Lê Thư Hân im lặng không nói gì.
Thiệu Lăng thấy tâm trạng cô không tốt, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Tô Tuyết Kiều thực ra đang diễn với Thiệu Bằng thôi. Em xem Thiệu Bằng có vẻ là một người khôn lỏi, không bao giờ chịu thiệt nhưng cái thiệt từ góa phụ thì hắn lại sẵn sàng chịu.”
Lê Thư Hân tò mò:
“Ý anh là sao?”
Thiệu Lăng cười khẩy:
“Em tưởng Tô Tuyết Kiều thật sự đang than vãn về mẹ chồng à? Thực chất là cô ta muốn moi tiền từ Thiệu Bằng thôi. Cô ta còn không biết ngượng mà nói rằng mình vì nhà họ Hồ nên mới không đi. Em nghe cô ta nói phét thì có. Cô ta không đi là vì nếu về nhà mẹ đẻ còn thê t.h.ả.m hơn. Ở lại đây ngược lại còn tốt. Nhà cô ta còn một đứa em trai, ba mẹ cô ta trọng nam khinh nữ rất nặng căn bản không coi cô ta ra gì. Nếu cô ta dám về nhà, ba mẹ cô ta đảm bảo sẽ đòi tiền thách cưới rồi gả cô ta đi lần nữa. Một người đã có con, tái hôn chắc chắn không tìm được điều kiện tốt. Có khi còn phải gả vào gia đình tệ hơn. Đương nhiên cô ta cũng có thể phản kháng, không đồng ý giống như Uông Địch. Nhưng cô ta lại không phải kiểu người tự lực tự cường như Uông Địch. Từ lúc kết hôn đến giờ cô ta chưa từng đi làm. Bảo cô ta rời nhà tự lập thì đừng có mơ. Cho nên cách tốt nhất là ở lại nhà họ Hồ, vừa có tiếng tốt mấy gã đàn ông đầu óc có vấn đề trong làng ai mà không khen cô ta? Cô ta cứ dựa vào cái tiếng tốt này, câu thêm vài con cá như Thiệu Bằng là có thể có kha khá tiền trong tay. Cô ta đừng nói tiền đền bù giải tỏa của nhà họ Hồ có phần của cô ta. Tiền đó là do em chồng cô ta làm việc ở Hồng Kông kiếm được. Căn nhà họ xây cũng là từ tiền đó chẳng phải do cô ta kiếm, cô ta nói nghe hay thật.”
Lê Thư Hân im lặng.
“Thôi, không nói về những người xui xẻo này nữa. Chúng ta đi dạo thêm chút rồi về nhà xem Gala mừng năm mới.”
Lê Thư Hân cười:
“Được."
“Muốn ạ.”
Trong lúc họ nói chuyện, bé mập cứ nhìn đông ngó tây rồi chú ý đến một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ ngọc, bàn tay nhỏ chỉ trỏ, lay lay ba:
“Ba ơi, bảo bối muốn.”
Cậu bé nhìn chằm chằm chiếc đèn l.ồ.ng thỏ ngọc, mắt mở to,
“Đẹp!”
Thiệu Lăng tháo chiếc bờm hổ trên đầu con xuống, nói:
“Con xem, con có cái này rồi mà?”
Bé mập nhìn chiếc bờm hổ lấp lánh của mình rồi lại nhìn chiếc đèn l.ồ.ng thỏ ngọc, nói từng chữ rõ ràng với ba:
“Không giống nhau.”
Rõ ràng là không giống nhau.
Tuy rằng cả hai đều sáng. Nhưng chúng không giống nhau.
Thiệu Lăng bật cười:
“Chà, con cũng biết là không giống nhau à?”
Bé mập gật đầu giọng nũng nịu:
“Bảo bối muốn.”
Đôi mắt to tròn của cậu bé nhìn ba chăm chú, đúng là đòn tấn công chí mạng vào trái tim người lớn. Thiệu Lăng đầu hàng:
“Được rồi, mua cho con.”
Bé mập lập tức cười toe toét.
Lê Thư Hân liếc Thiệu Lăng:
“Anh cũng quá không có nguyên tắc rồi đấy?”
Thiệu Lăng cười:
“Người một nhà nói gì đến nguyên tắc? Tết mà.”
Lê Thư Hân đáp:
“Cũng đúng.”
Rất nhanh sau đó cậu nhóc đã có trong tay chiếc đèn l.ồ.ng thỏ ngọc. Đầu đội bờm hổ tay xách đèn thỏ, cậu bé trông vô cùng đắc ý.
Cả nhà ba người lách qua đám đông cùng nhau đi về nhà. Người ta hay nói, miền Nam không xem Gala năm mới nhưng thực ra vẫn xem.
Thời đại này không có nhiều hoạt động giải trí, internet cũng rất không phổ biến nhà có máy tính thì cực kỳ hiếm.
Điện thoại di động thì hoàn toàn không thể lên mạng.
Vì vậy mọi người vẫn xem Gala, xem cho có không khí.
Đương nhiên cũng có người đi dạo bên ngoài nhưng dạo chán rồi về nhà, ít nhiều cũng sẽ xem một chút.
Nhà Thiệu Lăng và Lê Thư Hân không cách công viên quá xa, cả nhà ba người đi bộ về khu chung cư.
Để chào đón năm mới, khu nhà họ cũng được trang hoàng đèn hoa rực rỡ trông rất vui mắt. Cả ba cùng nhau về nhà.
Vừa vào cửa bé mập đã lon ton chạy đi, đứng trước gương thay đồ ngó nghiêng, ngắm nghía chiếc bờm hổ và đèn l.ồ.ng thỏ của mình vui vẻ rung đùi đắc ý.
Thiệu Lăng bật đèn, cả căn nhà lập tức sáng bừng lên.
Bé mập reo lên:
“Oa.”
Thiệu Lăng nói:
“Bật hết đèn trong nhà lên cho sáng sủa.”
Lê Thư Hân nói:
“Để em đi gọt hoa quả.”
Nhưng trước khi gọt hoa quả cô mở TV, chương trình Gala mừng năm mới đã bắt đầu. Trên TV đang phát bài hát “Thường về nhà xem xem, về nhà xem xem…”
Lê Thư Hân chợt nhớ ra, năm nay bài hát này khá nổi.
“…Dù chỉ là rửa đũa rửa bát…”
TV vẫn đang hát, Thiệu Lăng thì bật cười vui vẻ nói:
“Nếu ba mẹ anh mà nghe thấy bài này, chắc chắn không đồng ý đâu. Điều họ muốn đâu phải chỉ là rửa bát rửa đũa.”
“Ba mẹ em cũng vậy, không nói đến chuyện tiền nong thì đừng có về.”
Cả hai người họ, thật trùng hợp lại gặp phải những bậc cha mẹ như vậy. Nhưng mà cũng có những người khác không thế.
Thiệu Lăng hỏi:
“Em có nhớ chú Tôn ở làng mình không?”
Lê Thư Hân gật đầu.
Thiệu Lăng kể:
“Chú Tôn lần này được đền bù 60 vạn, chú ấy không giữ lại cho mình một đồng nào, chia đều hết cho hai thằng con trai.”
Lê Thư Hân hơi nhíu mày:
“Chia đều hết? Chú ấy không giữ lại chút tiền nào trong tay à?”
Thiệu Lăng đáp:
“Không giữ, chia hết. Nếu chú ấy khôn ngoan, chờ nhà cửa xong xuôi thì không nên chia nữa. Giữ lại chút gì đó trong tay, lúc nào cũng là một nơi nương tựa vững chắc. Nếu chú ấy dại dột mà chia cả nhà cửa đi, em cứ xem mà xem về già sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”
Đợt giải tỏa lần này, cơ bản chia làm mấy loại tình huống.
Loại thứ nhất là như chú Tôn, tiền vừa đến tay là chia hết cho con cái, đúng kiểu trâu già hết lòng phục vụ con cháu.
Loại thứ hai là chia một phần, giữ lại một phần, kiểu người già từ từ nhả ra, đây là những người tương đối khôn ngoan. Dù sao thì khi về già khó nói trước được điều gì, có tiền trong tay vẫn tốt hơn.
Loại cuối cùng là kiểu như bà Hồ, tất cả tiền đền bù đều giữ khư khư trong tay không cho ra một đồng.
Đương nhiên loại cuối cùng rất hiếm, còn loại thứ nhất và thứ hai thì xem như ngang nhau.
Nhưng ngay cả loại thứ nhất và thứ hai cũng có không ít vấn đề. Nhiều nhà có hơn một đứa con. Người này được nhiều, người kia được ít rồi lại so bì, tranh cãi không ngớt.
Ai cũng cảm thấy mình bị thiệt.
Con người rất khó làm được việc công bằng tuyệt đối, không công bằng mới là chuyện thường tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giống như chú Tôn vừa nhắc tới, chú ấy chỉ biết chia đều cho hai thằng con trai lại quên mất mình còn một đứa con gái…
Nhà chú ấy là tình huống này, còn nhiều nhà khác dù có mấy con trai cũng có bên trọng bên khinh, gây ra cảnh gà bay ch.ó sủa.
Tuy vợ chồng Lê Thư Hân đã dọn ra ngoài sớm nhưng những chuyện ồn ào gần một tháng qua, họ cũng đều thấy cả.
Như nhà chú Hải có hai cô con gái cũng không ngoại lệ, cả hai đều nghĩ tiền của ba mẹ chắc chắn là cho người kia vì vậy hai chị em hục hặc nhau, mặt nặng mày nhẹ, mãi sau này mới biết ông chú Hải keo kiệt như vậy chẳng cho ai cả.
“Anh Lăng, chúng ta chỉ sinh một đứa con thôi, không sinh đứa thứ hai nữa được không anh?”
Thiệu Lăng nhướng mày:
“Sao đột nhiên em lại nói đến chuyện này?”
Lê Thư Hân nghiêm túc nói:
“Sinh thêm một đứa nữa, em thật sự không dám chắc mình sẽ hoàn toàn công bằng. Em nghĩ là em công bằng nhưng con cái chưa chắc đã cảm thấy vậy. Cho nên em chỉ muốn có một đứa con thôi. Như vậy em sẽ không thiên vị. Dù sinh thêm con trai hay con gái, em cũng không dám nói mình hoàn toàn không thiên vị. Cho nên chúng ta chỉ sinh một đứa thôi, chỉ đối tốt với Giai Hi thôi, được không anh?”
Thiệu Lăng bật cười:
“Đương nhiên rồi.”
Anh xoa đầu Lê Thư Hân, nói:
“Em ngốc à? Chính sách kế hoạch hóa gia đình cũng không cho em sinh hai đứa đâu.”
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
“A?”
Cô thế mà lại quên mất, bây giờ không phải là thời đại hai con, ba con, mà vẫn đang trong thời kỳ kế hoạch hóa gia đình.
Nghĩ vậy, Lê Thư Hân bật cười vỗ vào trán mình:
“Anh xem cái đầu óc của em này.”
Thiệu Lăng nói:
“Được rồi, được rồi, anh thấy em là bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh thôi.”
Lời này không sai, nơi họ ở gần Hồng Kông cũng có người lén qua đó sinh con. Cho nên Lê Thư Hân nhất thời không nhớ ra cũng là chuyện bình thường.
Anh khẳng định:
“Chúng ta chỉ sinh một đứa thôi.”
Lê Thư Hân khẽ “ừm” một tiếng.
“Yêu Giai Hi nhất!”
Bé mập nghe có người gọi tên mình, liền xách chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ chạy lại.
Cậu bé nghiêng đầu, “Gừ” một tiếng.
Lê Thư Hân lập tức bế con lên, nói:
“Bảo bối, mẹ yêu con nhất.”
Bé mập cười toe toét, ngọt ngào bi bô với mẹ.
Lê Thư Hân hỏi:
“Bảo bối của mẹ ơi, con nói gì thế?”
Bé mập cũng nhận ra mình nói hơi nhanh, cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, nói:
“Bảo bối yêu mẹ.”
Lê Thư Hân đắc ý vô cùng:
“Ôi cục cưng đáng yêu của mẹ, thông minh quá đi mất.”
Thiệu Lăng ghen tị:
“Con không yêu ba à?”
Bé mập nói to:
“Yêu ạ!”
Thiệu Lăng bật cười:
“Thế còn nghe được.”
Anh vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy Lê Thư Hân.
Cô đẩy nhẹ:
“Làm gì vậy anh?”
Thiệu Lăng mỉm cười:
“Em đoán xem?”
Lê Thư Hân đ.ấ.m nhẹ vào người anh.
“Reng reng reng.”
Hai người đang tình tứ thì điện thoại của Thiệu Lăng vang lên.
Anh nhìn màn hình:
“Vu Béo à?”
Anh bắt máy, quả nhiên là Vu Béo gọi điện chúc Tết sớm.
Thiệu Lăng cười sảng khoái:
“Năm mới vui vẻ nhé…”
Đúng là đêm ba mươi, điện thoại chúc Tết không hề ít.
Điện thoại của Thiệu Lăng vừa bắt đầu vang lên, bên kia điện thoại của Lê Thư Hân cũng nhanh ch.óng đổ chuông.
Chẳng mấy chốc, hai vợ chồng cứ người này một cuộc, người kia một cuộc.
Nhiều cuộc gọi đến cho Thiệu Lăng là từ bạn học cũ.
Chúc Tết anh xong, họ không quên gửi lời hỏi thăm đến Lê Thư Hân.
Phải nói rằng trước đây vợ chồng họ không được chào đón như vậy. Hồi học trung cấp họ cũng không còn là trẻ con, thời đó ai cũng nghèo, con nhà nghèo sớm phải lo toan, ai cũng hiểu tầm quan trọng của tiền bạc.
Chính vì hiểu nên mọi người đều biết vợ chồng Thiệu Lăng không có tiền, gia cảnh khó khăn. Những người thật lòng kết giao với họ không nhiều. Ngay cả khi họ kết hôn, bạn học đến dự cũng chẳng được mấy người.
Nhưng xưa khác nay khác. Khi đó vợ chồng Thiệu Lăng nghèo, mọi người đều xa lánh. Nhưng bây giờ tin tức họ được đền bù giải tỏa lan ra những người bạn học này tự nhiên cũng xuất hiện. Như Lý San San, người năm ngoái vay tiền lần này lại gọi điện cho Thiệu Lăng.
Cái giọng điệu chúc Tết ngọt sớt của cô ta khiến Lê Thư Hân đứng bên cạnh phải ngoáy tai, rồi hừ một tiếng thật mạnh.
Nếu là ngày thường, cô cũng không đến mức này.
Nhưng ai bảo Lê Thư Hân vừa mới chứng kiến chuyện tồi tệ của Thiệu Bằng chứ.
Thế nên nghe Lý San San nói chuyện dẻo quẹo với Thiệu Lăng, miệng cô bĩu ra có thể treo được cả chai dầu.
Thiệu Lăng nhanh ch.óng cúp máy, giơ tay đầu hàng:
“Anh đã chặn số cô ta rồi, cô ta lại đổi số khác gọi đến…”
Lê Thư Hân ra lệnh:
“Chặn tiếp!”
Thiệu Lăng nghiêm túc:
“Tuân lệnh!”
--
Hết chương 41.