"Nàng cho rằng trẫm sẽ thả nàng đi sao?"
Hắn đứng phắt dậy, một phen bóp lấy cổ ta, ép ta nhìn thẳng vào hắn.
"Nàng g.i.ế.c con của trẫm, còn muốn cứ thế mà đi?"
"Trẫm nói cho nàng biết, không đời nào!"
Trong mắt hắn đầy vẻ điên cuồng và cố chấp, như con thú bị nhốt trong l.ồ.ng, điên cuồng và tuyệt vọng.
"Nàng chỉ có thể là của trẫm, trước kia là, sau này cũng là, vĩnh viễn đều là!"
Ta lẳng lặng ngồi trên giường, nhìn người nam nhân như đã điên dại này, trong lòng không buồn không vui.
Hắn đột nhiên dừng lại, cất giọng bình tĩnh đến lạ thường.
"Vậy ta hỏi nàng, nếu người Tạ Thăng yêu là muội muội nàng, nàng còn yêu Tạ Thăng không?"
Tim ta bỗng thắt lại, nhưng vẫn nói: "Ta yêu chàng."
"Nàng yêu hắn, vậy nên nàng thà g.i.ế.c c.h.ế.t con của trẫm, cũng muốn trở về bên cạnh hắn, đúng không?"
"Đúng."
Ta mở mắt ra, nhìn thẳng vào ánh mắt tràn đầy đau khổ và phẫn nộ của hắn, nói từng chữ một.
"Ta yêu chàng, hơn tất cả."
"Hơn con của ngài, hơn tính mạng của ngài, hơn chốn hoàng cung này."
"Ta chỉ cần chàng."
Hoàng thượng hai mắt đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm ta, như thể muốn nhìn thấu ta.
Bầu không khí như đông cứng lại, c.h.ế.t lặng như tờ.
Hoàng thượng đột nhiên bật cười.
Cứ như điên rồi.
"Ha ha ha ha..."
Tiếng cười quanh quẩn trong cung điện trống trải, lộ ra ý lạnh khiến người ta lạnh cả sống lưng.
"Được, được lắm, các ngươi đều yêu hắn." Trong mắt Hoàng thượng đầy vẻ u ám, ngọn lửa ghen tị khiến gương mặt thanh tú của hắn trở nên đáng sợ và xa lạ: "Yêu đến mức vì hắn, sẵn lòng hết lần này đến lần khác chọc giận trẫm.
"Vậy trẫm thành toàn cho các ngươi."
"Trẫm sẽ để các ngươi tận mắt nhìn thấy, hắn c.h.ế.t như thế nào."
Hắn nói xong, xoay người rời đi, bóng lưng lộ ra một sự quyết tuyệt và điên cuồng.
24
Những ngày trong thâm cung, giống như bóng tối không có điểm dừng.
Ta bị giam cầm trong cung điện lạnh lẽo, ngày qua ngày.
Thời gian phảng phất mất đi ý nghĩa, ta không biết mình bị nhốt bao lâu.
Cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên xuất hiện, đưa ta và Phó Tri Niệm cùng ra khỏi cung điện.
Ta đã rất lâu không gặp Phó Tri Niệm.
Nàng gầy đi, cũng tiều tụy đi rất nhiều.
"Tỷ tỷ... Tỷ cũng bị bắt vào đây rồi..." Nàng nhào vào lòng ta, nước mắt làm ướt đẫm vạt áo ta.
Hoàng thượng không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn chúng ta, dẫn chúng ta đến sân huấn luyện thú của hoàng gia.
Lòng ta dâng lên một sự bất an mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng thượng ra lệnh dắt tới một con hổ cực lớn, con hổ kia thể hình to lớn, màu lông sặc sỡ, ánh mắt hung ác, khiến người ta nhìn mà sợ.
Muội muội sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, sắc mặt tái nhợt.
"Đừng sợ, không sao đâu." Ta an ủi nàng, lại cũng cảm thấy giọng nói của mình đang run rẩy.
Có người khiêng một tảng thịt lớn ném vào chuồng hổ.
Tảng thịt kia đầm đìa m.á.u tươi, tản ra mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.
Con hổ tham lam vồ lấy, hàm răng sắc nhọn xé rách thớ thịt, phát ra tiếng nhai nuốt khiến người ta rợn tóc gáy.
Máu tươi văng khắp nơi, nhuộm đỏ mặt đất nơi chuồng hổ.
Muội muội sợ đến mức thét lên, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta cố nén buồn nôn, an ủi muội muội, lại cũng cảm thấy dạ dày mình cuộn trào từng đợt.
Con hổ rất nhanh đã gặm sạch tảng thịt, chỉ còn lại mấy khúc xương trắng hếu.
Hoàng thượng nhìn cảnh tượng này, khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
"Nàng biết nó đang ăn gì không?"
Tim ta run lên, một dự cảm chẳng lành ùa lên trong lòng.
"Đó là thịt của Tạ Thăng." Giọng điệu Hoàng thượng bình thản, lại giống như một cú đ.ấ.m nặng nề, đập thẳng vào tim ta.
Trời đất quay cuồng.
Ta tối sầm mặt mũi, ngất đi.
Trước khi ngất đi, ta nghe thấy tiếng khóc thét tê tâm liệt phế của muội muội.
"Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!"
Khi ta tỉnh lại, đầu đau như b.úa bổ, trước mắt là một mảnh mơ hồ.
"Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi!" Giọng Phó Tri Niệm mang theo tiếng khóc, ta cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy nước mắt giăng đầy trên mặt nàng.
"Muội muội..." Ta yếu ớt mở miệng, cổ họng cực kỳ khô khốc.
"Tỷ tỷ, tỷ thế nào rồi? Tỷ không sao chứ?" Phó Tri Niệm nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, tay nàng lạnh băng, run rẩy.
"Tạ Thăng..." Ta khó khăn thốt ra cái tên này, tim đau thắt lại.
Tạ Thăng...
Chàng c.h.ế.t rồi.
Bị Hoàng thượng làm thành thức ăn cho hổ, ngay trước mắt ta, bị ăn mất từng miếng một.
Ta ngồi bật dậy từ trên giường, một phen xốc chăn lên.
Ta phải đi tìm chàng.
"Tỷ tỷ, tỷ đi đâu vậy?" Phó Tri Niệm kéo ta lại, tay nàng lạnh băng, khuôn mặt đầy nước mắt.
"Ta muốn đi tìm Tạ Thăng." Giọng điệu ta kiên định, không một chút do dự.
"Tỷ tỷ, Tạ Thăng đã..." Phó Tri Niệm khóc không thành tiếng, nàng muốn nói Tạ Thăng đã c.h.ế.t, lại nói không nên lời.
"Không, chàng còn sống, chàng đang đợi ta." Ta chợt hất tay nàng, lảo đảo bước ra ngoài.
"Tỷ tỷ!" Phó Tri Niệm khóc gọi đuổi theo, lại làm thế nào cũng không kéo được ta.
Ta lao ra khỏi phòng, một đường chạy như điên.
Ta phải đi tìm Tạ Thăng.
Ta muốn đi cùng chàng.