Giọng chàng vẫn dịu dàng.
Nhưng trong mắt… lại không hề có ý cười.
Ta mở to mắt, lý trí từng chút một sụp đổ.
“Chàng không phải Trình Tích…”
Giọng ta run lên.
“Chàng đang lừa ta!”
…
Ta lảo đảo lùi lại mấy bước, trong đầu rối loạn, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt đều trở nên không chân thực, buộc bản thân phải gắng sức bình tĩnh lại.
“Tương Tư, tình thế cấp bách, ta cũng không còn cách nào khác… khi đó nàng bệnh quá nặng rồi. Ta không thể trơ mắt nhìn nàng c.h.ế.t, phải không?”
Giọng chàng trầm thấp, mang theo chút gấp gáp hiếm thấy.
Giọng ta nghẹn lại, cổ họng khô khốc:
“Chàng đừng nói nữa… để ta yên tĩnh một chút…”
“Ta vốn không muốn lừa nàng, nhưng khi đó nàng—”
“Chàng vẫn còn lừa ta!”
Ta không nhịn được nữa, giơ tay tát chàng một cái, toàn thân run rẩy:
“Chàng dám thề với trời… rằng từ đầu đến cuối đều vô ý sao?”
Chàng nghiêng đầu sang một bên, tay che lấy bên má trái.
Sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ… nhưng trong đôi mắt ấy, lại bùng lên một ngọn lửa xanh lạnh lẽo, như bị ép đến cực hạn.
“Là ta cố ý lừa nàng.”
Chàng nói rất chậm, từng chữ như rơi xuống nặng nề.
“Nhưng Tương Tư… người ở bên nàng suốt hai năm, là ta.”
“Ta và hắn… nàng thật sự phân biệt được sao?”
Chàng tiến thêm một bước.
“Những ngày qua… ta cũng đã nghĩ, rốt cuộc là ta diễn quá hoàn hảo, hay trong mắt nàng… Trình Tích từ đầu đến cuối, chỉ là ta—một người toàn tâm toàn ý vì nàng?”
Ta lại lùi thêm một bước.
Chàng từng bước ép tới, không cho ta đường lui.
“Những gì hắn biết, ta đều biết. Những gì hắn không làm được… ta cũng có thể làm.”
“Tương Tư… thật ra Trình Tích từ đầu đến cuối, chỉ là một phần của ta mà thôi.”
Giọng chàng càng lúc càng trầm.
“Nàng có từng nghĩ… chúng ta vốn dĩ là một người?”
“Chàng nói dối!”
Ta quay người muốn chạy, lại bị chàng từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy.
Ta nghiến răng mắng, giọng khàn đặc:
“Trình Tích, buông ta ra! Chàng muốn làm gì?”
Trưởng công t.ử không đáp, chỉ giữ c.h.ặ.t ta trong lòng, mặc cho ta giãy giụa.
Chẳng mấy chốc, ta đã kiệt sức, vừa khóc vừa giận:
“Chàng rốt cuộc muốn ức h.i.ế.p ta đến bao giờ?”
Chàng ôm ta càng lúc càng c.h.ặ.t, như muốn đem ta dung vào xương cốt, không cho ta rời đi nửa bước.
“Ta sai rồi…”
Giọng chàng khàn đi, từng chữ đều như bị ép ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Ta cố ý lừa nàng… ta cũng biết như vậy khiến người khinh thường, không phải việc quân t.ử nên làm.”
“Nhưng Tương Tư… ta vì nàng… đã không còn giống một người chồng, cũng không còn là tình nhân.”
“Nàng không thể… cứ như vậy mà bỏ ta…”
Giọng chàng run nhẹ, hiếm thấy đến mức khiến tim ta khẽ chấn động.
“Nếu nàng thích… ta cả đời này… đều có thể giả làm hắn… được không?”
Những lời ấy, như được chàng nghiến nát nơi đầu lưỡi mới nói ra được.
Rồi tay chàng chậm rãi dò tìm tay ta, nắm lấy, vừa như dụ dỗ… lại như cầu xin.
“Ta cũng từng nghĩ… sẽ nói thật với nàng.”
“Nhưng nàng gầy gò như vậy… m.a.n.g t.h.a.i vất vả như vậy…”
“Vậy mà chỉ cần nhìn thấy ta… mắt liền sáng lên…”
“Tương Tư… ta không nỡ khiến nàng đau lòng.”
“Cho nên… nếu nàng thật sự không thích ta chút nào…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng dừng lại, giọng càng thấp hơn:
“Ta cũng có thể… cả đời giả làm hắn.”
Mấy lời ấy như đ.á.n.h thẳng vào đầu ta, khiến ta choáng váng đến mức không đứng vững.
Nơi cổ ta bỗng trở nên nóng ướt.
Là nước mắt của chàng.
Không biết là vì nước mắt ấy quá nóng… hay vì ta thật sự đã cảm nhận được từng chút một sự chăm sóc của chàng suốt thời gian qua.
Cũng có lẽ… là vì ta không phải hoàn toàn không để tâm đến chàng.
Nên trong lòng mới chua xót đến vậy.
Ta vừa khóc vừa nói, giọng đứt quãng:
“Chàng nói dối… chàng căn bản không giả được…”
“Vừa rồi… chàng đã không giả nổi nữa rồi…”
Chàng khẽ khựng lại.
Rồi chậm rãi buông lỏng vòng tay, lại kéo ta vào lòng, như sợ ta rời đi.
“…Xin lỗi.”
Giọng chàng thấp đến gần như không nghe thấy.
“Vừa rồi ta… ghen ghét hắn đến phát điên.”
…
Ta dĩ nhiên không thể để chàng tiếp tục giả làm Trình Tích, trong lòng cũng vẫn còn canh cánh chuyện chàng từng lừa ta, không thể nói quên là quên được.
May mà kỳ xuân vi sắp đến, Trình Tích chủ động dọn ra ngoài, như cho cả hai chúng ta một khoảng cách để thở.
Những ngày sau đó, ta thỉnh thoảng trêu đùa Thanh Đậu, lúc rảnh thì ngồi bên cửa sổ đọc những bức thư chàng gửi tới, từng nét chữ quen thuộc khiến lòng ta mềm đi từng chút.
Đàm Thanh vừa dỗ đứa bé ngủ, vừa mím môi cười trêu: “Sau này phải chuẩn bị lễ hậu cho Phong tiểu ca, người ta chạy qua chạy lại giữa hai viện, còn phải giúp mấy vị chủ t.ử che giấu mà đưa thơ tình.”
Ta trừng mắt nhìn nàng: “Ngươi cũng giúp chàng lừa ta.”
Đàm Thanh vội kêu oan, hai tay giơ lên: “Tiểu thư của ta ơi, khi đó người bệnh nặng đến mức thần trí không rõ, cứ nắm lấy trưởng công t.ử không buông, ai cũng không còn cách nào, phu nhân nhìn không đành lòng, mới để cô gia tạm thời dỗ người.”
“Nô tỳ sao có thể trơ mắt nhìn người bệnh nặng như vậy được?”
Giọng ta yếu đi vài phần, vẫn không chịu buông tha: “Vậy thì sao?”
Đàm Thanh chớp mắt, cười tinh nghịch: “Vậy nên… người đừng chỉ nhận thư, cũng nên hồi âm cho cô gia một phong đi chứ?”
Ta nhất thời không biết nói gì, chỉ quay mặt đi, giấu đi chút rối loạn trong lòng.
Đến ngày thi hội kết thúc, mẫu thân từ sáng sớm đã kéo ta đến trước cổng trường thi chờ đợi.
Gió xuân vẫn còn mang theo chút lạnh, hai bên đường hoa ngọc lan nở trắng, từng cánh hoa rơi xuống như tuyết.
“Công t.ử!”
Tiểu đồng vội vàng chạy tới, trên mặt tràn đầy vui mừng.
Trình Tích từ trong đám người bước ra, từ biệt đồng môn xong liền tiến tới, cúi người hành lễ với mẫu thân:
“Mẫu thân gần đây có khỏe không?”
Mẫu thân lau nước mắt, liên tục gật đầu, giọng nghẹn lại nói tốt.
Bà lên xe ngựa trước, để lại không gian cho hai chúng ta.
Trình Tích khẽ cúi đầu, nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp mà vững vàng.
“Tương Tư gần đây có khỏe không?”
Ta khẽ sờ lớp chai nơi đầu ngón tay chàng—dấu vết của những ngày khổ luyện—rồi đưa lò sưởi nhỏ vào tay chàng, giọng nhẹ đi:
“So với trưởng công t.ử… thì khỏe hơn một chút.”
Chàng khẽ cười, ánh mắt dịu xuống:
“Thanh Đậu thì sao?”
Ta giơ tay ra hiệu, cố ý làm lớn:
“Lớn thêm một vòng rồi.”
Trình Tích bật cười theo:
“Giỏi vậy sao?”
Mẫu thân bên trong xe không nhịn được, vén rèm lên quở nhẹ:
“Có chuyện gì không thể lên xe nói, đứng đây không sợ lạnh à!”
“Mau về phủ đi, vào trong viện rồi… muốn nắm tay bao lâu cũng được!”
Ta lập tức đỏ mặt, vội vàng buông tay Trình Tích, cúi đầu chui vào xe ngựa.
Sau lưng, vang lên tiếng cười dịu dàng của chàng, theo gió xuân mà truyền đến:
“Tương Tư… đợi ta.”
HẾT.