Ông ngó vào cậu nhóc béo đang vịn trên cửa sổ, nói:
“Nhóc con có nhận ra ông không?”
Cậu nhóc béo nở một nụ cười ngọt ngào, đôi tay nhỏ bám vào cửa xe kêu một tiếng “ao”.
“Ông?”
Nhóc con lặp lại, vẻ mặt không hiểu lắm. Đương nhiên là không nhớ rồi.
Thím Hai Quách liền huých vào người chồng:
“Ông nói vớ vẩn gì thế? Lần trước mình gặp nó, nhóc con mới đầy tháng. Giờ nó lớn thế này rồi, mười bảy mười tám tháng rồi chứ?”
Thiệu Lăng gật đầu:
“Dạ đúng ạ.”
Anh cười nói vài câu chuyện phiếm, rồi vào việc chính:
“Chú Hai Quách, cháu đặt chú ba con lợn, chú chuẩn bị giúp cháu chưa ạ?”
Chú Hai Quách:
“Chuẩn bị rồi, chú lựa cho cháu loại tốt nhất đấy. Cháu đến mua hàng, chú còn chọn cho cháu loại kém được sao? Chọn con ngon nhất, béo nhất, đảm bảo cháu hài lòng.”
Thiệu Lăng:
“Chú xem, xe của cháu chắc chắn không chở được. Cháu nói trước rồi nhé, chú phải giúp cháu giao hàng đấy.”
Chú Hai Quách:
“Chuyện đó là tất nhiên rồi.”
Thiệu Lăng trả tiền cũng không ít, chú Hai Quách hiểu là người ta tin tưởng mình, trong lòng cảm thấy rất ấm áp.
Ông nói:
“Vậy để chú gọi thằng cả nhà chú.”
“Khoan đã chú ơi, nhà chú có gà mái già không ạ? Có bán không?”
Chú Hai Quách cười:
“Cháu xem, chú nuôi là để bán chứ. Không bán thì nuôi làm gì? Cháu muốn mấy con?”
“Chú Hai, vậy chú bắt cho cháu mười tám con sống, buộc sơ lại là được. Rồi chú làm thịt và làm sạch giúp cháu sáu con, lát nữa cháu quay lại lấy, chú thấy sao ạ?”
Chú Hai Quách sững sờ:
“...”
Ông lau mặt, nói:
“Không phải chứ, A Lăng, hôm nay cháu chỉ đến nhà ba mẹ cháu và nhà ba vợ thôi mà? Cháu cần nhiều gà thế làm gì?”
Thiệu Lăng mỉm cười:
“Cháu còn gửi cho anh cả và em ba một ít nữa ạ. Dù họ đối xử với cháu thế nào, tính cách ra sao, chúng cháu vẫn là anh em. Bây giờ cháu sống khá tốt, cũng nên chuẩn bị chút quà Tết cho họ.”
Chú Hai Quách:
“...”
Ông giơ ngón tay cái lên:
“Đúng là đàn ông.”
Thiệu Lăng:
“Haiz, cháu không so đo với họ. Nếu thật sự muốn so đo chắc ngồi đây kể lể cả năm không hết, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng có. Chú cũng không phải người ngoài, chúng ta cùng làng từ nhỏ đến lớn cháu thế nào chú là người rõ nhất. Bây giờ cháu thật sự không muốn chấp nhặt với họ nữa.”
Chú Hai Quách gật đầu.
Ông thực ra không biết nhiều nhưng cũng có nghe loáng thoáng chuyện nhà Thiệu Lăng.
Ở tuổi của ông, chuyện kỳ quặc gì cũng từng thấy nhưng quả thật hiếm thấy ai sinh con ra rồi vứt thẳng cho ông bà, mặc kệ không quan tâm. Đâu phải gấu bẻ bắp, bẻ bắp này lại vứt bắp kia.
Dù không ưa nhưng chuyện đó không liên quan đến họ.
Nhưng khi đã nói đến, ông không khỏi buông lời phàn nàn:
“Chuyện nhà cháu đúng là chưa từng thấy. Làm ba mẹ không ra dáng ba mẹ, làm anh em không ra dáng anh em. Cũng chỉ có cháu là không chấp nhặt với họ. Nếu là người khác, ai thèm để ý đến họ chứ.”
Thiệu Lăng:
“Còn nói gì nữa ạ.”
Trong lúc nói chuyện, Quách Bân con trai cả của chú Hai Quách bắt đầu chất đồ lên xe.
Anh ta nhanh ch.óng xách l.ồ.ng gà ra, nói:
“Anh Hai Thiệu, em không buộc lại mà cho hết gà vào l.ồ.ng, mỗi l.ồ.ng sáu con. Lồng sắt này tiện hơn, gà cũng thoải mái hơn là bị buộc.”
Thiệu Lăng:
“Cảm ơn nhé.”
Quách Bân cười:
“Anh khách sáo quá, anh mua nhiều đồ của nhà em thế này, chúng em cảm ơn còn không hết.”
Tuy họ là người bán lợn nhưng họ cũng hiểu chuyện. Mua những thứ này ở đâu mà chẳng được? Người ta chuyên môn từ thành phố về làng tìm họ, chẳng phải vì tình làng nghĩa xóm hay sao.
Họ vẫn biết điều.
Thiệu Lăng:
“À đúng rồi, nhà các chú vẫn chưa chuyển đi à?”
Chú Hai Quách:
“Chuyển gì chứ, bây giờ nhà chú không chuyển đi được. Nhà chú xây thêm nhiều phòng lắm, giờ mà không có phương án đền bù hợp lý mà cứ thế chuyển đi thì biết tính sao với khoản lỗ? Chú thật sự không có cách nào. Chỉ cần họ đền bù cho chú chi phí xây dựng là chú chuyển đi ngay.”
Nhà người khác đều đã chuyển đi, ông cũng sốt ruột lắm chứ. Nhà nào mà không muốn giải quyết mọi chuyện cho êm xuôi.
Phải biết rằng, chuyển đi sớm thì sẽ sớm nhận được tiền đền bù và tiền thuê nhà, khoản đó thật sự không nhỏ.
Ông cũng nóng lòng lắm nhưng đúng là đang ở thế tiến thoái lưỡng nan.
Ông cảm thán:
“Nhà cháu đúng là may mắn thật. Hồi đó không xây nhà, bây giờ lại đỡ được bao nhiêu chuyện.”
Thiệu Lăng bật cười,
“Chú Hai, chú nghĩ cháu không muốn xây à? Cháu cũng muốn lắm chứ nhưng hoàn cảnh nhà cháu lúc đó xây thế nào được? Nhà có ba người, con cháu còn nhỏ, vợ cháu phải trông con. Bản thân cháu còn phải lo cho ao hải sâm, biết nhờ ai giúp xây nhà? Chẳng có ai để trông cậy cả.”
Anh cười khổ một tiếng, nói:
“Nói thật với chú, ngày hôm sau khi chính sách giải tỏa được công bố, ba mẹ cháu có đến. Lúc đó cháu định nhờ họ giúp đỡ, chú nói xem nếu họ giúp, cháu có thể để họ làm không công được không? Cháu đã tính cả rồi phần xây thêm chắc chắn sẽ cho họ. Lời còn chưa kịp nói ra, họ vừa nghe phải giúp đỡ đã không vui, vèo một cái chạy mất còn nhanh hơn cả thỏ.”
Chú Hai Quách nhất thời không nói nên lời, không biết phải nói gì.
Hai ông bà nhà họ Thiệu này đúng là kỳ quặc thật.
Tuy rằng dù có xây thêm thì cuối cùng có thể cũng chẳng được gì nhưng ít nhất cũng làm ấm lòng con trai.
Giờ thì sao? Hoàn toàn làm con thất vọng.
“Chuyện nhà cháu đúng là… chú cũng không biết phải hình dung thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiệu Lăng:
“Còn không phải sao. Lúc đó cháu tức quá nên quyết định không xây nữa, mặc kệ nó! Không ngờ lại đỡ được việc.”
Chú Hai Quách kết luận:
“Cháu đúng là có số hưởng tài lộc. Oan gia ngõ hẹp mà lại thành ra thế này, đúng là vận may lớn.”
Thiệu Lăng:
“Ai mà biết được.”
Anh nhìn sang Quách Bân, hỏi:
“Đi được chưa?”
Quách Bân:
“Được rồi anh Thiệu, mình đi thôi.”
Thiệu Lăng:
“Ok.”
Chú Hai Quách dặn dò:
“Lái xe cẩn thận nhé.”
Hai người mỗi người một xe lên đường.
Thiệu Lăng đi đến nhà Lê Thư Bình trước. Dù là cuối năm trung tâm thương mại vẫn rất đông người, việc buôn bán nhỏ của vợ chồng Lê Thư Bình vẫn rất tốt. Họ không nỡ bỏ lỡ cơ hội kinh doanh nên không nghỉ, ở nhà chỉ có một mình Chu Vịnh Ni.
Chu Vịnh Ni mấy hôm trước đều ở Bằng Thành học thêm, sau giờ học thì đi làm thêm ở cửa hàng, mới về nhà hôm qua.
Nghe tin dượng ba đến, cô bé vui vẻ chạy xuống lầu:
“Dượng ba!”
Cô bé chạy đến ôm em họ trước tiên, nói:
“Tiểu Giai Hi, có nhớ chị họ không?”
Tiểu Giai Hi lập tức giang rộng đôi tay nhỏ, cười ha hả, gọi to về phía Chu Vịnh Ni:
“Chị!”
Trẻ con là vậy, mỗi ngày một khác. Gần đây cậu bé học nói rất nhanh và cũng nhớ người hơn.
Cậu bé thích nhất là các chị gái xinh đẹp. Vừa thấy Chu Vịnh Ni, cậu đã lảo đảo chạy đến đòi bế.
Chu Vịnh Ni bế cậu lên, tò mò hỏi:
“Dượng ba, dì ba của con đâu ạ?”
Thiệu Lăng:
“Dì con còn đang bận, làm gì có thời gian lo mấy chuyện này. Năm nay dượng phụ trách hết. Nhà con có ai không? Ba mẹ con có nhà không?”
Chu Vịnh Ni:
“Đều không có ạ, ba mẹ con đi bán hàng chưa về, con đang ở nhà lau cửa kính.”
Chu Vịnh Ni ở ký túc xá bên chỗ Lê Thư Hân một thời gian nên cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Nhà cô bé chỉ có mình cô là con, tuy mẹ cô thường giúp đỡ dì ba và dì út nhưng con cái thì đúng là chỉ có một mình cô.
Lê Thư Hân và Lê Thư Nguyệt cũng rất quan tâm đến Chu Vịnh Ni nên cô bé không cảm thấy bị thiên vị gì cả.
Nhưng lần này ra ngoài ở, vì mấy phòng ký túc xá xung quanh đều là người làm trong tiệm của dì ba nên cô bé qua lại với họ rất nhiều.
Những cô gái này đều ra ngoài đi làm từ sớm, nhiều người vì nhà nghèo nhưng phần lớn là do nhà trọng nam khinh nữ.
Cô bé đã chứng kiến rất nhiều bậc cha mẹ bất công. Nghe những câu chuyện đó, Chu Vịnh Ni tức đến sôi m.á.u.
Bà nội cô cũng trọng nam khinh nữ nhưng không thường xuyên đến nhà, nên thỉnh thoảng cô không cảm nhận rõ.
Nhưng khi nghe người khác kể những chuyện trọng nam khinh nữ, cô tức đến phát điên.
Còn những chuyện như làm đủ mọi việc trong nhà mà đến bữa ăn còn không được ngồi cùng bàn, càng khiến Chu Vịnh Ni không thể hiểu nổi.
Nhưng cũng chính vì đã chứng kiến nhiều, cô bé cũng hiểu chuyện hơn trước.
Thế là vừa về nhà cô đã giúp ba mẹ lau cửa kính, dọn dẹp nhà cửa.
Cô bé xua tay:
“Nhà con chỉ có mình con thôi, không có ai cả.”
Thiệu Lăng:
“Được rồi, con trông nhóc mập giúp dượng một lát, trông cẩn thận nhé. Quách Bân, cậu giúp tôi mang ít đồ lên được không?”
Quách Bân:
“Được thôi.”
Thiệu Lăng mua không ít đồ để trong cốp xe, nói:
“Giúp tôi xách lên lầu là được.”
Quách Bân thấy Thiệu Lăng mua nhiều thế cũng phải lè lưỡi nhưng anh chàng này vốn thật thà, liền giúp xách đồ lên lầu.
Thiệu Lăng dặn dò:
“Túi này là hải sản khô, túi này là kẹo bánh, còn mấy thứ này là…”
Anh dặn dò Chu Vịnh Ni một lượt, rồi nói tiếp:
“Cái l.ồ.ng gà này, con tuyệt đối đừng mở ra, không thì con xác định đi. Trong này có sáu con gà mái già, để nhà con Tết nấu canh.”
Chu Vịnh Ni kinh ngạc nhìn dượng ba của mình:
“Dượng ba, dượng và dì ba không định sống qua ngày nữa hay sao? Sao lại mua nhiều thế này ạ?”
Thiệu Lăng:
“Con còn nhớ hồi dì ba con học trung cấp không?”
Chu Vịnh Ni gật gật đầu, cũng nhớ được một chút.
Thiệu Lăng:
“Dượng đã ăn ké của mẹ con bao nhiêu thứ, giờ mua chút đồ thì có gì sai?”
Chu Vịnh Ni gãi đầu, chuyện của người lớn cô bé không hiểu.
“Còn một con lợn nữa.”
Chu Vịnh Ni:
“Cái gì!”
Cô bé hét lên.
Thiệu Lăng:
“Con gọi ba con về, tìm người mổ lợn xử lý một chút.”
Thực ra cũng có thể mổ sẵn rồi mang đến nhưng tiết canh và lòng lợn cũng là những món ngon, tự mổ lợn lại thêm phần không khí náo nhiệt nên Thiệu Lăng suy đi tính lại, vẫn quyết định tặng nguyên một con.
“Con lợn này…”
“Dượng ba, dượng đợi con, con đi gọi ba con về!”