Anh đắc ý dào dạt:
“Không phải do ba này dạy dỗ tốt sao.”
Lê Thư Hân mím môi, khẽ cười.
Thiệu Lăng:
“Em phải thưởng anh thật tốt đó.”
Lê Thư Hân:
“Anh dạy con trai anh, còn cần em thưởng sao.”
Thiệu Lăng:
“Dĩ nhiên rồi!”
Lê Thư Hân nhón mũi chân, ghé vào tai Thiệu Lăng thì thầm hai câu, khóe miệng Thiệu Lăng vểnh cao tít, thật sự không thể nào kìm được.
Anh liếc Lê Thư Hân, nhéo má cô không nói gì.
“Đi thôi, chúng ta đi ghế ngồi một lát.”
Lê Thư Hân:
“Được thôi.”
“Đây là con nhà hai người à? Dễ thương quá.”
Một người phụ nữ đi đến bắt chuyện, Lê Thư Hân vừa ngẩng đầu ngây người ra.
Cô không ngờ lại gặp được người quen ở đây, là chị Hoa.
Chủ cửa hàng đầu tiên của Lê Thư Hân, công việc đầu tiên cũng là công việc khiến Lê Thư Hân cảm thấy không thoải mái nhất.
Không phải nói chị Hoa thế nào mà là đồng nghiệp quá phiền.
Nhưng sau này nghĩ lại cũng không thể thiếu sự dung túng của chị Hoa.
Là sếp, cô ta thích những người nhân viên “tốt” luôn nghĩ cách tiết kiệm tiền cho mình.
Lê Thư Hân biết khu chung cư này cũng là vì chị Hoa sống ở đây nên cô hiểu tình hình ở đây, khi Thiệu Lăng dẫn cô đến xem nhà Lê Thư Hân lập tức ưng ý.
Nhưng cô thật sự không ngờ lại gặp được chị Hoa ở đây.
Thật ra cũng rất bình thường mà, không quá bất ngờ.
Có lẽ là Lê Thư Hân ngẩn người quá lâu ngược lại khiến chị Hoa có chút nghi hoặc.
Thiệu Lăng đã mở lời:
“Thằng bé nhỏ nhất kia là nhà tôi, nhà chị là đứa nào?”
Chị Hoa mỉm cười:
“Cái thằng đầu trọc kia.”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Tôi biết thằng bé đó, bình thường đều là bà ngoại dẫn nó xuống chơi.”
Chị Hoa gật đầu:
“Đúng vậy.”
Cô ấy nói:
“Tôi bình thường công việc bận rộn, chỉ có thể nhờ mẹ tôi trông con. Thuê người giúp việc tháng thì mẹ tôi không yên tâm. Tự mình trông lại không tốt khiến đứa bé hư hỏng, ngày nào cũng ngang ngược. Con nhà hai người vừa ngoan vừa rộng rãi, là do ba mẹ dạy dỗ tốt.”
Cô ta đến, thật ra là thật lòng muốn hỏi về vấn đề giáo d.ụ.c.
Lê Thư Hân hơi kinh ngạc, đây thật sự không giống chị Hoa trong ấn tượng của cô nhưng cô cũng hiểu, nỗi lo của chị Hoa hiện tại thật sự không phải vô cớ.
Mặc dù Lê Thư Hân chỉ làm việc ở chỗ chị Hoa một năm nhưng sau này cũng có gặp lại, con trai chị Hoa đi du học nước ngoài kết thân với một đám công t.ử nhà giàu mà chị Hoa lại không được coi là gia đình giàu có gì.
Thằng nhóc đó còn có thể tiêu xài hoang phí, nhiễm một số “sở thích” không tốt, cuối cùng phá hết gia sản của chị Hoa, người cũng vì chuyện đó mà đi tù.
Sau này Lê Thư Hân gặp lại chị Hoa, cô ta đang làm bảo vệ ở khu chung cư của họ.
Cô ta dường như cũng không ngờ sẽ gặp được Lê Thư Hân, vô cùng xấu hổ vội vàng rời đi.
Dù gặp mặt ngắn ngủi nhưng cũng không có liên lạc gì sau đó.
Còn về chồng chị Hoa điều này Lê Thư Hân không biết, hình như từ đầu đến cuối cô đều chưa từng nghe nói chị Hoa có chồng.
“Anh chị có tìm lớp học sớm cho bé không?”
Lê Thư Hân thấy chị Hoa hỏi mình, nói:
“Không có, bé nhà tôi không đi học sớm.”
Tuy nói lớp học sớm cũng không phải học kiến thức gì nhưng Lê Thư Hân vẫn hy vọng cục cưng nhỏ nhà họ có thể lớn lên vui vẻ, nhỏ như vậy mà đã đi học sớm, dù không học gì nhưng bị quản cô ít nhiều cũng có chút không nỡ.
Dù không đi học sớm nhưng tiểu Giai Hi nhà họ hàng ngày cũng rất bận rộn đó.
Lê Thư Hân:
“Bảo bối nhà tôi không đi học sớm, nhưng khi chưa đầy một tuổi đã đi học bơi rồi, không phải nói học được hay không học được, mà là tạo cơ hội cho bé chơi nhiều hơn. Ngoài ra mỗi tuần tụi tôi về chơi Happy Baby hai lần; mỗi cuối tuần vợ chồng tôi cũng sẽ dẫn bé đi công viên giải trí.”
Đừng thấy Lê Thư Hân bận rộn nhưng những việc này cô cũng không hoàn toàn giao cho Thiệu Lăng, chỉ cần có thời gian đều cố gắng tham gia cùng hai cha con nhà họ.
Đời trước bảo bối sống không vui vẻ, đời này Lê Thư Hân luôn muốn bù đắp cho con.
Cô hy vọng mình có thể dành nhiều thời gian hơn cho con trai.
Quả nhiên ba mẹ đều ở bên cạnh, cục cưng nhà họ chính là một bảo bối mặt trời rất vui vẻ.
“Happy Baby, cái này là gì?”
Chị Hoa thật sự không hiểu lắm về mấy thứ này.
Lê Thư Hân nhìn về phía Thiệu Lăng, thật ra cô cũng không hiểu lắm, cái này là Thiệu Lăng tìm được.
Thiệu Lăng:
“Cái này cũng gần giống lớp học sớm, nhưng lớp học sớm ít nhiều sẽ dạy một ít kiến thức, còn Happy Baby thì không, cái này tương đương với một dạng biến thể của lớp học sớm vậy. Chủ yếu là dẫn các bạn nhỏ chơi trò chơi. Tuyên truyền phát triển trí tuệ của trẻ nhưng chủ yếu là dẫn các bé chơi cùng nhau.”
Chị Hoa không cho là đúng:
“Ồ…”
Chẳng dạy gì cả mà chỉ chơi, dường như cũng chẳng có tác dụng gì.
Thiệu Lăng vốn dĩ không muốn nói nhiều, chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến họ, họ và chị Hoa cũng không thân quen nhưng nhìn nhìn lại cục cưng nhỏ, anh vẫn nói:
“Đừng nhìn như không học gì cả nhưng trong lúc chơi luôn phải tương tác. Hơn nữa rất nhiều trò chơi có quy tắc, trẻ nhỏ thường xuyên qua lại sẽ bị ảnh hưởng. Đôi khi không phải nhồi nhét kiến thức mới là hữu ích, kiểu từ từ thấm thía này cũng rất quan trọng.”
Chị Hoa:
“Cảm ơn anh.”
Thiệu Lăng nhún vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chị Hoa mỉm cười:
“Vậy anh có thể dẫn chúng tôi cùng đi xem được không?”
Thiệu Lăng:
“Địa chỉ cho chị rồi, tự đi đi.”
Anh cũng không phải người tốt bụng như vậy.
Chị Hoa mím môi, cười một chút,
“Cũng đúng, cảm ơn anh, không biết anh có thể cho tôi số điện thoại được không? Sau này nếu tôi có chuyện gì về con cái có thể gọi điện thoại hỏi ý kiến anh.”
Cô ấy nói rất thành khẩn nhưng Lê Thư Hân lại khẽ cau mày.
Thiệu Lăng "hừ" một tiếng,
“Tôi lại không phải chuyên gia giáo d.ụ.c gì, chị hỏi tôi làm gì? Tôi cũng chẳng có gì có thể giải đáp thắc mắc cho người khác, số điện thoại thì không cần.”
Thần sắc anh cũng lạnh nhạt đi vài phần, không còn nói chuyện với chị Hoa nữa.
Chị Hoa không nhúc nhích vẫn đang cười,
“Bảo bối nhà anh chị là do anh chị chăm sóc đúng không? Tôi thấy anh chị chăm sóc rất tốt nên mới muốn liên lạc với anh chị nhiều hơn, thật ra tôi không có ý gì khác. Chúng ta đều là phụ huynh, có số điện thoại cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau, anh chị nói đúng không?”
Cô ta thật sự rất muốn số điện thoại của Thiệu Lăng, Thiệu Lăng đã nói như vậy rồi mà cô ta vẫn cố gắng tranh thủ, hơn nữa nói rất đường hoàng.
Thiệu Lăng:
“Chị gái, thật sự không cần thiết, tôi cũng không thích lưu số điện thoại của phụ nữ lạ.”
Chị Hoa c.ắ.n c.ắ.n môi biểu cảm hơi ủy khuất, rất nhanh mắt đỏ hoe nhưng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều như không nhìn thấy.
Lê Thư Hân trong lòng nổi lửa không nhịn được cười lạnh một tiếng, cái người này dám ngay trước mặt cô mà câu dẫn chồng cô ư?
Coi cô là đồ ngốc sao.
Lê Thư Hân châm biếm bĩu môi.
“Chị gái, hiện tại có rất nhiều cơ sở giáo d.ụ.c, chị không yên tâm về con thì cứ tìm chuyên gia đi. Tôi tin rằng chỉ cần chị chịu chi tiền những chuyên gia giáo d.ụ.c sớm đó nhất định sẽ cho chị những lời khuyên rất tốt. Hơn nữa có một số người giúp việc tốt cũng được mà.”
Cô dùng sức khoác tay Thiệu Lăng nụ cười không đạt đến đáy mắt, giọng điệu cũng không có gì lên xuống, dù là người không quen cũng biết cô đang không vui.
Thiệu Lăng cúi đầu nhìn vẻ mặt cảnh giác của cô, cười nói:
“Đúng vậy.”
Anh đứng dậy,
“Đi thôi, xem bảo bối đi.”
Tiểu Giai Hi trượt từ cầu trượt xuống, ngồi trên đống cát vẫy tay về phía ba mẹ.
“Bảo bối còn chơi nữa không?”
Tiểu Giai Hi nhanh ch.óng gật đầu,
“Bảo bối còn chơi.”
Cậu bé không màn trên người còn có hạt cát nhỏ, lại quay sang xếp hàng.
Chị Hoa thấy vợ chồng người ta không còn đáp lời mình, do dự một chút quay người rời đi, nhưng sắc mặt lại có chút không vui, con trai cô ta đang tranh giành bập bênh với người khác, chị Hoa đi đến, quát mắng:
“Con làm gì vậy? Sao lại không nghe lời như vậy? Không phải mẹ bảo con ngoan một chút sao? Lại còn làm mẹ mất mặt!”
Cậu bé ban năm tuổi không phục trừng mắt nhìn mẹ một cái, quay đầu chạy về phía một bà lão, ôm lấy chân bà kêu:
“Bà ngoại, mẹ mắng con!”
Bà lão lập tức không vui:
“A Hoa, con làm gì vậy, thằng bé đang chơi vui vẻ, con làm gì mà quấy rầy nó? Ngày nào cũng chỉ biết nổi giận với con. Cháu ngoại của ta đã đủ hiểu chuyện rồi, con nhìn xem cái bộ dạng làm mẹ của con có chút nào giống làm mẹ không, chỉ biết nổi giận, có bản lĩnh thì con dụ dỗ được đàn ông đi. Ngày nào cũng trút giận lên con cái làm gì…”
“Được rồi, mẹ nói mấy cái đó làm gì, cũng không sợ mất mặt sao.”
Chị Hoa một chút cũng không vui khi nghe những lời đó, lập tức chuẩn bị rời đi.
Bà lão vẫn còn lẩm bẩm, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đứng cách đó không xa nhìn nhau một cái, Lê Thư Hân vừa quay đầu lại trực tiếp cấu Thiệu Lăng một cái, hung dữ nói:
“Không được nhìn cô ta!”
Thiệu Lăng nhướng mày, tỏ vẻ rất oan ức:
“Anh không có mà! Em đẹp hơn cô ta nhiều, anh nhìn cô ta làm gì chứ!”
“Hừ.”
Thiệu Lăng:
“Ở phương diện này, anh đâu có làm gì khiến em phải bận tâm đâu đúng không?”
Lê Thư Hân càng hung dữ hơn:
“Khi em không có ở đây, càng không được nói chuyện với cô ta. Cô ta không có ý tốt đâu.”
Dù chị Hoa tìm cớ nhưng ai bảo Lê Thư Hân thật sự biết cô ta chứ, lập tức liền phát hiện không đúng rồi.
Phải nói chị Hoa thật sự làm rất rõ ràng, coi người khác là đồ ngốc à.
Thiệu Lăng bật cười, khẽ giọng hỏi:
“Em ghen sao?”
Lê Thư Hân ngẩng đầu, nghiêm túc:
“Không được sao?”
Thiệu Lăng vui vẻ hẳn lên, cả người đều mang theo vài phần đắc ý, nói:
“Dĩ nhiên được chứ, vợ anh ghen anh mới vui chứ. Chứng tỏ em yêu anh mà, em yêu anh, anh dĩ nhiên vui rồi.”
Lê Thư Hân hừ một tiếng nhưng cô lại quay đầu nhìn về phía chị Hoa đang rời đi.
Mặc dù đời trước cô và chị Hoa không thân quen, nhưng lại không ngờ chị Hoa lại là người như vậy.
Hay là đời trước chị Hoa không để họ nhìn thấy mặt này?
Nhưng nhìn thấy điều này cô lập tức cảm thấy trong lòng rất không thoải mái.
Lê Thư Hân trầm mặc một chút, đột nhiên ngẩng đầu,
“Thiệu Lăng, hay là chúng ta thuê một người giúp việc tháng đi?”
Thiệu Lăng ngây người, rất nghi hoặc:
“Anh chăm sóc bảo bối không phải rất tốt sao?”
Anh đã hiểu ra, cười ôm cô vào lòng, nói:
“Đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa.”
--
Hết chương 34.