17
Cuối cùng thì đêm động phòng hoa chúc thực sự cũng đến.
Hôm nay ta đã mệt đến mức rã rời cả người.
Vị mỹ nam t.ử ta cướp về được đang ngồi ngay ngắn trên giường hỷ, đôi mắt thanh lãnh nhìn ta chằm chằm.
Chàng chủ động vươn tay về phía ta, những ngón tay trắng trẻo, thon dài, từng khớp xương lộ rõ vô cùng thanh tú.
Đẹp thì đẹp thật đấy, nếu chàng đừng mở miệng đòi tiền ta thì tốt biết mấy.
Ta ngậm đắng nuốt cay móc từ trong người ra mười tờ ngân phiếu lớn.
Làm gì có mối thiên định lương duyên nào, chẳng qua là do ta chịu bạo chi mà thôi.
Ôn Kinh Chập bất đắc dĩ thở dài, đứng dậy cầm lấy chén trà trống không bên cạnh ta: "Giúp cô bận rộn nhiều ngày như vậy, đến một ngụm nước cũng không thèm rót cho ta sao?"
Ta cười trừ hai tiếng, ân cần giật lấy ấm nước châm đầy trà cho chàng.
Mọi chuyện ngày hôm nay nhìn thì có vẻ hỗn loạn và vội vã, nhưng thực ra phần lớn đều nằm trong dự liệu của Ôn Kinh Chập.
Hôm chàng tuyên bố muốn giúp ta, chàng đã nhanh ch.óng vạch ra một kế hoạch vô cùng chu toàn.
Ôn Kinh Chập bảo, đã muốn cứu Tống Hàn Oánh thì phải tìm cách phủi sạch mọi nghi ngờ cho ta và Kim gia, tuyệt đối không được để Tống đại nhân nắm được thóp.
Chàng bảo ta đến bái phỏng Tống phủ, một là để mật báo cho Tống Hàn Oánh biết kế hoạch giải cứu, hai là để cố tình diễn một vở kịch rạn nứt tình cảm ngay tại đó.
Ngày hôm đó ta không hề lừa Hàn Quan, ta thực sự đã làm ầm ĩ ở Tống phủ, thậm chí còn thẳng tay tát Tống Hàn Oánh một cái.
Làm vậy tuy có điểm bất lợi là chuyện Tống Hàn Oánh lén lút ra khỏi phủ gặp gỡ ngoại nam trước đây sẽ bị bại lộ, khiến việc bỏ trốn của nàng sau này trở nên khó khăn hơn.
Về điểm này, Ôn Kinh Chập lại bảo đừng coi thường Tống Hàn Oánh.
Dù nguyên văn lời chàng nói lúc đó là: "Nếu Tống tiểu thư đến chút bản lĩnh này cũng không có, thì chúng ta thà khỏi cứu cho xong."
Việc chuẩn bị ba đoàn thương đội và kế hoạch đ.á.n.h lạc hướng ở bến đò ra khỏi thành đều do một tay chàng dàn xếp.
Điều quan trọng nhất là, cho dù Tống đại nhân có quyền thế ngập trời, có chặn đứng được cả ba đoàn thương đội đó lại, ông ta cũng tuyệt đối không thể tìm thấy Tống Hàn Oánh.
Bến đò và thương đội chỉ là đòn hỏa mù mà thôi.
Từ sớm, ta đã bỏ tiền thuê một toán hiệp sĩ giang hồ quen chạy đường trường, hộ tống Tống Hàn Oánh rời đi bằng đường bộ.
Từ nay về sau, nàng muốn đi đâu, sống thế nào, hoàn toàn do tự nàng quyết định.
Lần ly biệt này, giống như chim sổ l.ồ.ng về với tự nhiên.
Trời cao biển rộng, cung chúc nàng tự do.
18
Sau đó, phụ mẫu ta quay trở về Giang Nam, để lại ta một mình ở kinh thành tự gầy dựng sự nghiệp.
Nhưng ta biết thừa, mẫu thân ta chỉ là đang thèm khát cái tiền đề sinh sản tốt của Ôn Kinh Chập mà thôi.
Bà đã biết chuyện ta bỏ tiền thuê chàng về để diễn kịch che mắt thiên hạ.
Thế nhưng bà lại bảo Ôn Kinh Chập cốt cách cao quý, dung mạo xuất chúng như vậy, nếu sinh con với chàng thì đứa trẻ mười phần là sẽ vô cùng thông minh lanh lợi.
Ta liền đáp, tiền thuê chàng một ngày là hai mươi lượng, cái giá này không bao gồm các dịch vụ đặc biệt khác, và ta cũng chẳng có nhu cầu mua thêm dịch vụ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta chỉ sợ chàng hét giá trên trời.
Hơn nữa nhìn cái bộ dáng không màng nữ sắc của chàng, ta đoán chắc kinh nghiệm tình trường của chàng ít ỏi lắm, kỹ thuật chắc chắn cũng chẳng ra sao, ai mua người đó lỗ.
Sống chung một chỗ với Ôn Kinh Chập thực ra lại rất vui vẻ.
Thời hạn một trăm ngày ước định chẳng mấy chốc đã trôi qua.
Ôn Kinh Chập bảo chàng vừa mới nhậm chức, nếu bây giờ mang tiếng hòa ly thì nghe không được hay cho lắm.
"Kim tiểu thư ra cái giá đi. Ta thuê cô làm thê t.ử của ta thì thế nào?" Chàng ngập ngừng hỏi, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Thuê ta sao? Chàng có biết khối tài sản của ta đáng giá bao nhiêu không đấy?
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, ta lại đồng ý gia hạn hợp đồng, và thứ ta đòi hỏi chỉ là những vật vô tri vô giác chẳng đáng một đồng.
Một nhành hoa đào đầu xuân, một nắm hạt sen ngày hạ, một chiếc lá phong đỏ cuối thu...
Ôn Kinh Chập thăng tiến trên quan trường rất nhanh, chàng thường xuyên chủ động chia sẻ với ta những chuyện đại sự trong triều, chẳng mảy may bận tâm đến cái gọi là thói quen né tránh nữ quyến.
Thời gian trôi qua, ta ngày càng hiểu rõ về chàng hơn.
Ta biết mẫu thân chàng là một người chung tình đến mức cực đoan, sau khi bị phụ thân chàng ruồng bỏ thì đã gieo mình xuống sông tự vẫn, để lại chàng một mình bơ vơ, cơ cực trên đời.
Ta biết vị đại tài t.ử này thuở nhỏ chỉ có thể lén lút đứng núp dưới cửa sổ lớp học của tư thục để nghe lỏm người ta giảng bài, mùa đông lạnh giá thấu xương, tay chân đều đông cứng lại vì rét.
Ta biết lần chàng lên kinh ứng thí, ta chỉ tiện tay cho chàng đi nhờ một đoạn đường, chàng liền khắc cốt ghi tâm, hạ quyết tâm sau này nhất định phải báo đáp ân tình này...
Nhưng thực ra lúc đó ta chỉ nghĩ đơn giản là sĩ t.ử trong thiên hạ nhiều như vậy, đối thủ của Hàn Quan đâu chỉ có một mình chàng.
Thời gian trước kỳ thi còn dư dả, chàng đi bộ thì kiểu gì cũng tới được kinh thành thôi, tại sao ta lại không thuận tay giúp đỡ một chút để kết một mối thiện duyên chứ?
Ôn Kinh Chập nghe xong liền cười bảo, chính vì cái tính cách ấy của ta, nên ngay từ khoảnh khắc đó chàng đã cảm thấy Hàn Quan hoàn toàn không xứng với ta rồi.
Đã từ rất lâu rồi ta không còn gặp lại Hàn Quan nữa.
Nghe nói sau khi được bổ nhiệm, chức quan của hắn không được như ý nguyện, nhanh ch.óng bị điều phái rời khỏi kinh thành.
Ôn Kinh Chập đoán chuyện này có bàn tay chỉ thị của Tống đại nhân phía sau.
Tống Hàn Oánh bỏ trốn, ông ta đem lòng oán hận trút lên đầu Hàn Quan cũng là điều dễ hiểu.
Ta nghe mẫu thân nói, tháng nào bà cũng nhận được một khoản tiền gửi về, người ký tên là Hàn Trương thị, tức là tiểu nương của Hàn Quan.
Bà đi theo Hàn Quan đến nơi nhậm chức, nhưng cuộc sống có vẻ cũng chẳng dư dả gì, trong thư gửi về hầu hết đều là những đồng tiền xu được xâu lại một cách ngay ngắn, chỉnh tề.
Từng văn tiền một, được tính toán rõ ràng, viết minh bạch xem đã trả được bao nhiêu và còn nợ lại bao nhiêu.
Ta bảo mẫu thân thôi cứ bỏ qua đi, Hàn Quan là một tên khốn nạn, nhưng mẹ hắn suy cho cùng cũng là người đáng thương.
Những năm tháng trước đây, sự dịu dàng mà bà dành cho ta hoàn toàn là thật lòng.
Thế nhưng sau khi ta viết thư gửi đi thông báo việc xóa nợ, tần suất gửi tiền từ bên kia gửi về ngược lại càng dày đặc hơn, người ký tên trong thư cũng đã đổi từ Hàn Trương thị thành Hàn Quan.
Trong thư hắn viết, một bước đi sai dẫn đến ngàn bước sai, duyên xưa đã dứt, nghiệt nợ phải hoàn.
Gửi kèm theo bức thư là một chiếc chuồn chuồn tre.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đó là món đồ chơi hai chúng ta thích nhất thuở nhỏ, chỉ cần dùng hai tay xoa mạnh một cái là chuồn chuồn tre liền bay v.út đi.
Thế nhưng ký ức thanh mai trúc mã ấy quả thực đã bay đi quá xa rồi.