi ở nhà trông."
Lê Thư Hân:
"Cô có một người mẹ tốt."
Trương Nhã Hân gật đầu. Cô ta đã gặp qua rất nhiều bậc ba mẹ không ra gì, càng thấy may mắn vì mẹ mình thật sự rất tốt luôn luôn bảo vệ cô ta.
Cô ta nói:
"Tôi dùng số tiền Thiệu Bằng cho tôi mua một căn nhà nhỏ ở Bằng Thành. Bây giờ ba người chúng tôi sống cùng nhau, mẹ tôi chăm sóc con trai lo việc nhà còn tôi ra ngoài đi làm."
Lê Thư Hân:
"Cô nên nghĩ thế này, mẹ và con trai quan trọng nhất của cô đều ở bên cạnh cô. Cô lại bỏ được một người chồng trăng hoa còn lấy cô làm lá chắn cùng một bà mẹ chồng bạo lực và cay nghiệt, không phải là chuyện tốt sao?"
Trương Nhã Hân:
"Cô thật biết an ủi người khác."
"Lời này luôn đúng phải không?"
Trương Nhã Hân nghĩ lại, đúng là như vậy thật lời này thật sự đúng.
Cô ta nói:
"Thật ra những lời tương tự Tô Tuyết Liên cũng đã an ủi tôi nhưng tôi không nghe lọt tai cho lắm. Không biết tại sao cô nói thì tôi lại nghe lọt tai."
Lê Thư Hân bật cười:
"Chắc là vì tôi quan trọng hơn?"
Trương Nhã Hân cũng nở một nụ cười nhạt. Cô ta tự mình suy nghĩ rồi nói:
"Có lẽ, đến cả cô cũng có thể nói như vậy chứng tỏ rất có lý."
Lê Thư Hân không biết logic của Trương Nhã Hân nằm ở đâu nhưng cô lại cười nói:
"Cô không cần tự tạo áp lực quá lớn cho mình."
Trương Nhã Hân:
"Thiếu tiền mà."
Cô ta nói:
"Cô nói xem trước đây sao tôi lại ngốc như vậy, chỉ biết mua cái này mua cái kia hoàn toàn không biết tích cóp tiền riêng. Bây giờ xảy ra chuyện chẳng có gì cả. Nói ra thì tôi còn phải cảm ơn vụ Kamaz, lúc tôi và Thiệu Bằng ly hôn hắn vì bị liên lụy đến Kamaz tuy không dính líu sâu nhưng người của Kamaz cũng c.ắ.n hắn. Dẫn đến việc hắn vướng vào hai vụ án nên mới không có nhiều thời gian để tranh giành con với tôi. Mà thẩm phán có lẽ cũng xem xét việc mẹ chồng tôi là người bạo lực, chồng tôi lại có thể dính líu đến l.ừ.a đ.ả.o ngồi tù nên mới giao con trai cho tôi. Nếu không một người nội trợ như tôi muốn giành được quyền nuôi con thật sự quá khó."
Nếu hai bên ngang tài ngang sức, chắc chắn bên nữ sẽ có ưu thế hơn nhưng cô ta lại không phải.
Chỉ riêng việc này, Tô Tuyết Liên đã phải tốn rất nhiều công sức.
Cô ta nói:
"Công ty tài chính tuy có chút vấn đề nhưng vì mới mở nên vấn đề không lớn, không liên lụy đến nhiều. Thiệu Bằng đã chuyển tiền, cho tôi 30 vạn."
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
"Thiệu Bằng được bồi thường còn nhiều hơn nhà chúng tôi à."
Mấy chục triệu là có thật!
Thiệu Bằng bồi thường nhà cửa không nhiều bằng nhà họ nhưng vì trại chăn nuôi của hắn lớn hơn nên tiền bồi thường lại nhiều hơn.
Trương Nhã Hân:
"Hắn nói tiêu hết cũng bồi thường hết rồi. Tôi không chứng minh được việc hắn đã chuyển tài sản đi."
Cô ta cười khổ:
"Tôi ngốc đúng không? Hơn nữa hắn còn cảnh cáo tôi, nếu tôi không đồng ý hắn sẽ đi đ.á.n.h bạc, đến lúc đó không phải là đưa tiền mà là mắc nợ và tôi cũng sẽ phải gánh chung. Tôi cũng không có cách nào, vì không muốn dây dưa với hắn nữa nên đã đồng ý."
"Vậy còn nhà cửa của các cô..."
"Một căn cũng không cho tôi."
Trương Nhã Hân nói:
"Thật ra lúc đó tôi vẫn còn tình cảm với hắn, còn nghĩ có thể gương vỡ lại lành. Kết quả rất nhanh tôi phát hiện hắn đã có bạn gái mới. Dù vướng vào kiện tụng cũng không ảnh hưởng đến việc hắn tìm người khác, ha ha..."
Trương Nhã Hân nén cơn giận:
"Kẻ này đáng bị sét đ.á.n.h."
Cô ta kể hết những chuyện này, Lê Thư Hân lại đột nhiên mở miệng:
"Trước đây có phải cô đã mua rất nhiều đồ hiệu như túi xách các thứ không."
Trương Nhã Hân sững người:
"Đúng vậy, sao thế?"
Tại sao lại đột nhiên nói đến chuyện này?
Lê Thư Hân:
"Nếu cô không dùng đến thì có thể ký gửi bán đi, bây giờ có dịch vụ thu mua đồ cũ đấy."
Trương Nhã Hân:
"Hả?"
Lê Thư Hân:
"Ở Bằng Thành chúng ta có đấy. Nếu cô muốn so giá cũng có thể qua Hương Cảng xem thử. Tôi nhớ ở Hương Cảng cũng có dịch vụ thu mua. Tôi nhớ cô đã mua một ít túi xách và trang sức. Đương nhiên nếu cô muốn giữ lại dùng thì coi như tôi chưa nói. Nhưng nếu cô cảm thấy thiếu tiền thì có thể bán những thứ đó đi, ít nhiều cũng đổi được tiền."
Trương Nhã Hân im lặng một lúc lâu đột nhiên nói:
"Đúng vậy. Tôi có thể bán đi, tôi căn bản không dùng đến những thứ đó."
Hoàn cảnh hiện tại của cô ta chỉ muốn tích cóp thêm chút tiền để mẹ và con trai sống tốt hơn một chút. Còn đồ hiệu thì một nhân viên phục vụ quán trà như cô ta có dùng đến không? Căn bản không dùng đến.
Trương Nhã Hân nghĩ như vậy lại tỉnh táo hẳn lên:
"Tôi về nhà thu dọn lại, nhà tôi còn có cả quần áo hàng hiệu nữa. Lúc ly hôn vòng tay vàng các thứ mẹ chồng tôi đều thu lại hết, kiên quyết không cho tôi mang đi. Cãi nhau đến mức suýt động tay động chân nhưng tôi không tranh lại bà ta. Chỉ là bà ta không biết gì về hàng hiệu, tôi mua một ít trang sức vàng tây còn có một ít đồ lặt vặt, bà ta thấy không phải vàng ròng thì nghĩ không đáng tiền nên cũng không ngăn cản. Túi xách và quần áo cũng không giữ lại. Tôi đều có thể đổi ra tiền."
Trương Nhã Hân:
"Tối nay tôi về thu dọn ngay, Lê Thư Hân, thật sự cảm ơn cô."
Lê Thư Hân:
"Tôi cũng chỉ đưa ra một gợi ý thôi. Nếu muốn sống tốt thì phải vực dậy tinh thần. Cô sống không tốt, họ mới cảm thấy cô không rời được Thiệu Bằng. Thật là nực cười, rời khỏi một gia đình và một người đàn ông như vậy, cô mới là người nên thắp hương ăn mừng đấy."
Trương Nhã Hân gật đầu thật mạnh:
"Ừm, cảm ơn cô."
Lê Thư Hân cười:
"Không cần khách sáo, tôi cũng chỉ cho cô một gợi ý, vẫn là phải do chính cô quyết định."
Trương Nhã Hân "ừm" một tiếng, cũng bật cười...
--
Hết chương 100.