Thiệu Lăng đúng là một người đàn ông kì lạ.
Anh giống hệt Chu Bái Bì, không hề ngại ngùng khi lừa hết những người họ Thiệu dọn dẹp nhà cửa.
Mặc dù ba mẹ và anh em đông đúc nhưng Thiệu Quốc Uy, Thiệu Thành, Thiệu Chi chưa từng làm việc nhà. Mấy năm nay sau khi con trai lấy vợ thì Phạm Liên cũng ít đụng tay vào việc nhà nên mấy người này tự nhiên là không thạo việc.
Cả nhóm mất cả ngày trời, mệt bơ phờ cuối cùng cũng dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Nhìn căn nhà này người nhà họ Thiệu thật sự tức đến đỏ mắt chảy m.á.u.
Nhưng mà có ích gì chứ?
Thiệu Lăng nhất quyết không cho họ đến ở.
Thật ra, cả nhà họ Thiệu bao gồm cả Thiệu Quốc Uy đều hơi sợ Thiệu Lăng.
Tuy Thiệu Quốc Uy suốt ngày khoe khoang mình là người làm công tác văn hóa nhưng lời này cũng không quá sai. Người nhà họ Thiệu ít nhiều trông đều có vẻ nho nhã.
Nhưng Thiệu Lăng thì không. Anh không to béo cũng không vạm vỡ. Thoạt nhìn, người có vẻ hơi gầy gò nhưng cơ bắp trên cánh tay lại rõ ràng, chỉ cần nhíu mày là đủ hiểu anh không dễ chọc.
Đừng thấy Thiệu Quốc Uy lớn tiếng với Thiệu Lăng, ra vẻ bất mãn. Nhưng thực ra ông ta tự biết mình yếu bóng vía.
Nếu Thiệu Lăng thật sự nổi giận thì Thiệu Quốc Uy không dám làm loạn. Ông ta còn như vậy huống chi những người khác.
Thế nên trong lòng mắng Thiệu Lăng ch.ó má đủ kiểu; ngoài mặt vẫn phải nói một câu "Anh tốt lắm".
Thiệu Lăng sai bảo họ làm việc cả ngày, tối đến mọi người mới cùng nhau trở về.
Thiệu Chi loanh quanh không muốn đi nhưng Thiệu Lăng không hề nể nang.
Thiệu Chi cũng biết, mình chẳng có chút địa vị nào ở chỗ anh hai, mặc dù trong lòng muôn vàn lần không muốn đi nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo ra cửa, chỉ cảm thấy mình là người khổ nhất trên đời này.
Cô ta nhìn về phía ba mẹ thấy họ đang nhắm mắt dưỡng thần, chẳng ai để ý đến cô ta
Lại nhìn anh cả và anh ba, vẫn là nhắm mắt dưỡng thần chẳng ai quan tâm.
Thiệu Chi hiểu rằng mình không thể dựa dẫm vào ai, cô ta bặm môi ấm ức và giận dữ nằm liệt trên ghế xe, nhưng rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Thật ra đừng nói là Thiệu Chi, những người khác cũng vậy, Thiệu Quốc Uy và Phạm Liên đều lâu không làm việc nhà, hôm nay đột nhiên phải làm việc thật sự mệt đến mức không mở mắt ra được. Thiệu Chi tự cho là ấm ức nhưng họ thì chẳng biết gì cả.
Trên đường trở về, còn chưa ra khỏi nội thành Bằng Thành thì trên xe đã vang lên tiếng ngáy đều đều.
Thật ra Thiệu Tĩnh là người vốn thường xuyên làm việc nhà vẫn còn khá tỉnh táo.
Nói thật tâm trạng anh ta khá tốt.
Đừng thấy vợ chồng Thiệu Quốc Uy không thích Thiệu Lăng nhưng Thiệu Lăng đâu có ở nhà họ Thiệu.
Thiệu Tĩnh là tầng lớp thấp nhất trong nhà, cả ngày bị mắng.
Anh ta thỉnh thoảng cũng phản kháng nhưng chỉ dám cãi nhau với Thiệu Chi, còn bố mẹ thì không dám cãi lời.
Thế nhưng bây giờ thấy họ gặp khó khăn, trong lòng anh ta thầm rất vui.
Thiệu Tĩnh tâm trạng không tồi, ít nhiều lộ ra một chút, khóe miệng đều kéo dài đến dưới tai.
Thiệu Lăng hơi nghiêng đầu ra sau nhìn Thiệu Tĩnh một cái rồi lại nhìn một cái nữa.
Thiệu Tĩnh sờ sờ mặt,
"Anh hai nhìn gì vậy ạ?"
Thiệu Lăng không nói gì, tiếp tục lái xe.
Tuy nhiên vì ánh mắt của Thiệu Lăng, Thiệu Tĩnh lại trở nên bạo gan hơn một chút, mặt dày hỏi:
"Anh hai, chính sách di dời của mấy anh là gì vậy?"
Thiệu Lăng nhướng mày:
"Liên quan gì đến cậu?"
Thiệu Tĩnh vội vàng nói:
"Em chỉ hỏi thăm thôi, nhà A Huệ nhà em, chị dâu nhà mẹ đẻ của cô ấy cũng muốn di dời, ngay sát bên thôn Thang Khẩu. Thôn Thang Khẩu anh biết chứ? Cách thôn mình vẫn khá gần."
Thiệu Lăng lại nhướng mày, chậm rãi nói:
"Thôn Thang Khẩu di dời?"
Thiệu Tĩnh:
"Vâng."
Anh ta hâm mộ không muốn không muốn, nói:
"Anh nói sao vận may của các anh lại tốt vậy chứ, di dời à, đây chính là phát tài rồi!"
Thiệu Tĩnh đang hâm mộ cảm thán, liền nghe anh hai đột nhiên cười khẩy một tiếng, Thiệu Tĩnh mơ hồ:
"???"
Thiệu Lăng đầy ẩn ý:
"Thôn Thang Khẩu di dời à..."
Anh kéo dài giọng điệu, Thiệu Tĩnh không nghe ra lời nói của Thiệu Lăng có gì bất thường, gật đầu nói:
"Vâng, họ bây giờ đều điên cuồng xây thêm nhà đó."
Thiệu Lăng bặm môi, ừ một tiếng không nói gì nữa, chỉ là lúc này lại bật cười một tiếng.
Thiệu Tĩnh càng thêm mơ hồ, anh hai của anh ta rốt cuộc đang cười cái gì vậy chứ.
Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Lăng, hai người bốn mắt nhìn nhau, đồng t.ử anh đen láy sâu thẳm, Lê Thư Hân đột nhiên cũng cười một tiếng, cúi đầu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cục mỡ nhỏ, nhẹ nhàng lay động, cục mỡ nhỏ:
"A ô a ô, hắc."
Thiệu Tĩnh:
"?"
Vậy thì, rốt cuộc có ai nói cho anh ta biết, anh hai chị dâu vì sao lại cười vậy?
Tại sao, tại sao chứ?
Thiệu Tĩnh cảm thấy một trận mơ hồ.
Anh ta thật sự không hiểu gì về gia đình anh hai nhưng nghĩ lại thì ba mẹ anh ta cũng không hiểu, Thiệu Tĩnh liền bình tĩnh.
"Tới rồi."
Ngay lúc Thiệu Tĩnh đang miên man suy nghĩ, chiếc xe két một tiếng dừng lại, mấy người đang ngủ trên xe mơ mơ màng màng tỉnh dậy, Thiệu Lăng:
"Phía trước là tới nhà, xuống xe."
Thiệu Tĩnh:
"À? Ồ."
Anh ta dẫn đầu nhảy xuống xe, Thiệu Quốc Uy và mấy người khác cũng ngủ mơ mơ màng màng, mơ hồ đi theo xuống, chờ đoàn người đều xuống xe, Thiệu Lăng mỉm cười:
"Nếu các vị còn muốn đến dọn dẹp vệ sinh, lúc nào cũng hoan nghênh."
Nói xong cửa xe đóng lại, xe nhanh ch.óng phóng đi để lại một làn khói xe.
Thiệu Quốc Uy sững sờ, cuối cùng cũng phản ứng lại, ngay sau đó dậm chân mắng:
"Thiệu Lăng đồ hỗn đản, đồ con rùa, đồ ch.ó c.h.ế.t, qua cầu rút ván..."
Thiệu Chi theo ba c.h.ử.i bới:
"Đồ mất đạo đức, lừa chúng ta làm việc!!!"
Hai người không màn còn ở trên đường cái, nhảy nhót lung tung mắng c.h.ử.i người.
Hứa Mẫn nhìn, hơi nhíu mày, nói:
"Ba, em tư, đây là sân nhà chúng ta..."
Hàng xóm quê nhà đều là quen biết đã lâu nên giữ thể diện một chút chứ.
Phạm Liên trấn an họ:
"Đi thôi, về nhà."
Thiệu Chi ấm ức không thôi:
"Mẹ, tại sao chúng ta phải đi làm việc chứ!"
Phạm Liên siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiêm túc nói:
"Con gái à, ai bảo chúng ta không hòa thuận với anh hai con chứ. Chúng ta không thể nắm được anh hai con, chúng ta muốn vớt tiền từ hắn thì phải giả vờ ngoan ngoãn như cháu trai trước đã. Hôm nay chịu khổ, đều là vì ngày mai ngọt ngào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ta nắm tay con gái,
"Con chờ đi, chờ mẹ lấy được tiền của anh hai con, sẽ mua cho con một căn nhà làm của hồi môn."
Mắt Thiệu Chi lập tức sáng lên, vui vẻ hỏi:
"Thật không ạ?"
Phạm Liên gật đầu:
"Tất nhiên là thật, mẹ bao giờ lừa con chưa?"
Thiệu Chi vui vẻ hẳn lên, nét mặt cũng dịu lại.
"Vậy con còn muốn một chiếc xe nữa."
Lúc này, cô con dâu cả Hứa Mẫn cuối cùng cũng không nhịn được,
"Mẹ, mẹ không thể bất công như vậy được, A Thành nhà chúng con là con trai trưởng,là người có thể nuôi dưỡng mẹ lúc về già. Dù có bao nhiêu đồ tốt cũng phải để cho A Thành nhà chúng con thừa kế, chứ cho con gái mang theo của hồi môn thì nói ra có được không..."
Thiệu Chi tức giận:
"Chị nói bậy! Em là con gái ruột của mẹ em, lấy bao nhiêu cũng được, có liên quan gì đến chị?"
Hứa Mẫn không vui nghe xong:
"Em tư sao lại nói chuyện như vậy. Em là con gái không đào đồ vật trợ cấp nhà mẹ đẻ thì thôi, còn muốn đào góc tường nhà mẹ đẻ, thật sự quá đáng..."
"Chị là đồ hỗn đản! Chị dựa vào cái gì nói tôi!"
Thiệu Chi lập tức nổi giận, phải biết Hứa Mẫn ngày thường cũng không dám cãi lại cô ta đột nhiên như vậy, Thiệu Chi tức giận vô cùng, trực tiếp liền xông lên đ.á.n.h người:
"Ba mẹ tôi dù có bao nhiêu đều phải cho tôi!"
Hứa Mẫn bị Thiệu Chi xé áo cũng nổi giận, nói:
"Ôi, tôi thật sự chưa thấy qua cô em chồng nào mặt dày vô liêm sỉ như vậy."
"Chị mới không cần mặt..."
Tiền còn chưa đến tay, chị dâu em chồng đã chí ch.óe đ.á.n.h nhau.
"Con dâu cả, mày phản tao, còn dám bắt nạt con gái tao..."
Phạm Liên tham gia vào cuộc chiến.
Vợ Thiệu Tĩnh là A Huệ lặng lẽ lùi lại vài bước không dám lại gần, sao những người này lại đ.á.n.h nhau rồi?
Tiền không phải còn chưa lấy được sao?
Vậy mà đã vì cách chia chác mà đ.á.n.h nhau rồi?
À? À à?
Từng nhà trong sân cũng đều lặng lẽ ngó ra, nhìn về phía gia đình đang cào cấu đ.á.n.h nhau thành một mớ hỗn độn...
Ôi trời ơi, có bao nhiêu tiền mà lại tranh giành ngay trong sân thế này?
Tiền còn chưa tới tay, cả gia đình họ đã đ.á.n.h nhau vì tiền như ch.ó.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân lúc này thì không biết chuyện gì.
Cả gia đình ba người họ cùng nhau về nhà, Thiệu Lăng:
"Hôm nay ra ngoài cả ngày, mệt không?"
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không mệt, em có làm gì đâu."
Dừng một chút, cô ngẩng mắt nhìn Thiệu Lăng, mang theo vài phần ẩn ý hỏi:
"Tin đồn thôn Thang Khẩu di dời, là anh tung ra phải không?"
Thiệu Lăng cười như không cười nói:
"Vợ à em sao lại nói vậy? Chuyện đó đâu có liên quan gì đến anh?"
Lê Thư Hân bĩu môi:
"Em còn không hiểu anh sao?"
Vợ chồng họ đã quen biết nhau bao nhiêu năm, anh ấy có cảm xúc gì, cô ấy lập tức có thể nhìn ra.
Lê Thư Hân chắc chắn lắm,
"Anh cười là em biết chuyện gì rồi."
Thiệu Lăng:
"Thật không phải anh mà, là Thiệu Bằng làm. Hắn ta muốn kiếm chuyện cho người thôn Thang Khẩu, không cho họ chú ý đến túi tiền của chúng ta, cố ý tung tin vịt này để tự giảm bớt rắc rối."
Lê Thư Hân nhướng mày:
"Ồ?"
Cái biểu cảm nhỏ này, cũng không nói là tin hay không tin.
Thiệu Lăng lại liếc nhìn Lê Thư Hân, bật cười:
"Thật sự không lừa được em, em nói xem sao em lại hiểu anh đến vậy chứ? Đúng là vợ anh."
Anh lại cảm thán lần nữa, cảm thán đủ rồi thì thẳng thắn:
"Thật sự không phải anh làm nhưng chuyện này là anh cố ý ám chỉ lộ lời cho Thiệu Bằng."
Lê Thư Hân:
"Em biết ngay mà."
Thiệu Lăng kinh ngạc nhìn cô, nói:
"Em không cảm thấy anh làm như vậy hơi quá đáng sao?"
Đây cũng là lý do ban đầu anh không nói với Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân lắc đầu:
"Không, anh đâu có ép buộc họ làm gì, dù sao thì lựa chọn đều là của chính họ. Họ cũng không mất mát gì, tuy nói là giành xây nhà nhưng nhà cửa cũng sẽ không tự dưng chạy đi đâu, họ đều dùng được. Hơn nữa lúc họ tính toán chúng ta cũng đâu có khách khí. So với hành động của những người đó, tung tin đồn cũng chỉ là cao tay hơn. Với lại, tin đồn đâu phải anh tung ra, là Thiệu Bằng tung mà."
Lê Thư Hân vẫn còn nhớ cảnh bảy tám chục người thôn Thang Khẩu khiêng quan tài chặn cửa vào kiếp trước.
Lúc đó, thôn Thang Khẩu thật sự rất đồng lòng!
Tuy nói kiếp trước đã qua đi. Kiếp này cũng không có xảy ra những chuyện đó nhưng Lê Thư Hân vẫn canh cánh trong lòng.
Kiếp này không xảy ra nhưng những chuyện đó cô lại thật sự trải qua.
Cô thật sự không thể thuyết phục bản thân mình không quan tâm chút nào.
Rốt cuộc, cô cũng chỉ là một người bình thường.
Hơn nữaviệc Thiệu Lăng làm như vậy thật ra cũng không gây ra tổn hại gì cho họ.
Họ quả thật đã xây thêm nhà nhưng những căn nhà này lại có thể sử dụng được.
Cho nên Lê Thư Hân cũng không có gì phải áy náy.
"Đừng nói đến họ nữa, phiền phức thật sự."
Thiệu Lăng:
"Được rồi, không nói đến họ nữa."
Anh ngâm nga khúc nhạc nhỏ,
"Hôm nay anh tâm trạng rất tốt."
Lê Thư Hân phụt một tiếng cười ra:
"Chẳng phải là vì trêu chọc người nhà họ Thiệu sao?"
Thiệu Lăng nói rành mạch:
"Đúng vậy, trêu chọc họ, anh tâm trạng liền rất sảng khoái."
Lê Thư Hân cười cong một đôi mắt,
"Anh cứ thế này, bố mẹ anh chắc mấy ngày nữa không chịu nổi phải chiến thuật rút lui mất."
Thiệu Lăng:
"Anh tin vào da mặt của họ!"
Lê Thư Hân:
"Phì!"