Mấy người nhà họ Thiệu đang đau đầu, mới gặp mặt còn chưa kịp hàn huyên tình cảm đã ăn ngay một trận đòn.
Bị đ.á.n.h không quan trọng, mấu chốt là mất mặt quá.
Bảy người lớn, mà Thiệu Quốc Uy với Phạm Liên tuy đã lên chức ông bà nhưng cũng chẳng già hơn bà Hồ là mấy. Vậy mà bảy người trung niên to khỏe lại không đ.á.n.h lại một già một trẻ.
Thật sự quá mất mặt.
Thiệu Quốc Uy tự an ủi:
"Tôi không phải không đ.á.n.h lại mà là thấy bà ấy lớn tuổi rồi! Tôi là chủ nhiệm giáo vụ, là người lịch sự chỉ động khẩu chứ không động thủ."
Thiệu Lăng nhẹ bẫng:
"Vậy ba thử đi tìm bà Hồ tỉ thí lại lần nữa xem?"
Thiệu Quốc Uy tức đến thở phì phì, Phạm Liên vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y lão chồng sợ ông lại nổi nóng.
Tiền ơi là tiền, vì tiền thì không thể nhịn một chút sao?
Thiệu Lăng thấy hành động nhỏ của bà ta thì nhướn mày, tâm trạng càng tốt lên vài phần.
Quả nhiên sáng nay gặp chim khách hót là điềm lành mà.
Anh thích nhất nhìn vẻ mặt tức đến muốn bốc khói của đám người này nhưng vì tiền lại phải cố gắng giả vờ t.ử tế, cứng đờ đến khó coi.
Nếu là người lớn tuổi hơn một chút, có lẽ anh đã nhìn thấu sẽ không chấp nhặt mấy chuyện này, nhưng xét cho cùng Thiệu Lăng anh cũng chỉ mới ngoài hai mươi, còn đang tuổi phản ngịch thôi.
Trưởng thành điềm đạm?
Đó là chuyện của 10 năm, 20 năm sau.
Tâm trạng anh không tệ nên chủ động mở lời:
"Thật ra hôm nay các người đến cũng đúng lúc."
Thiệu Quốc Uy, Phạm Liên:
"???"
Lời này nghe chẳng giống như từ miệng Thiệu Lăng nói ra chút nào.
Thiệu Lăng:
"Con mua nhà ở Bằng Thành rồi, tiện thể các người qua đó biết đường luôn."
"Cái gì!"
Mọi người đồng loạt kêu lên, kinh ngạc nhìn Thiệu Lăng.
Thiệu Lăng đáp:
"Ở đây cùng lắm chỉ ở thêm được nửa tháng nữa thôi là chúng con phải chuyển đi rồi, nếu các người không biết đường thì sau này đừng hòng tìm được tôi."
Mấy người nhìn nhau.
Vẫn là Phạm Liên có chút bản lĩnh, lập tức nói:
"Thế thì phải đi chứ, con xem chúng ta đúng là đến sớm không bằng đến khéo mà."
Thiệu Lăng:
"Chẳng phải sao? Tiện thể các người qua đó còn có thể dọn dẹp tổng vệ sinh cho nhà con nữa."
Khóe miệng Phạm Liên giật giật cười khan:
"Dọn nhà à ~"
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, con biết các người không giàu bằng con, cũng không trông mong các người mang quà tân gia gì. Nhưng không thể tay không chẳng làm gì cả đúng không? Vậy các người đi làm gì? Có cần thiết phải đi không?"
Thiệu Quốc Uy lại bực mình, ông ta hít thở sâu muốn mắng người nhưng bà xã níu c.h.ặ.t lấy ông ta.
Lúc này Thiệu Lăng cảm thấy con người đúng là một loại "động vật" rất kỳ lạ.
Trước đây mỗi lần thấy cả nhà này anh đều tức sôi m.á.u, sự xuất hiện của họ mọi lúc mọi nơi đều nhắc nhở Thiệu Lăng rằng người ta mới là người một nhà còn anh là kẻ bị loại trừ.
Nhưng mà nhìn thấy họ chẳng vui vẻ gì, đặc biệt là Thiệu Quốc Uy tức đến mức mặt mũi biến dạng thì tâm trạng Thiệu Lăng đột nhiên tốt hẳn lên.
Quả nhiên, nhìn thấy "kẻ thù" của mình không vui, mình sẽ rất vui vẻ.
Tuy không biết đạo lý này do ai nói ra nhưng Thiệu Lăng cảm thấy vô cùng chuẩn xác.
Anh hiện tại chính là tâm trạng đó, Thiệu Quốc Uy không vui anh liền vui.
Mấy người Thiệu Thành, Thiệu Tĩnh, Thiệu Chi thì Thiệu Lăng thật ra không giận đến vậy.
Dù sao cũng không phải lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Nhưng ba mẹ anh thì anh thật sự không ưa, đặc biệt là ba anh.
Từ nhỏ đã được bà nội anh cưng chiều. Cuối cùng lại hoàn toàn không đáng tin cậy, làm bà nội anh đau lòng.
Ông nội, bà nội có vì con dâu không hiếu thuận mà đau lòng không?
Có lẽ có nhưng tuyệt đối không nhiều.
Họ đau lòng nhất vẫn là đứa con trai Thiệu Quốc Uy này ích kỷ.
Cho nên Thiệu Lăng và ba anh là không hợp nhau nhất.
Thiệu Lăng dẫn cả nhà về mà không biết ông chủ khu vui chơi phía sau đang c.h.ử.i rủa họ té tát.
Cái khởi đầu tốt đẹp của ông ta đã bị đám người này đ.á.n.h nhau phá hỏng hết.
Thật là quá xui xẻo!
Thiệu Lăng cũng không biết chuyện này, vì đồng chí Thiệu Quốc Uy bị đ.á.n.h nên tâm trạng Thiệu Lăng rất tốt, dọc đường đi cứ ngân nga khúc hát.
Lê Thư Hân không ngờ Thiệu Lăng ra ngoài một chuyến, trở về liền dắt theo cả bảy người.
Hơn nữa, bảy người trông có vẻ hơi chật vật, cô kinh ngạc trợn tròn mắt,
"Các người gặp cướp à?"
Đoàn người nhà họ Thiệu:
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng nói chuyện làm người ta tức giận, Lê Thư Hân nói chuyện cũng làm người ta tức giận. Chẳng trách hai tên này như là nồi nào úp vung nấy, nhìn nhau là hiểu ý.
Vài người Thiệu Quốc Uy có chút xấu hổ, Phạm Liên thì nhanh nhảu vội vàng tiến lên cười nói:
"Này không phải nghe nói hai đứa mua nhà, mẹ bàn với ba A Thành là mọi người cùng đi dọn dẹp nhà cửa cho hai đứa. Con bận trông con cũng không quán xuyến được nhiều việc."
Lần trước Phạm Liên thất bại ở đây, về nhà tự mình suy nghĩ một chút cảm thấy cách đối xử với Lê Thư Hân không đúng.
Không thể như đối với con dâu cả và con dâu thứ ba được.
Con cả và con thứ ba cũng không dám nói thêm gì trước mặt bà ta, con dâu họ đương nhiên cũng chẳng dám làm càn.
Nhưng con thứ hai và con dâu thứ hai thì khác.
Cho nên lần này bà ta lập tức dịu dàng, thân thiết, như là bà mẹ chồng tốt nhất trên đời.
Đương nhiên Phạm Liên cảm thấy mình chính là bà mẹ chồng tốt nhất trên đời.
Bà mẹ chồng nhà ai mà không kênh kiệu ra oai?
Nào có ai bình dị gần gũi như bà ta?
"Ai u, cục cưng ngoan của bà, bà nội đây, ô ô hắc, bà nội đây."
Tiểu Giai Hi sáng sớm đang ăn canh trứng bị gián đoạn, khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh như cái bánh bao,
"A ô nha nha!"
Cái tay nhỏ vung vẩy, đuổi người, đuổi người.
Phạm Liên mỉm cười:
"Thằng bé quả nhiên rất thích bà."
Lê Thư Hân:
"..."
Bà ta chắc đang nằm mơ.
Tuy nhiên Lê Thư Hân cũng không cần thiết phải vạch trần.
So với những bà mẹ chồng nhà khác nhảy nhót lung tung, đôi vợ chồng già nhà mình chưa bao giờ được lợi gì từ họ, mỗi lần đều là ăn thiệt rồi bỏ đi.
Chỉ vì điểm này Lê Thư Hân cũng không đáng phải bới móc.
Cô cười tủm tỉm:
"Bảo bối cười với bà nội một cái."
Phạm Liên:
"..."
Luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
Tiểu Giai Hi ngây ngô nhìn mẹ, Lê Thư Hân vẫy vẫy tay:
"Bảo bối, bảo bối."
Tiểu Giai Hi thấy mẹ cố sức trêu mình, lập tức ha ha kéo kéo cười toe toét, nước miếng chảy ròng...
Lê Thư Hân vỗ tay:
"Bảo bối giỏi quá."
Con dâu cả Thiệu Thành, Hứa Mẫn, không nhịn được trợn trắng mắt, chỉ cười một chút thôi mà đến mức này sao?
Cứ thế mà giỏi quá?
Cũng nghĩ như vậy còn có Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên nhưng Phạm Liên dù sao cũng là một người phụ nữ kỳ lạ, bà ta mỉm cười vô cùng hiền từ nói:
"Ba tuổi nhìn ra tuổi già, đứa bé này vừa nhìn đã thấy đặc biệt thông minh rồi."
Thiệu Lăng dựng thẳng tai lên cảm thấy lời này có chút quen tai.
Vừa rồi cái bà chân dài nịnh hót kẻ trộm nhỏ, chẳng phải cũng dùng những lời này sao?
Chẳng có gì mới mẻ.
Anh cũng chẳng trông mong gì khác, nhưng lại nói:
"Chúng ta đi được chưa?"
Ngay sau đó nhìn về phía cả nhà này,
"Con biết các người vẫn còn dư vị của trận đ.á.n.h nhau vừa rồi nhưng ít nhiều cũng nên chỉnh trang lại một chút. Các người mà cứ thế này vào thành, con thì không sợ mất mặt đâu. Nhưng ba chẳng phải ngày nào cũng tự xưng là người có học sao? Người có học lại t.h.ả.m hại thế này à?"
Người có học có t.h.ả.m hại thế này không, mọi người không biết nhưng mọi người biết rằng lời nói của Thiệu Lăng thật sự rất chọc vào lòng Thiệu Quốc Uy.
Trong số những người này, Thiệu Quốc Uy bị đ.á.n.h nhiều nhất lại còn bị vả mặt.
Thật sự ngàn vạn lần không vui.
"Bà Hồ cái lão độc phụ c.h.ế.t tiệt này."
Thiệu Lăng:
"Người có học thì đâu có c.h.ử.i bới thế này?"
Thiệu Quốc Uy tức đến nghiến răng nghiến lợi, ông ta cũng đã nhận ra Thiệu Lăng cố tình chọc giận ông ta.
Mà ông ta đúng là đã sập bẫy này, chỉ biết tức giận.
Thiệu Quốc Uy hừ mạnh một tiếng, Phạm Liên vội vàng ngăn lại,
"Ông xem con kìa, làm sao thế, thằng bé đang đùa với ông đấy mà."
Bà ta nói:
"Chúng ta đến đây là để giúp thằng bé chứ không phải để chấp nhặt với nó."
Lê Thư Hân nhìn Thiệu Quốc Uy sắp tức đến ngất xỉu, rất khó tin lời nói này.
Nhưng ông bố chồng này tính tình thật sự rất nóng nảy, mới thế này đã tức đến đỏ mặt rồi?
Cô khẽ ho một tiếng,
"Con chuẩn bị túi bỉm sữa cho thằng bé đây."
Lê Thư Hân bế con trai vào phòng thay quần áo, chuẩn bị ba món đồ dùng thiết yếu khi ra ngoài: sữa bột, yếm, bỉm.
Mỗi lần tiểu Giai Hi ra ngoài cần chuẩn bị rất nhiều thứ, vai trò hậu cần quan trọng phải được đảm bảo thật tốt.