Lương Xuân Ngọc vừa co chân đá con heo thì không thể nào ngờ được, đây không phải là một con heo bình thường mà là một con heo vừa mập vừa kiêu ngạo.
Nó lập tức vọt đi co giò bỏ chạy. Lương Xuân Ngọc chỉ kịp túm lấy cái đuôi heo. Với thân hình gầy gò của một bà lão, muốn khống chế được nó thì đúng là nói dễ hơn làm.
Con heo béo vùng vẫy rất khỏe, bà ta vừa túm đuôi heo vừa gào toáng lên:
“Người đâu! Mau tới đây!”
Lúc này Thiệu Lăng mới lên tiếng, anh cao giọng nói:
“Mẹ, đừng vội, mẹ cứ thả tay ra trước đi. Nó chạy mệt rồi sẽ ngoan ngoãn lại thôi, không thoát được đâu.”
Thiệu Lăng nói rất to nhưng Lương Xuân Ngọc gạt phắt đi, bà ta gào lên:
“Không được!”
Bà ta hét lên:
“Tuyệt đối không được!”
Nếu bây giờ mà thả ra heo chạy mất thì tính cho ai?
Đây là heo của nhà bà ta, đã được “đóng dấu” sở hữu rồi. Con heo này chính là heo béo nhà họ Lê, lỡ mà tuột tay để nó chạy mất thì cái Tết này của bà ta coi như xong.
Lương Xuân Ngọc la lối om sòm:
“Thiệu Lăng, con mau lại đây phụ một tay!”
Thiệu Lăng nhún người, xốc lại nhóc mập trong lòng rồi nói:
“Con còn đang bế con nhỏ mà!”
Anh đứng yên một bên, rõ ràng không có ý định tiến lên giúp đỡ:
“Nhỡ con trai con bị thương thì sao?”
Cục bột mở to đôi mắt ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, có chút không hiểu còn đưa tay lên dụi dụi mắt.
Ngay sau đó cậu bé toe toét cười, chỉ tay về phía bà ngoại và con heo béo, lí nhí nói:
“Heo heo.”
Thiệu Lăng:
“Đúng rồi, heo béo đấy!”
Nhóc Mập nghĩ ngợi rồi giơ bàn tay mũm mĩm lên vồ vồ vào không khí, bi bô:
“Bắt... bắt.”
Thiệu Lăng:
“Ừ, bắt nó lại.”
Lương Xuân Ngọc cạn lời. Giờ này mà hai ba con chúng con còn bình phẩm được à!
Bà ta hét lớn:
“Thiệu Lăng, con nghĩ cách gì đi chứ! Cứ thế này không ổn đâu.”
Con heo béo dường như cảm nhận được sự bất lực của Lương Xuân Ngọc, nó càng ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi ma trảo sắp đưa mình vào lò mổ.
Nó dùng hết sức hòng hất văng Lương Xuân Ngọc, kẻ xấu đang túm đuôi mình nhưng Lương Xuân Ngọc làm sao mà buông được. Bà ta nhất quyết không buông tay.
Dù có bị nó kéo cho c.h.ế.t bà ta cũng quyết không buông.
Đúng là điển hình của kiểu người thà c.h.ế.t chứ không chịu mất của.
“Thiệu Lăng, Thiệu Lăng ơi!”
Tiếng kêu gào xé lòng xé gan!
Thiệu Lăng tỏ ra rất sốt ruột, nói lớn:
“Mẹ thả tay ra đi là được mà! Chỉ là một con heo thôi, mất thì tìm lại là xong!”
Lần nào Thiệu Lăng cũng chỉ có một cái điệp khúc đó, khiến Lương Xuân Ngọc cảm thấy cậu con rể này đúng là đồ vô dụng.
Bà ta cố gắng lao cả người lên lưng heo, định đè nó xuống nhưng… vô ích, hoàn toàn vô ích!
Lương Xuân Ngọc loạng choạng suýt ngã, tay cũng tuột khỏi đuôi heo:
“Á…!!!”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.
Cuối năm, nhà nào nhà nấy đều có người ở nhà dọn dẹp.
Nghe thấy tiếng kêu thấu trời xanh, hàng xóm láng giềng đều thò đầu ra cửa sổ hóng chuyện, không hiểu bên này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Một người một con heo.
Cảnh tượng có hơi kịch liệt!
À không, phải nói là t.h.ả.m thiết!
Lương Xuân Ngọc trơ mắt nhìn con heo chạy thoát. Đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bà ta thấy con trai và con dâu xách túi lớn túi nhỏ đi về.
Mà con heo béo của bà lại đang nhắm thẳng hướng hai người họ mà lao tới.
Bà ta gào lên:
“Con trai, mau bắt con heo lại!”
Anh hai của Lê Thư Hân tên là Lê Chấn Đông.
Lê Chấn Đông còn chưa hiểu chuyện gì đã nghe thấy tiếng mẹ mình la hét thất thanh.
Anh ta còn chưa kịp phản ứng, con heo béo đã tông thẳng vào người, hất văng cả Lê Chấn Đông và vợ là Hứa Mỹ ngã chỏng vó xuống đất.
“Mau lên!”
Lương Xuân Ngọc hét lớn.
Theo phản xạ, Lê Chấn Đông buông đồ trong tay ra và ôm chầm lấy đầu con heo béo.
Lúc này Lương Xuân Ngọc cũng xông tới, ôm c.h.ặ.t lấy thân heo rồi giục:
“Mau, vợ thằng Đông, con mau lên!”
“A…”
Hứa Mỹ có vẻ ngán ngẩm.
Lê Chấn Đông gắt:
“Nhanh lên!”
Thấy con heo lại sắp vùng chạy được, Hứa Mỹ chẳng còn bận tâm gì khác vội vàng đưa tay ra ôm lấy.
Ba mẹ con cùng nhau ghì c.h.ặ.t con heo.
Con heo béo kêu eng éc rồi húc vào người Lê Chấn Đông. Anh ta bị húc đến nhe răng trợn mắt.
“Mẹ, giờ làm sao!”
Anh ta ngẩng đầu lên:
“Em rể, mau tới giúp một tay.”
Thiệu Lăng tỏ vẻ rất vô tội:
“Em biết làm gì bây giờ? Nó hung dữ thế kia nhỡ làm con trai em bị thương thì sao?”
Nhìn sang Quách Bân, anh ta đã leo lên xe đang dỗ dành con heo còn lại sợ nó cũng nổi điên theo. Nếu cả hai con cùng chạy loạn thì không biết phải làm thế nào.
“Cậu thả thằng bé Giai Hi xuống trước đã!”
Lê Chấn Đông lại hét:
“Heo quan trọng hơn!”
Thiệu Lăng nghe vậy, mặt rõ ràng sa sầm lại anh cao giọng đáp:
“Anh nói chuyện kiểu gì đấy, heo nhà anh mới quan trọng!”
Anh không nhúc nhích chỉ đứng cổ vũ:
“Mọi người cố lên nhé, giữ cho c.h.ặ.t vào. Con heo này hơn 300 cân đấy, giữ chắc vào.”
Nghe nói hơn 300 cân, Lương Xuân Ngọc càng thêm kích động. Đúng là không nhỏ thật, heo béo to thế này không có nhiều đâu, thảo nào bà ta kéo không nổi.
“Mẹ, không giữ nổi con heo này đâu…”
Lê Chấn Đông kêu la t.h.ả.m thiết, Lương Xuân Ngọc quay sang quát con dâu:
“Hứa Mỹ, con giữ cho c.h.ặ.t vào, đồ vô dụng! Chẳng được cái tích sự gì, bảo làm gì cũng không xong, con nói xem con còn làm được gì nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hứa Mỹ vốn đã phải dùng hết sức bình sinh để giữ heo, nghe những lời này thì tức sôi m.á.u. Nhưng ai bảo người ta là mẹ chồng chứ, Hứa Mỹ chỉ biết căm hận trong lòng.
“Con đang dùng sức đây… Á!”
Ba người mà vẫn không khống chế nổi con heo béo. Con heo tung cú đá hậu, hất văng cả ba người ra rồi lại tiếp tục lao về phía trước.
Lê Chấn Đông bay người tới, lần này cuối cùng cũng có tác dụng, con heo bị đè ngã. Ba mẹ con lập tức xúm lại đồng loạt đè lên mình nó.
Thiệu Lăng đứng bên cạnh tỏ vẻ quan tâm:
“Cẩn thận nhé, mọi người cẩn thận đấy… Vì miếng ăn mà không đáng đâu!”
Nhóc Mập thì không hiểu mấy chuyện này, cậu bé mở to đôi mắt đen láy như quả nho dán c.h.ặ.t vào cuộc hỗn chiến giữa người và heo.
Gương mặt nhỏ nhắn liên tục thay đổi biểu cảm má phính lên, tay nhỏ lúc nắm lại lúc xòe ra, miệng thì không ngừng lẩm bẩm không biết nói gì.
Nhưng xem ra cậu nhóc rất khoái chí, đôi lông con nhỏ xíu như muốn bay lên.
Miệng nhỏ chúm chím, cậu bé còn quay đầu lại giao lưu với ba Thiệu Lăng.
Nhưng vì sốt ruột nên cậu nhóc nói một câu dài không được lưu loát, chỉ ú ớ:
“Bắt bắt, heo heo, đ.á.n.h ~”
Thiệu Lăng:
“Ừ, họ đang đ.á.n.h nhau với heo đấy.”
Nhóc Mập nghiêng đầu, giọng sữa non nớt:
“Thắng.”
Thiệu Lăng xoa đầu con trai, nói:
“Con trai nói đúng, bà ngoại con thắng rồi.”
Nhóc Mập học theo thói quen của ba, giơ ngón tay cái lên. Bàn tay mũm mĩm trông vô cùng đáng yêu.
Thiệu Lăng cười:
“Con trai ba thông minh thật.”
Nhóc Mập hãnh diện ưỡn n.g.ự.c nhưng đôi mắt to vẫn không chớp một cái, dán c.h.ặ.t vào đám người đang vật lộn.
Đừng nói là trẻ con ngay cả người lớn cũng vậy, gần như cửa sổ nhà nào cũng có người hóng chuyện.
Có nhà còn khoa trương đến mức làm rơi cả giẻ lau cửa sổ mà không hay, cứ mải mê nhìn ba người đè một con heo.
Trận đại chiến thế này đâu phải lúc nào cũng được xem!
Thấy mẹ vợ cùng vợ chồng anh vợ đã đè được con heo, Thiệu Lăng lúc này mới tiến lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách, sợ con heo lại vùng lên.
Anh nói:
“Mẹ, anh hai, mọi người đã bắt được heo rồi thì con không ở lại lâu nữa. Con còn phải mang con heo kia cho ba mẹ con.”
Lương Xuân Ngọc gắng gượng ngẩng đầu lên, thở hổn hển:
“Con đi đi.”
Thiệu Lăng nhìn họ thêm một cái, Lương Xuân Ngọc vẫn đang thở dốc.
Anh chần chừ một chút rồi tỏ vẻ tốt bụng hỏi:
“Có cần con tìm vài người đến giúp không?”
Lương Xuân Ngọc đáp ngay:
“Không cần! Tìm người giúp làm gì? Thời buổi này tìm người giúp mà không mất tiền à?”
Bà ta không đời nào đồng ý.
Tự dưng lại đi tốn tiền oan làm gì.
Sợ Thiệu Lăng muốn ở lại ăn cơm tối, bà ta vội vàng xua tay:
“Được rồi, được rồi, con đi đi.”
Lê Chấn Đông ngẩng đầu:
“Em rể à, bên này bọn anh còn đang bận, không giữ cậu lại đâu.”
Anh ta từ nhỏ đã bị cha mẹ ảnh hưởng, trong đầu luôn mặc định chị em gái không phải người trong nhà mà chỉ là khách qua đường.
Vì vậy dù biết chuyện nhà Thiệu Lăng được đền bù giải tỏa, anh ta cũng chẳng hỏi han gì. Chẳng phải người ta vẫn hay nói đến bốn chữ “giáo d.ụ.c gia đình” đó sao.
Giáo d.ụ.c gia đình thật sự rất quan trọng.
Giống như Lê Chấn Đông, anh ta hoàn toàn không quan tâm đến chị em gái mình như người một nhà và cũng chẳng hề hỏi đến chuyện đền bù của nhà Lê Thư Hân.
Vì không coi nhau là người một nhà nên đương nhiên cũng không thể mong tiền của họ được.
Vậy thì hỏi làm gì?
Biết người ta được đền bù nhiều lại càng thêm bực mình.
Thế nên Lê Chấn Đông không hỏi, anh ta giống hệt bà mẹ của mình, chỉ nhìn vào những thứ trước mắt.
Con heo béo này là đủ tốt rồi.
“Đi đi, đi đi.”
Giống như đuổi ruồi vậy.
Thiệu Lăng cười cười:
“Vậy được.”
Anh tỏ vẻ chân thành:
“Vậy con đi trước đây.”
Thiệu Lăng định đi thì Hứa Mỹ ở bên cạnh lại sốt ruột.
Cô ta thực sự chán ngấy mấy người nhà mình, biết người ta được đền bù mà không biết đường bám víu, dù chỉ được một chút cũng tốt.
Cô ta ấm ức trong lòng nhưng cố nặn ra nụ cười hỏi:
“Không ở lại ăn bữa cơm tối à?”
Câu nói vừa thốt ra đã bị hai mẹ con nhà kia lườm cháy mặt.
“Cô nói linh tinh gì thế! Nhà mình có gì mà ăn?”
“Đúng đấy, tối nay nhà mình còn phải hít gió Tây Bắc đây này, con còn mời khách, con có tiền mua thức ăn à?”
Hứa Mỹ:
“…”
Cô ta tức đến nghẹn thở, cảm thấy hai kẻ ngu ngốc này đúng là không thể cứu vãn nổi.
“Đây không phải là em rể…”
“Em rể không thiếu bữa ăn này đâu!”
Lê Chấn Đông cười nhìn Thiệu Lăng:
“Đúng không em rể?”
Thiệu Lăng nhướng con, gật đầu:
“Vậy anh hai, em đi trước nhé.”
Lê Chấn Đông xua tay:
“Đi đi, đi đi.”
Lẽ ra phải đi từ sớm rồi.
Nếu không phải vì nể mặt con heo béo này, tôi đây còn lười nói với cậu thêm một câu.
Thiệu Lăng:
“Vậy được, bọn con đi trước đây.”
Nhóc Mập:
“Không đi!”
Giọng cậu bé trong trẻo vang lên, đôi mắt to tràn đầy tò mò và vui vẻ:
“Con muốn xem!”
Trông bộ dạng cậu nhóc vẫn chưa xem đủ trò vui này.
Đúng vậy, trận đại chiến người và heo thế này đâu phải ai cũng có dịp chứng kiến.
Thiệu Lăng:
“Chúng ta còn phải đến nhà ông bà nội nữa, ngoan nào.”