Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 227: Mua sắm cuối năm



 

Thời gian trôi thật nhanh, mới đó mà đã lại qua một năm nữa.

Mọi năm việc chuẩn bị mua sắm đồ Tết đều do Thiệu Lăng lo liệu, Lê Thư Hân không mấy bận tâm. Nhưng năm nay anh khá bận nên Lê Thư Hân đã nhận hết việc này về mình.

Thật ra cuối năm công ty nào cũng bận nhưng may mắn là công ty của Lê Thư Hân đã đi vào quỹ đạo nên cũng không có gì quá gấp gáp, thời gian cũng rảnh rỗi hơn Thiệu Lăng. Cô dẫn theo dì Lâm và tiểu Giai Hi cùng nhau ra ngoài mua sắm đồ Tết.

Tiểu Giai Hi vừa được nghỉ đông đang ở nhà chạy nhảy chơi đùa.

Lúc đi học mẫu giáo cậu nhóc có nhiều bạn bè, vừa được học kiến thức vừa được chơi nên rất vui vẻ. Được nghỉ về nhà ít nhiều cũng có chút buồn chán. Đừng nói là Giai Hi ngay cả cậu bé Duệ Duệ hàng xóm trong khu, người mà đi học là khóc lóc t.h.ả.m thiết cũng vậy. Đừng nhìn lúc đi học thì một nghìn lần một vạn lần không vui, nhưng được nghỉ không có ai chơi cùng còn không vui hơn. Mấy hôm nay cậu nhóc này thường xuyên qua nhà họ chơi cùng đến còn có một bé gái tên Hủy Hủy ở tầng trên nhà họ. Ba đứa trẻ tụ tập chơi với nhau, qua lại khiến trong nhà cũng náo nhiệt hơn không ít.

Nhưng dù trong nhà náo nhiệt cũng không mấy khi được ra ngoài nên tiểu Giai Hi vẫn rất mong chờ cơ hội được đi chơi. Thế là khi Lê Thư Hân đi sắm đồ Tết, cậu bé liền lập tức xin đi theo mẹ.

Cậu bé nói to:

"Con có thể giúp mẹ mà."

Người thì bé tí nhưng lại rất biết tự biên tự diễn, vỗ n.g.ự.c bôm bap:

"Bảo bối có sức lắm, bảo bối có thể xách đồ giúp mẹ."

Lê Thư Hân cũng cảm thấy nhốt con ở nhà không tốt liền đồng ý.

Trước kia khi còn ở thôn Thiệu Gia, Lâm Thành, việc sắm đồ Tết trong nhà đều do Lê Thư Hân lo liệu. Thiệu Lăng phải bận rộn với trại chăn nuôi nên những việc này tự nhiên đều giao hết cho cô. Nhưng từ khi đến Bằng Thành cô lại không còn quản những chuyện này nữa nên cũng không quen thuộc với nơi đây cho lắm.

May mà dì Lâm lại rất rành. Ba người cùng nhau lái xe ra ngoài. Lê Thư Hân thuận lợi mua được pháo. Cô nhớ mang máng rằng thứ này cũng chẳng còn được đốt trong mấy năm nữa, chắc là sắp bị cấm rồi.

Nhân lúc mấy năm nay còn được đốt pháo, Lê Thư Hân mua không ít.

Cô rất thích pháo hoa, nếu không có tiếng pháo thì luôn cảm thấy thiếu đi không khí vui vẻ của ngày Tết. Phải có tiếng pháo hoa mới cảm thấy giống như đang ăn Tết.

Tiểu Giai Hi vui mừng khôn xiết:

"Mẹ ơi, pháo nổ đùng đoàng."

Lê Thư Hân:

"Đúng rồi, con thích không?"

Tiểu Giai Hi vội vàng gật đầu mềm mại nói:

"Con thích ạ."

Lê Thư Hân nhìn đôi mắt long lanh của con,

"Mẹ cũng thích nữa. Chúng ta mua pháo rồi, còn phải mua gì nữa nhỉ?"

Tiểu Giai Hi:

"Đường, kẹo lì xì ạ."

Thật ra chuyện ăn Tết năm ngoái cậu nhóc chẳng còn nhớ gì nhưng không chịu nổi việc nghe người lớn nói chuyện. Cậu bé học vẹt nên đã nhớ kỹ rồi.

Tiểu Giai Hi:

"Chúng ta đi mua bánh kẹo, mua thật nhiều đồ ăn ngon."

Trẻ con mà, cũng chẳng có yêu cầu gì lớn lao, chỉ cần ăn ngon uống ngon chơi vui là đã rất vui vẻ rồi.

Lê Thư Hân:

"Được, mua hết, chúng ta phải mua rất nhiều thứ."

Tiểu Giai Hi ngẩng đầu nói:

"Mẹ ơi, nhà Duệ Duệ mua sầu riêng."

Lê Thư Hân:

"Con muốn ăn không?"

Tiểu Giai Hi gật đầu:

"Bảo bối muốn ăn ạ."

Lê Thư Hân:

"Vậy chúng ta đi mua."

Ba người cùng nhau dạo siêu thị. Lê Thư Hân tò mò hỏi:

"Dì Lâm, Tết này dì sắp xếp thế nào ạ?"

Dì Lâm chắc chắn sẽ được nghỉ mấy ngày nhưng dì không có nhà ở đây. Tết chỉ là thuê ngắn hạn,

"Bên tôi cô yên tâm đi, sắp xếp ổn thỏa cả rồi, con trai con gái tôi đều chuẩn bị hết không cần tôi phải lo gì cả."

Lê Thư Hân hâm mộ:

"Con cái lớn rồi dì chẳng cần phải bận tâm gì nữa."

Tiểu Giai Hi lập tức ngẩng đầu:

"Mẹ ơi, bảo bối cũng không cần mẹ bận tâm đâu ạ."

Lê Thư Hân khẽ cười:

"Ừm, bảo bối của chúng ta ngoan lắm, không cần mẹ phải bận tâm."

"Bảo bối lớn rồi, có thể tự mình ra ngoài mua đồ Tết."

Lê Thư Hân lại gật đầu xoa đầu cậu nhóc. Cậu nhóc nhà họ nói nhiều quá đi mất.

Lê Thư Hân bế con trai đặt lên xe đẩy. Cậu bé được mẹ đẩy đi nói:

"Chúng ta phải mua bánh gạo."

Dì Lâm:

"Cái này bà Lâm biết làm, chúng ta không cần mua đâu. Bà làm còn ngon hơn."

Tiểu Giai Hi mím môi nhỏ, lí nhí:

"Bảo bối muốn ăn."

Dì Lâm nói ngay:

"Lát nữa về bà làm cho con."

Quả nhiên câu nói này làm tiểu Giai Hi vui vẻ hẳn lên, thân hình mũm mĩm lắc lư. Cậu bé là một đứa trẻ rất dễ vui.

Lê Thư Hân nhìn con trai cười, đúng lúc này cậu nhóc đột nhiên vươn tay ra gọi:

"Ba ơi."

Cậu bé lập tức chỉ tay qua. Lê Thư Hân liếc mắt nhìn liền thấy Thiệu Lăng đang rón rén đi tới định cho cô một bất ngờ. Chỉ tiếc là cậu con trai quý t.ử đã phá hỏng niềm vui nho nhỏ của ba.

Thiệu Lăng:

"Con là người thế nào vậy hả."

Tiểu Giai Hi ngây thơ chớp mắt, bảo bối là bảo bối ngoan mà, bảo bối không có ý xấu đâu.

Lê Thư Hân thấy Thiệu Lăng cũng khá ngạc nhiên, hỏi:

"Sao anh lại ở đây?"

Thiệu Lăng bật cười:

"Anh đến làm người khuân vác cho em chứ sao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Thư Hân nhướng mày, lại hỏi:

"Vậy sao anh biết em ở siêu thị?"

Cô thật sự rất ngạc nhiên. Thiệu Lăng vừa rồi định cho Lê Thư Hân một bất ngờ mà không thành, lúc này liền tựa vào xe đẩy của con trai,

"Thằng nhóc này gọi điện cho anh đấy chứ?"

Lê Thư Hân:

"???"

Cô nhìn con trai, cậu bé lập tức nói:

"Con không có!"

Rõ ràng là cậu không hề gọi điện, cậu nhóc mắt tròn xoe nhìn ba lớn tiếng phản bác.

Thiệu Lăng:

"Nó vô tình chạm vào điện thoại nên anh nghe được các em đang ở đây."

Lúc này Lê Thư Hân mới phản ứng lại, tiểu Giai Hi chắc là đã vô tình chạm vào phím tắt cô đã cài. Hai vợ chồng Lê Thư Hân đều để số của đối phương làm phím tắt. Mà Lê Thư Hân có thói quen mỗi lần đến siêu thị đều sẽ đưa túi xách cho con trai, chắc là cậu nhóc đã chạm vào.

Cậu nhóc cúi đầu nhìn điện thoại trong túi của mẹ, lại nhìn ba làm nũng:

"Bảo bối không cố ý ạ."

Lê Thư Hân ngồi xổm xuống:

"Vậy bảo bối sau này chú ý một chút được không? Lần này con vô tình gọi cho ba, nếu gọi cho người khác thì không hay đâu?"

Tiểu Giai Hi nghe hiểu nghiêm túc gật gật đầu.

"Bảo bối sau này sẽ không nghịch như vậy nữa ạ."

Lê Thư Hân:

"Ngoan lắm."

Có Thiệu Lăng ở đây, Lê Thư Hân muốn mua đồ càng nhiều hơn:

"Giá mà có dịch vụ giao hàng thì tốt quá."

Thiệu Lăng:

"Ủa, anh thấy ở đây có giao hàng mà."

Lê Thư Hân:

"Có à?"

Thiệu Lăng gật đầu:

"Lúc nãy anh vào có thấy, hình như là hoạt động mừng năm mới giao hàng miễn phí cho khách."

Bây giờ cũng có siêu thị giao hàng tận nhà nhưng không ở gần nhà họ. Theo lý thuyết, xa một chút cũng không sao nhưng Lê Thư Hân đã quen mua đồ ở siêu thị gần nhà. Đồ ở đây cô đã mua nhiều lần biết rõ chất lượng nên vẫn thích mua ở nơi mình tin tưởng hơn.

Chỉ tiếc là họ không giao hàng tận nơi. Nhưng nghe Thiệu Lăng nói vậy Lê Thư Hân rất vui.

"Vậy chúng ta có thể mua sắm thỏa thích rồi."

Thiệu Lăng cười:

"Được chứ. Đúng rồi, chị cả và em út có ăn Tết cùng chúng ta không?"

Năm nay Lê Thư Hân tương đối bận cũng không hỏi han nhiều về chuyện của chị cả. Không phải là cô lạnh nhạt mà là Lê Thư Bình lớn hơn hai em gái rất nhiều, trước mặt các em luôn ra dáng một người lớn cho nên những việc lặt vặt trong nhà cô ấy sẽ nói, nhưng chắc chắn không cần các em giúp nhiều.

Nhưng năm nay Lê Thư Hân biết chị cả không định về quê ăn Tết. Còn em út, em út cũng không định về nhà ăn Tết. Dù sao cái nhà đó có họ hay không cũng như nhau.

Lê Thư Hân:

"Chị cả năm nay ăn Tết ở Lâm Thành, em út cũng qua đó, chúng ta cũng qua đó cùng nhau đi."

Thiệu Lăng:

"Được."

Về những chuyện này anh đều nghe theo Lê Thư Hân. Nhưng Thiệu Lăng cũng cảm thán:

"Ủa, nếu đến chỗ họ ăn Tết, chúng ta mua nhiều đồ như vậy làm gì?"

Lê Thư Hân:

"... Nhà chị cả không ở được đâu, buổi tối chúng ta phải về nhà mình. Vậy thì ăn Tết trong nhà có thể không có gì sao?"

Không thể được.

Thiệu Lăng cười:

"Vậy thì mua đi, chúng ta mua cho chị cả một phần."

Lê Thư Hân:

"Được."

Hai vợ chồng mua gần mấy xe đẩy, dì Lâm đi theo sau chăm sóc tiểu Giai Hi.

Thật may là siêu thị có thể giao hàng nếu không họ thật sự không biết lấy về thế nào.

Thiệu Lăng tò mò hóng chuyện:

"Chị cả và anh rể bị kích động gì mà năm nay không về quê?"

Trước kia quê của anh rể đối với họ không mấy thân thiện nhưng vợ chồng chị cả vẫn trở về. Nhưng năm nay lại hoàn toàn không về. Điều này vẫn khiến người ta rất ngạc nhiên.

Lê Thư Hân nhướng mày, bĩu môi nói:

"Gia đình đó không biết xấu hổ, họ muốn xen vào chuyện hôn sự của Vịnh Ni. Anh rể hiền lành như vậy mà cũng nổi giận. Về quê làm một trận, Tết này cũng không về nữa."

Ai cũng có giới hạn của mình và con cái chính là giới hạn của cha mẹ.

Chuyện này Lê Thư Hân cũng không phải mới biết, thậm chí không phải do Lê Thư Bình kể mà là do Thiệu Chi lén nói cho cô biết.

Đúng vậy, là Thiệu Chi.

Thiệu Chi gần đây đã nghỉ việc cùng Lê Thư Nguyệt chuẩn bị cho quán cà phê, cũng đã chuyển đến ở cùng Lê Thư Nguyệt. Chu Vịnh Ni được nghỉ đông cũng qua đây học thêm. Mùa hè năm sau cô bé sẽ thi đại học, chương trình học ở trường cũng rất nhiều nhưng là một học sinh lớp 12 không thể lãng phí một ngày nào. Dù kỳ nghỉ trước sau chưa đến mười ngày, cô bé vẫn qua đây học thêm.

Chuyện là cô bé than thở với Lê Thư Nguyệt và bị Thiệu Chi nghe được.

Nghe nói là người thân bên nhà mẹ của thím hai Vịnh Ni nghe nói Vịnh Ni học giỏi, xinh đẹp, đoán rằng tương lai chắc chắn sẽ có tiền đồ nên đã nhắm trúng cô bé, định làm thân càng thêm thân. Bà nội của Vịnh Ni thì thiên vị con trai và con dâu út liền đồng ý ngay, trực tiếp bảo con trai cả dẫn cháu gái về đính hôn. Thời đại nào rồi mà bà ta còn nghĩ ra được trò này.

Bà ta tưởng con trai cả sẽ nghe lời nhưng không ngờ người hiền lành như Chu Đại Cường lại nổi trận lôi đình. Thường ngày nói anh ấy thế nào cũng không sao nhưng muốn hủy hoại con gái anh ấy thì đừng hòng. Anh ấy thậm chí không nói cho Lê Thư Bình biết mà trực tiếp về quê đập phá nhà em trai.

Chuyện này ầm ĩ rất lớn. Dù bà nội Chu có la hét đòi đuổi người con trai này ra khỏi nhà, Chu Đại Cường cũng không thèm để ý, trực tiếp cắt tiền sinh hoạt của bà cụ. Dù bà cụ có giả bệnh cũng không nói thêm một lời nào trực tiếp bỏ đi. Ra dáng như cả đời không qua lại với nhau nữa.

Con giun xéo lắm cũng quằn. Bà cụ kia cả đời thất đức không ngờ có ngày người hiền lành cũng nổi giận. Lần này anh ấy quyết không cho bà cụ một chút mặt mũi nào.

Lê Thư Hân:

"Em gái anh lén nói cho em biết đấy, không ngờ đúng không?"

Thiệu Lăng:

"... Thật sự là không ngờ."

--

Hết chương 102.