Lê Thư Hân:
"Nào, tắm cho bé con nào."
Tiểu Giai Hi nghe thấy "tắm rửa", "ngao ô" một tiếng vui vẻ duỗi chân.
Người lớn đều mệt như vậy thì trẻ con đương nhiên cũng mệt, nhưng Tiểu Giai Hi lại là một đứa trẻ rất "chịu chơi", đi theo bố mẹ dạo chơi cả ngày mà vẫn còn tinh thần. Nghe thấy một trong những hoạt động yêu thích nhất là "tắm tắm", nhóc con lại càng vui.
Lê Thư Hân:
"Sao nhóc con nhà mình không mệt nhỉ?"
Thiệu Lăng cười khẩy,
"Anh ôm cả ngày nên nó đương nhiên không mệt, hơn nữa nó tranh thủ ngủ bất cứ lúc nào, luôn tỉnh táo hơn chúng ta."
Hai vợ chồng một người xả nước, một người cởi quần áo cho nhóc con rồi mới ôm bé đi tắm.
Lê Thư Hân:
"Cục cưng bỏ chú cá heo xuống."
Tiểu Giai Hi:
"Ưm nha."
Bé con nghiêng đầu không chịu buông tay.
Lê Thư Hân:
"Cái này là b.úp bê vải, không thể cho vào nước, Tiểu Giai Hi ngoan buông ra. Không buông thì không được tắm đâu."
Nhóc con ngây thơ nhìn mẹ nở nụ cười ngoan ngoãn, ý đồ tấn công mẹ.
Lê Thư Hân:
"Bé con!"
Cô nghiêm giọng một chút, nhóc c.o.n c.uối cùng cũng miễn cưỡng buông tay.
Lê Thư Hân đặt chú cá heo xuống lúc này mới cho nhóc con vào bồn tắm.
Nhóc con vừa chạm nước đã "hồng hộc" đập nước, đôi tay đôi chân mũm mĩm như những chiếc phao nhỏ.
Lê Thư Hân:
"Ôi trời."
Quần áo cô ướt hết nhưng Tiểu Giai Hi không biết, bé con ngồi trong nước vui vẻ vẫy vẫy, bé béo thích chơi nước, vỗ vỗ chán đôi tay nhỏ lại nghịch ngợm vục nước té vào ba.
Thiệu Lăng:
"Ai da!"
Lê Thư Hân cười cợt anh:
"Anh xem con trai anh yêu anh chưa kìa, bé tí đã biết trêu ba rồi."
Thiệu Lăng tinh quái nhìn cô, Lê Thư Hân lập tức cảnh giác:
"Anh không được té nước vào em đâu đấy."
Thiệu Lăng mặt mũi vô tội:
"Anh đâu phải loại người như thế?"
Tay anh lại lặng lẽ cho vào nước, Lê Thư Hân "oa oa" kêu:
"Em thấy rồi đấy, anh không được đ.á.n.h lén!"
Tay ướt sũng của Thiệu Lăng lập tức luồn vào trong áo Lê Thư Hân,
"Xem phép thuật của anh đây!"
Lê Thư Hân:
"Thiệu Lăng, em biết ngay anh cố ý mà, xem em phản công đây..."
Hai người té nước vào nhau, Tiểu Giai Hi vui vẻ bám vào thành bồn tắm, "ngao ô ngao ô" vẫy vẫy chân nhỏ vui sướng tột độ, miệng nhỏ "đô đô bá bá bá":
"Ưm nha ai ê a rống rống..."
Ngay lập tức muốn tham gia.
Lê Thư Hân bật cười, chọc vào bé con mũm mĩm của mình, nói:
"Con ngoan ngoãn tắm đi."
"A ô nha rống bá bá bá bá bá..."
Bé con rất biết cách lấy lòng người, lập tức gọi ba.
Thiệu Lăng:
"Ôi chao, bé con muốn tham gia cùng ba, giúp ba đối phó mẹ đúng không?"
Bé con mũm mĩm một tay nhỏ nắm lấy thành bồn tắm, tay kia học theo ba, vục nước té tung tóe, bé vui vẻ lắc lư vui sướng không bờ bến.
Thiệu Lăng:
"Ôi giời ơi, hai ba con mình là một phe!"
Lê Thư Hân cười lạnh:
"Nó biết cái quỷ gì đâu, rõ ràng là tấn công không phân biệt!"
Bé con mũm mĩm:
"A a y oa rống!"
Đôi tay nhỏ không ngừng, miệng nhỏ cũng không ngừng.
"A a oa!"
Thiệu Lăng:
"Cái thằng nhóc hư này, xem ba thu phục con đây!"
Nhóc con chẳng hiểu gì cứ "a nha" không ngừng.
Lê Thư Hân cười đủ rồi,
"Thôi được rồi, tạm thế thôi, anh rửa cho nó rồi bế ra đi kẻo cảm lạnh."
Thiệu Lăng:
"Cuối tháng Sáu rồi, lạnh cái gì mà lạnh, trời nóng thế này!"
Lê Thư Hân:
"Không phải nói nó lạnh là sợ nó bị cảm, anh mau lên."
Thiệu Lăng nhướng mày: Lạnh và cảm lạnh không phải là một sao?
Anh chạm ánh mắt của vợ,
"Được được được, nghe em."
Bé con tắm rửa như đ.á.n.h trận vậy, hai ba mẹ đều ướt sũng nước. Cuối cùng hai người tắm rửa sạch sẽ cho nhóc con.
Người ba trực tiếp tắm, còn người mẹ thì cẩn thận thoa phấn rôm cho bé. Bé con thơm tho đáng yêu.
Tiểu Giai Hi cuối cùng cũng hơi mệt, quay về phía Lê Thư Hân:
"Măm măm măm, oa oa..."
Lê Thư Hân lập tức sững sờ, ngay sau đó quay người phản ứng lại,
"Bé con có phải nói muốn uống sữa không?"
Mí mắt Tiểu Giai Hi hơi cụp xuống, miệng nhỏ lẩm bẩm:
"Măm măm..."
Lê Thư Hân vội vã:
"Bé con muốn uống sữa, mẹ pha cho con nhé."
Cô lập tức tất bật, Tiểu Giai Hi ôm bình sữa, "ực ực ực" uống từng ngụm lớn. Trước khi ngủ, hoạt động không thể thiếu của bé con là uống sữa.
Một bình sữa, nhóc con uống hết trong chốc lát rồi ném bình sữa ra ngủ ngay với tư thế chữ X.
Lê Thư Hân nhìn nhóc con ngủ, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này mới cởi chiếc váy dài ướt sũng của mình ra chỉ còn nội y, cô hối hận. Hôm nay họ không mua quần áo, chiếc váy này ướt như vậy không biết ngày mai có khô kịp không.
Hơn nữa, mặc cả ngày hôm nay cảm giác cũng nhăn nhúm hết cả rồi. Lê Thư Hân khẽ thở dài một tiếng.
Con người ta luôn có những lúc nghĩ không chu toàn, cô đây chẳng phải đã cảm nhận được rồi sao?
Lê Thư Hân đang cảm thán, Thiệu Lăng không biết từ lúc nào đã ra khỏi nhà vệ sinh, ôm c.h.ặ.t Lê Thư Hân từ phía sau, cằm gác lên vai cô khẽ nói:
"Em đợi anh à?"
Lê Thư Hân dỗi:
"Anh đừng nói bậy, em đang hối hận vì hôm nay không mua quần áo, anh xem bộ này ướt hết rồi..."
Tay Thiệu Lăng không thành thật, cũng không để ý lắm lời Lê Thư Hân nói, lẩm bẩm:
"Có sao đâu, sáng mai anh xuống dưới mua cho em một bộ lên là được dù sao anh biết số đo của em mà."
Họ ở khu khá sầm uất, xung quanh có trung tâm thương mại.
Lê Thư Hân nghi ngờ nhìn anh, không mấy tin tưởng vào mắt thẩm mỹ của người này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng không phục,
"Mắt anh tốt hơn mắt em, anh có bằng chứng hẳn hoi."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Có bằng chứng ư?
Chuyện này mà cũng có bằng chứng sao?
Thiệu Lăng cười đắc ý,
"Em chọn người là anh, anh chọn người là em, em nói ai mắt tốt? Mắt anh không tốt thì làm sao chọn được em chứ?"
Lê Thư Hân sững sờ, mất cả buổi mới cảm thán:
"Chuyện này cũng có thể lý luận như vậy ư?"
Thiệu Lăng:
"Sao lại không thể?"
Lê Thư Hân c.ắ.n c.ắ.n môi,
"Mắt em cũng tốt lắm mà."
Thiệu Lăng cười đầy ẩn ý,
"Vậy thì, đến chứng minh mắt em tốt thật nào..."
Anh ngang nhiên bế bổng cô lên, Lê Thư Hân:
"Em còn chưa tắm..."
Thiệu Lăng:
"Tắm sau cũng được!"
"Không được..."
"Được rồi, lát nữa tắm cùng nhau..."
Buổi tối mưa rơi, tiếng nước mưa tí tách trên cửa sổ, còn trong phòng lại không hề bị ảnh hưởng ấm áp như lửa...
--
Sáng sớm, bên ngoài vẫn còn tí tách mưa rơi, Lê Thư Hân chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng mệt mỏi.
Cô uể oải trở mình, ngạc nhiên phát hiện bên cạnh không có ai, ừm cũng không phải không có ai, bé con mũm mĩm vẫn ở đó, bé con ngủ tướng chữ Đại (大) nhưng Thiệu Lăng thì không thấy đâu.
Lê Thư Hân ngồi dậy, khẽ gọi:
"Thiệu Lăng?"
Thiệu Lăng quả nhiên không có trong phòng. Lê Thư Hân khẽ nhíu mày, ngay sau đó nghĩ đến chuyện tối qua nói, đoán chừng người này đã ra ngoài mua đồ.
Sáng sớm thế này, không biết có cửa hàng nào mở cửa chưa.
Lê Thư Hân nhẹ nhàng dụi mắt, rồi nhìn đồng hồ, 10 giờ rưỡi!
Cô đã ngủ lâu đến vậy sao, trong phòng âm u cô còn tưởng là sáng sớm.
Lê Thư Hân hôm qua đi chơi cả ngày có chút mệt mỏi, tính lười lại nổi lên ngồi không bằng nằm.
Tiểu Giai Hi cũng vậy, đừng nhìn nhóc con hôm qua có vẻ rất tỉnh táo nhưng thực ra cũng mệt c.h.ế.t đi được.
Đến giờ này, nhóc con vẫn chưa dậy ngủ ngon lành. Hai mẹ con tìm một tư thế thoải mái, song song lại tiếp tục ngủ nướng.
Còn về Thiệu Lăng, Lê Thư Hân không lo lắng đâu.
Quả nhiên, Lê Thư Hân lại chợp mắt một lát thì nghe thấy tiếng mở cửa.
Cô gọi:
"Thiệu Lăng."
Thiệu Lăng:
"Anh làm em thức giấc à?"
Giọng Lê Thư Hân mang theo vẻ mềm mại của người vừa tỉnh ngủ,
"Không."
Cô ngồi dậy, quả nhiên thấy Thiệu Lăng xách túi đồ mua sắm.
Anh nói:
"Sáng nay anh xuống dưới mua quần áo cho em, em xem có thích không."
Nói đến đây, anh khẽ cười ái muội:
"Số đo thì không cần lo đâu, tối qua anh đã tự tay đo đạc lại một chút rồi. Đảm bảo vừa y."
Lê Thư Hân:
"..."
Cô ngay lập tức vùi đầu vào gối, tựa như một con đà điểu.
Thiệu Lăng:
"Da mặt em cũng mỏng quá đấy."
Anh mở túi ra,
"Đến xem đi."
Lê Thư Hân lúc này mới bỏ gối xuống, cô cũng hơi tò mò, Thiệu Lăng sẽ mua kiểu quần áo gì cho cô.
Ồ? Là một chiếc váy dài.
Thiệu Lăng mua một chiếc váy dài màu xanh đậm, kiểu dáng khá đứng đắn, trang phục thoạt nhìn bình thường nhưng khi Lê Thư Hân mặc vào lại tôn lên làn da trắng như tuyết. Cô vốn đã trắng, lúc này càng cảm giác có thể phản quang.
Lê Thư Hân nhìn qua gương cũng thấy sự kinh ngạc trong mắt Thiệu Lăng.
Chiếc váy này, treo ở tủ kính mười người có lẽ bảy người sẽ không thử nhưng mặc vào lại đẹp đến lạ thường.
Lê Thư Hân không phải người có tính cách rụt rè, cô thấy đẹp thì sẽ nói ra.
Lê Thư Hân giơ ngón cái lên,
"Đẹp tuyệt vời!"
Thiệu Lăng đắc ý, cái đuôi như muốn vểnh lên, kiêu ngạo nói:
"Mắt anh, chuẩn vãi! Anh vừa nhìn cái váy này đã biết em mặc vào sẽ đẹp rồi."
Lê Thư Hân cười nói:
"Đúng rồi, đúng rồi, anh giỏi nhất."
Thiệu Lăng:
"Em thích là được."
Lê Thư Hân nói ngọt ngào:
"Em đương nhiên thích, anh mua sao em có thể không thích được?"
Thiệu Lăng tươi rói,
"Miệng ngọt thế, sáng ăn mật ong à?"
Lê Thư Hân giận dỗi:
"Nói hay thế mà anh còn không vui à?"
Cô lật xem nhãn mác, kinh ngạc nhìn về phía Thiệu Lăng,
"Chiếc váy này là hiệu E ấy!"
Thiệu Lăng:
"Gì cơ?"
Lê Thư Hân:
"Đó là một nhãn hiệu nước ngoài khá nổi tiếng."
Thiệu Lăng:
"Haizz, anh nào biết mấy thứ đồ phụ nữ này, anh chỉ thấy cái váy này em mặc vào sẽ đẹp thôi. Hơn nữa, chỉ cần đẹp là được quản mấy cái đó làm gì."
Lê Thư Hân gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.
"A ô."
Lê Thư Hân đang soi gương lắc lư thì nhóc con nhà cô tỉnh giấc. Nhóc con lảo đảo dụi mắt.
Nếu là quay về lúc mẹ cô tỉnh dậy trước đó sẽ phát hiện, hai mẹ con có cùng một kiểu động tác.
"Nào, ba bế con đi rửa mặt, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm."
Dân dĩ thực vi thiên (người dân lấy ăn uống làm đầu) mà, họ đã ra ngoài một chuyến thì ăn cơm là quan trọng nhất.
Tiểu Giai Hi ch.óp chép miệng nhỏ, ôm cổ ba.
Thiệu Lăng:
"Hôm nay dẫn con đi mua sữa bột, mua đồ ăn dặm..."
Tiểu Giai Hi ch.óp chép miệng nhỏ, "xoạch" một cái.
Thực ra lần trước họ ở Bằng Thành cũng đã mua một ít nhưng vẫn là câu nói đó, đã đến rồi thì...
Dù sao cũng rẻ hơn một chút, mua thêm cũng tiết kiệm tiền.
Đừng nhìn việc ăn ở, nghỉ ngơi ở Cảng Thành đắt hơn bên họ không ít nhưng các mặt hàng thương hiệu, vì lý do chính sách lại rẻ hơn một chút. Như đồng hồ, mỹ phẩm và cả sữa bột nhập khẩu nữa.