Chương 32: Dấu chân
"Phó gia, Hứa gia, lại thêm cả Lâm gia nữa. Vụ án lần này đúng là hiếm thấy, liên lụy đến tận ba nhà giàu có trong thành..."
Đưa mắt nhìn chiếc ô tô của Phó gia từ từ lăn bánh xa dần trên làn đường, bên cạnh rừng hoang, một tên tuần cảnh nhỏ đi theo sau Chu Hòa không nhịn được lên tiếng cảm thán.
Chu Hòa chắp tay sau lưng, nhàn nhạt liếc tên tuần cảnh một cái: "Vụ án điều tra xong rồi?"
"Xong rồi."
Tên tuần cảnh gật đầu, báo cáo: "Tiểu thư Hứa gia bị bắt cóc ở cửa sau Sinh Hưng hương xá, vừa bàn xong chuyện làm ăn thì đám sơn tặc này đã nhắm vào cô ấy. Sau đó, bọn chúng tiện đường đi ngang qua tiệm quần áo của Tôn Gia Thành, lại bắt luôn vị nãi nãi của Lâm gia..."
Tên tuần cảnh dừng một chút, nói tiếp: "Chu sở, ngài nói xem, vụ bắt cóc tống tiền hôm nay với mấy vụ tháng trước, liệu có phải cùng một đám người làm không?"
"Chưa có bằng chứng thì đừng đoán mò."
Chu Hòa hừ nhẹ một tiếng, hỏi tiếp: "Kết quả khám nghiệm hiện trường thế nào?"
"Người bên giám định thương tích vừa nghiệm xong."
Tên tuần cảnh trả lời: "Tổng cộng chín cái xác, trừ một tên bị đánh trúng lồng ngực mà chết, tám tên còn lại đều chết dưới tay không. Kể cả tên cầm đầu đã đạt đến cảnh giới Rèn Xương, gần như tất cả đều bị một đòn mất mạng. Người ra tay ít nhất cũng phải là cao thủ cảnh giới Luyện Huyết..."
"Bên cạnh đại thiếu gia Phó gia có cao thủ cảnh giới Luyện Huyết đi theo cũng chẳng có gì lạ..."
Chu Hòa gật đầu: "Cứ kết án như vậy đi."
"Chỉ là... còn một điểm nghi vấn nhỏ nữa..."
Tên tuần cảnh ấp a ấp úng.
"Điểm nghi vấn gì?"
Tên tuần cảnh ngập ngừng nói: "Anh em lục soát khắp khu rừng, phát hiện ngoài dấu chân của chín tên sơn tặc và Phó thiếu gia ra, hoàn toàn không tìm thấy dấu vết của bất kỳ ai khác ra tay..."
"Ây..."
Chu Hòa sững sờ, tên tuần cảnh nhỏ giọng nói tiếp: "Chu sở, ngài nói xem... Dù là cao thủ cảnh giới Luyện Huyết cũng đâu thể nào không chạm đất mà giết sạch tám người cơ chứ..."
Chu Hòa cau mày, trầm ngâm một lát, vừa định nói gì đó thì có người chạy tới bẩm báo.
"Sở trưởng, Hứa Thế Vinh Hứa lão gia đến rồi."
Đang nói chuyện, một đoàn người đã nhanh chóng tiến vào khu rừng. Chỉ thấy Hứa Thế Vinh mặc trường bào gấm vóc đi đầu, phía sau là Hứa Tâm Di cùng mấy tên gia nô.
"Hứa lão gia sao lại đích thân đến đây?"
Chu Hòa thay đổi sắc mặt, tươi cười bước nhanh tới đón.
"Chu sở trưởng."
Hứa Thế Vinh trông thấy Chu Hòa, chắp tay chào.
"Phó sở, phó sở."
Chu Hòa liên tục xua tay: "Sở trưởng là Hồ huyện trưởng kiêm nhiệm rồi."
"Đều như nhau cả, đều như nhau cả."
Hứa Thế Vinh có vẻ không hứng thú trò chuyện với Chu Hòa, qua loa vài câu rồi dẫn người đi thẳng vào trong.
"Sở trưởng."
Tên tuần cảnh tiến lại gần, nhìn bóng lưng đoàn người Hứa gia, nhỏ giọng thầm thì: "Hứa lão gia này trông mặt mũi khó coi như thể vừa ăn phải thứ gì đó không sạch vậy."
"Đổi lại là ngươi thì ngươi cũng thế thôi."
Chu Hòa cười ha hả: "Vốn dĩ đại thiếu gia Phó gia khuất phục sơn tặc, dũng cảm cứu vị hôn thê, là một chuyện tốt đẹp. Kết quả bây giờ lại lòi ra thêm một người..."
Chu Hòa liếc mắt nhìn người nào đó trên hiện trường, biểu cảm đầy ẩn ý.
Tên tuần cảnh nhìn theo ánh mắt Chu Hòa, lập tức hiểu ra, không nhịn được chậc chậc hai tiếng.
"Khó trách lúc Phó thiếu gia rời đi, ngay cả liếc nhìn về phía đó cũng không thèm..."
"Hứa Thế Vinh này đúng là lão hồ đồ. Cả một nhà mà đến con gái mình cũng không trông nổi... làm trò cười cho thiên hạ."
Chu Hòa thong thả nói, rồi bỗng nhiên đổi giọng, phân phó: "Được rồi, chuyện này không liên quan gì đến chúng ta. Không có việc gì thì bảo mọi người rút đi đi..."
"Chu sở, còn vụ dấu chân thì sao?"
"Ngươi quản làm gì chuyện có dấu chân hay không."
Chu Hòa mất kiên nhẫn xua tay: "Mau kết án đi, rồi nhanh chóng dẫn người đi giúp Phó thiếu gia bắt trộm. Việc này nếu làm xong, các ngươi ai cũng sẽ có phần tiền thưởng từ Phó gia."
"Vâng!"
Tên tuần cảnh nghe vậy, mắt sáng rực lên, lập tức muốn chạy đi.
"Quay lại."
Chu Hòa vẫy tay gọi người lại, sau đó thận trọng dặn dò: "Lát nữa ngươi đi một chuyến đến Lâm gia, đem đầu đuôi sự việc nói cho thật tỉ mỉ với người của Lâm gia. Đừng để người ta nghĩ sở cảnh sát chúng ta chỉ biết ăn không ngồi rồi."
Tên tuần cảnh khó hiểu, gãi đầu: "Chu sở, ngài chắc là Lâm gia... chứ không phải Phó gia sao? Vị kia ở Lâm gia có đáng để chúng ta phải cẩn trọng như vậy không?"
"Bảo đi thì đi, sao mà lắm lời thế!"
Chu Hòa trừng mắt, tên tuần cảnh vội ngậm miệng, quay người rời đi.
Khi mọi người đã đi hết, Chu Hòa mới chậm rãi lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Hắn quét mắt nhìn hiện trường hỗn độn, lẩm bẩm bằng giọng chỉ mình hắn nghe thấy: "Đám khốn kiếp ngu xuẩn này, thật biết chọn người mà gây chuyện. May mà không xảy ra chuyện lớn, nếu không... cái sông Loan này, sợ là phải đảo lộn hết rồi..."
...
Bên kia, Hứa Thế Vinh mặt lạnh tanh nhìn Hứa Nhạc Di đang ngồi xổm trên mặt đất, lạnh lùng lên tiếng: "Đứng dậy, về nhà."
Hứa Nhạc Di cắn môi dưới, chậm rãi đứng lên, Hứa Tâm Di phía sau vội vàng tiến lên kéo lấy tay nàng, khẽ gọi: "Tỷ tỷ."
Triệu Tân Hoa đứng bên cạnh nãy giờ thấy vậy không nhịn được lên tiếng: "Bá phụ, Nhạc Di nàng vừa mới thoát hiểm, vẫn còn chưa hoàn hồn..."
"Chuyện nhà họ Hứa ta, không cần Triệu tiên sinh bận tâm."
Triệu Tân Hoa chưa kịp nói hết câu đã bị Hứa Thế Vinh lạnh lùng chặn lại: "Lát nữa ta sẽ bảo người đưa cho Triệu tiên sinh 100 đồng đại dương, coi như cảm tạ nghĩa cử báo cảnh lần này của Triệu tiên sinh."
"À đúng rồi."
Hứa Thế Vinh nói thêm một câu: "Sau này, mong Triệu tiên sinh bớt qua lại với tiểu nữ... Nói đến đây thôi."
Nói xong, Hứa Thế Vinh không thèm nhìn Triệu Tân Hoa lấy một cái, quay người rời đi. Những người còn lại của Hứa gia nhìn Triệu Tân Hoa cũng đầy vẻ lạnh nhạt, hoàn toàn không giống thái độ dành cho người đã cứu tiểu thư nhà mình.
Triệu Tân Hoa nhìn đoàn người đi xa không ngoảnh lại, đứng chôn chân tại chỗ, không nói được lời nào.
Cảnh sát tuần tra trong sân lần lượt thu dọn hiện trường chuẩn bị rời đi, thỉnh thoảng lại có những ánh mắt giễu cợt rơi trên người Triệu Tân Hoa, có người thậm chí cố ý đi ngang qua hắn, lớn tiếng thì thầm. Những lời nói đại loại như "cóc ghẻ", "tự soi gương mà xem lại mình đi" vang lên không ngớt.
Triệu Tân Hoa mặt đỏ bừng, như đang cố nén nhục nhã, nhưng vẫn không hề rời đi, cho đến khi mọi người trong rừng đã đi hết, chỉ còn lại một mình hắn.
Triệu Tân Hoa lúc nãy còn vẻ uất ức, lúc này bỗng trở nên bình thản lạ thường.
"Ra đi."
Triệu Tân Hoa nhìn vào khu rừng trống rỗng, chậm rãi lên tiếng.
Không bao lâu sau, dưới một gốc cây, một bóng người lặng lẽ như quỷ mị xuất hiện. Người này dáng người cao gầy, tướng mạo phổ thông, gò má trái có một nốt ruồi to bằng móng tay, thậm chí có thể nói là hơi xấu xí. Thế nhưng hắn lại bôi một lớp phấn dày, trên mí mắt còn vẽ màu mắt yêu dị. Quần áo trên người hắn cũng quái dị, áo lót màu xám tro, bên ngoài lại như được ghép từ những mảnh vải nhiều màu sắc với độ dài ngắn khác nhau. Nhìn qua giống kẻ ăn mày, lại giống như người đi giang hồ làm ảo thuật, cả người toát ra vẻ quái đản tà dị khó tả.
"Việc này, ngươi làm hỏng rồi."
Triệu Tân Hoa nhìn người đàn ông trước mặt, lạnh lùng nói.