Trong Ngoài Thôn Xóm

Chương 22



Sắc mặt Hưng Quốc công lập tức thay đổi: “Được.”

 

Cứ như vậy, sau khi ở Tháp Sơn ba ngày, đoàn người chúng ta lại bước lên đường trở về.

 

Triều đình phản ứng rất nhanh. Khi đi ngang qua Vân Châu, chúng ta phát hiện dưới sự dẫn dắt của quan phủ, rất nhiều người đang bận cứu tế và xây dựng lại sau thiên tai.

 

Haiz, thật ra vị lão hoàng đế này vẫn khá tốt.

 

Trở về thôn Đào Thủy, mẹ ôm ta khóc đến không còn ra dáng người. Mã nãi nãi cũng ôm Chi An và An Chi, ngồi trên giường đất lau nước mắt:

 

“Nghe tin Vân Châu xảy ra đại địa chấn, cả nhà đều sợ muốn c.h.ế.t. Cha con còn định thuê một chiếc xe ngựa, dẫn người đi tìm các con. May quá, may mà các con đều bình an. Nếu không, người trong nhà biết sống thế nào đây?” 

 

Bà nội không giành được người để ôm, bèn quấn lấy Vương Hành hỏi hết chuyện này đến chuyện khác:

 

“Có bị đập trúng không? Có sợ không? Trên đường có gặp kẻ xấu không? Người ở Tháp Sơn có phải chịu khổ không?”

 

Vương Hành kể tỉ mỉ mọi chuyện dọc đường, sau đó hành đại lễ với bà nội:

 

“Bà nội, khiến người lo lắng là lỗi của vãn bối.”

 

Bà nội kinh ngạc đến lảo đảo, bát nước bồ công anh vừa bưng tới suýt nữa đổ lên người hắn.

 

“Ngươi... ngươi gọi ta là gì?”

 

Trước kia chẳng phải vẫn luôn gọi là “Lý bá nương” sao?

 

Vương Hành lại cố tỏ ra bình tĩnh, sắc mặt không đổi: 

 

“Bà nội.”

 

Dường như bà nội đã nhận ra có điều gì đó không đúng, nhưng còn chưa kịp hỏi kỹ, Vương Hành đã vội vàng rời đi. Cả nhà cũng nhanh ch.óng bận rộn trở lại.

 

Bởi sau vụ thu hoạch mùa hè là vụ thu hoạch mùa thu, sau vụ thu hoạch mùa thu lại còn phải gieo trồng vụ thu.

 

Người nhà nông một năm có ba mùa bán mặt cho đất bán lưng cho trời, thật sự có thể mệt c.h.ế.t người.

 

Mãi đến tháng mười mới có chút thời gian rảnh, nhưng lòng người lại bắt đầu hoang mang. Bởi Vương Hành nghe các thương nhân qua đường nói Nam Cương đã bùng phát ôn dịch, có thể truyền từ người sang người, vô cùng nghiêm trọng.

 

“Nam Cương cách xa lắm, không lan đến thôn Đào Thủy chúng ta đâu.”

 

Bà nội không thích uống thứ t.h.u.ố.c đắng do Thu Muội sắc, lần nào cũng muốn nhân lúc người khác không chú ý, lén đổ đi.

 

Nhưng Thu Muội vừa bá đạo vừa ranh mãnh. Bà nội không uống, nàng liền chặn trước cửa, không cho bà đi nhà xí.

 

Con người có ba việc cấp bách, huống chi bà nội đã lớn tuổi, thường xuyên buồn đi. Chỉ cần chậm trễ một lúc là phải thay quần.

 

Danh hiệu “tiểu bá vương thôn Đào Thủy” của nàng đâu phải tự nhiên mà có. 

 

Không còn cách nào khác, bà nội chỉ có thể bịt mũi, ngày uống ba lần.

 

“Thế mới đúng chứ. Phương t.h.u.ố.c này là bí truyền tổ tiên nhà Điền gia gia, chuyên trị ôn dịch. Con đã xin đại tỷ rất nhiều bạc mới mua được số d.ư.ợ.c liệu này đấy.” 

 

Bà nội từ nhà xí đi ra, nghe vậy càng tức giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cái gì? Tốn bao nhiêu bạc?”

 

“Sài hồ, hoàng kỳ, nhân sâm, bán hạ, chích cam thảo, gừng tươi và táo đỏ. Điền gia gia nói rồi, tính mạng quan trọng hơn bạc. Bà nội can khí mất điều hòa, tỳ vị bất hòa, số bạc này nhất định phải tiêu.”

 

Sắc mặt bà nội lập tức trắng bệch, trong lòng đau đến phun m.á.u, không nhịn được chộp lấy que cời lửa: 

 

“Ta đ.á.n.h c.h.ế.t con nha đầu phá của này!” 

 

Thu Muội sợ đến co chân bỏ chạy, cuối cùng vẫn không bị que cời lửa đ.á.n.h trúng.

 

Thế nhưng đến giữa mùa đông, ôn dịch thật sự từ Nam Cương lan đến phương Bắc.

 

08

 

Thôn Đào Thủy có người c.h.ế.t.

 

Người đầu tiên là Chu Đại Lăng ăn xin.

 

Trước đây, ngày nào đến buổi trưa, hắn cũng đi khắp các ngõ xóm, đến trước cửa nhà hàng xóm láng giềng, gõ bát xin cơm.

Hồng Trần Vô Định

 

Tính tình hắn hiền lành. Người ta cho thì hắn vui vẻ nhận lấy; người ta không cho, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ chắp tay vái chủ nhà rồi rời đi.

 

Vì vậy, người thôn Đào Thủy đều không ghét bỏ hắn.

 

Nhưng đột nhiên có một ngày, hàng xóm phát hiện Chu Đại Lăng đã mấy hôm không xuất hiện. Có người tốt bụng đến ngôi miếu hoang nơi hắn trú thân xem thử, lại nhìn thấy t.h.i t.h.ể đã lạnh ngắt từ lâu.

 

Ngỗ tác trên trấn che kín miệng mũi mới tới. Ông lo lắng nói gì đó với lý chính, lập tức dọa lý chính nhũn cả chân.

 

“Mau, mau, mau về nhà đóng kín cửa trốn đi! Đây là ôn dịch!”

 

Nhưng trốn trong nhà thì vẫn phải hít thở, chẳng phải sao? Ôn dịch là một con quỷ vô hình, đến khi ngươi phát hiện ra nó, nó đã tới từ rất lâu rồi.

 

Vì thế, có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai, dần dần là người thứ ba, thứ tư, thứ năm—

 

Lão già mù tính tình quái gở cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Ông che kín miệng mũi, vừa đi vừa dò đường, đến châm cứu cho những người mắc bệnh trong thôn.

 

“Ta từng châm c.h.ế.t người, các ngươi có sợ không?”

 

Mỗi khi đến một nhà, ông đều hỏi một câu như vậy.

 

Đã đến nước này, ngựa c.h.ế.t cũng phải chữa như ngựa sống, mọi người đương nhiên không sợ. Không những không sợ, họ còn giục ông mau ch.óng châm kim. 

 

Thế là lão già mù sờ tìm huyệt vị rồi hạ kim, vừa châm vừa nói:

 

“Thu Muội đang sắc t.h.u.ố.c dưới gốc hòe lớn, mau đến bưng về uống. Không lấy tiền đâu. Nhớ kỹ, bạc là Trần gia bỏ ra, phải biết báo ân.”

 

Quán hoành thánh trên trấn đã kiếm được ít bạc. Vương Hành không có ở đây, ta liền tự ý lấy ra dùng.

 

Bạc hết còn có thể kiếm lại, người mất rồi thì thật sự không còn nữa. Ta tin tâm tư của Vương Hành cũng giống ta.

 

Sau khi châm kim, uống t.h.u.ố.c, bệnh nhân dần dần khỏe lại. Nhưng ôn dịch thật sự quá dữ dội, sức một mình lão già mù quá mỏng manh, người phát sốt trong thôn Đào Thủy lại càng ngày càng nhiều.

 

Vì thế, bà nội và Mã nãi nãi tiếp nhận việc sắc t.h.u.ố.c, còn Thu Muội cũng đi châm kim cho người bệnh. Người đầu tiên trong thôn được nàng chữa khỏi chính là nhị tiểu t.ử nhà Trương quả phụ.