Trọng Sinh Chi Quý Phụ

Chương 159



Sau khi trận tuyết lớn ở Bình Thành kết thúc, Lữ Long và Ngô Kiếm thành công hội quân ngoài thành, tổng cộng có năm mươi vạn đại quân.

 

Vừa gặp Ngô Kiếm, Lữ Long đã châm chọc một trận: "Sớm nghe danh Bình Thành là trọng trấn phương Bắc, nay mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền, đến cả quân Liêu Đông dũng mãnh thiện chiến cũng không công hạ nổi."

 

Cơ mặt Ngô Kiếm giật giật, đáp trả ngay: "Quốc công gia đã có thể đến đây chi viện, lẽ nào đã bắt được Yến Vương rồi? Nghĩ lại cũng phải, Yến Vương chỉ có hơn mười vạn mã bộ, sao có thể là đối thủ của ngài."

 

Lữ Long nghẹn họng, hừ lạnh một tiếng, vuốt râu nhìn về phía Bình Thành sừng sững giữa trời tuyết trắng: "Hôm nay quân ta nghỉ ngơi một chút, sáng mai sẽ công thành!"

 

Bình Thành có tổng cộng chín cổng thành, mỗi cổng chỉ có hơn một nghìn người trấn thủ, vậy thì hắn sẽ phái mỗi cổng hơn bốn vạn người tấn công. Chín phía cùng lúc nổ s.ú.n.g, chẳng lẽ không chiếm được?

 

Lữ Long xưa nay cuồng vọng tự đại lại bảo thủ, khi hắn đưa ra chiến thuật này, các võ tướng dưới trướng đều im lặng. Một là họ thấy có nói gì Lữ Long cũng không nghe, hai là họ cũng nghĩ chiến thuật này có thể hạ được Bình Thành, tóm lại thắng là được.

 

Ngô Kiếm mấy lần định mở miệng, nhưng nghĩ đến lời chế nhạo của Lữ Long, mình giữ Bình Thành hơn hai mươi ngày không hạ được, nếu Lữ Long thành công ngay lập tức thì càng chứng tỏ mình vô dụng, chi bằng cứ để Lữ Long nếm mùi đau khổ trước đã.

 

Vì vậy, sáng sớm hôm sau, năm mươi vạn đại quân triều đình thực sự chia làm chín đường đi công kích các cổng thành.

 

Trên mặt tường thành, Thế t.ử Ngụy Dương nhìn đám quân đông nghịt như kiến từ bốn phương tám hướng kéo đến, mặt trắng bệch ra. Từ Vương phi đứng bên cạnh hắn, trái lại còn mỉm cười.

 

Nếu năm mươi vạn đại quân hợp lực đ.á.n.h một phía, chưa đầy nửa ngày là phá được Bình Thành, nhưng chia quân ra thì việc công thành lại trở nên khó khăn hơn! Quân thủ thành tuy chỉ có một vạn, nhưng trong thành còn có hơn hai mươi vạn bách tính.

 

Dưới sự kêu gọi của Từ Vương phi, đám dân chúng cả nam lẫn nữ này, kẻ cầm đao kiếm triều đình phát cho, người cầm d.a.o phay cuốc xẻng nhà mình, cùng quân thủ thành chia nhau giữ các đoạn tường thành. Quân triều đình cứ leo lên một tên là bị đ.á.n.h xuống một tên.

 

Lần công thành đầu tiên của Lữ Long kết thúc trong thất bại.

 

Ngày thứ hai, Lữ Long lại công thành. Các tướng lĩnh quân Yến như Ngụy Yến, Phùng Túc dẫn ba đội kỵ binh đến tập kích, kỵ binh đến nhanh đi cũng nhanh, Lữ Long bị phân tâm nên một lần nữa công thành thất bại.

 

Ngày thứ ba, Lữ Long đặc biệt để lại binh mã đề phòng kỵ binh Yến đ.á.n.h lén, đại quân tiếp tục chia chín đường công thành. Kết quả quân lính vác thang mây chạy đến dưới chân thành thì thấy tường thành không biết từ lúc nào đã kết một lớp băng dày, chỗ nào cũng trơn tuột.

 

Thang mây vừa gác lên, quân Yến trên thành chỉ cần khẽ đẩy là thang đổ rạp. Sau này Lữ Long mới phát hiện ra, hóa ra là Từ Vương phi và Ngụy Dương sai người liên tục dội nước lên tường thành. Lúc này đã là hạ tuần tháng Mười, tại đất Yến nhỏ nước thành băng!

 

Nhờ lớp băng này, đại quân Lữ Long lại bị chặn thêm bốn năm ngày. Ngày hôm đó, một cánh quân cuối cùng cũng húc đổ được một cổng thành, chưa kịp để Lữ Long ra lệnh toàn quân tấn công thì có người báo tin: Yến Vương đã trở về!

 

Tim Lữ Long thắt lại, vì nỗi sợ hãi từ tận xương tủy đối với Yến Vương, hắn lập tức lệnh cho đại quân rút lui mười dặm!

 

Yến Vương lần này trở về, không chỉ mang theo hai vạn tinh binh theo ngài tới đất Tấn, mà còn đưa cả Tấn Quốc công Lý Siêu cùng ba vệ Ngô Lương Cáp với tổng cộng mười lăm vạn thiết kỵ tới đây!

 

Thấy Lữ Long rút quân, Yến Vương suy nghĩ một lát, bèn sai Liêu Thập Tam đưa thê thiếp và con cái của Lý Siêu vào Bình Thành trước, giao cho Từ Vương phi chăm sóc chu đáo!

 

Liêu Thập Tam nhận lệnh, dẫn một đội binh mã, hộ tống mấy cỗ xe ngựa đi ở giữa. Tấn Quốc công Lý Siêu ngồi trên lưng ngựa, mắt nhìn theo đoàn xe ngựa hướng về phía Bình Thành, lão siết c.h.ặ.t dây cương, nói với Yến Vương: "Ta giúp Vương gia thành tựu đại sự, cũng mong Vương gia giữ lời hứa, bảo vệ thê nhi ta chu toàn."

 

Yến Vương cười nói: "Hiền đệ yên tâm, ta cũng là vì tình thế ép buộc mới phải hạ sách này. May mà đệ là người trọng tình nghĩa, nếu không đệ thà c.h.ế.t không hàng, ta cũng chỉ có thể thả thê nhi đệ đi, chứ sao có thể thực sự xuống tay hại người."

 

Lý Siêu nhếch mép, thôi thì cứ coi như lời Vương gia nói đều là thật đi!

 

Lời tác giả:

Yến Vương: Hiền đệ, ta đang thiếu nhân thủ, đệ qua giúp ta một tay đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý Siêu: Xin lỗi, không tiện lắm.

Yến Vương bắt thê t.ử người ta: Vậy mời đệ muội qua phủ ta ở tạm một thời gian nhé?

Lý Siêu: ... Ta giúp!

 

***

 

Trên bức tường thành dày đặc và kiên cố của Bình Thành, Từ Vương phi, Ngụy Dương cùng quân dân thủ thành đều đã nhìn thấy kỵ binh của Yến Vương trở về từ phía xa, cũng như đại quân triều đình đang rút lui như thủy triều.

 

Vốn tưởng thành đã không giữ nổi, Yến Vương lại xuất hiện như thiên thần giáng thế cứu giúp mọi người, quan dân làm sao không kích động, làm sao không phấn chấn? Tiếng hô "Yến Vương" nhất thời vang dội khắp Bình Thành.

 

Sau niềm vui sướng, Từ Vương phi lệnh cho quân dân thủ thành nhanh ch.óng dọn dẹp chiến trường, tu sửa tường thành. Bà cùng Ngụy Dương đi xuống, đón tiếp Liêu Thập Tam vừa tiến vào thành. Liêu Thập Tam đứng trước mặt hai mẫu t.ử, giải thích đầu đuôi việc Yến Vương sang đất Tấn tìm viện binh.

 

Nói một cách súc tích và uyển chuyển, thực chất chính là Yến Vương dựa vào giao tình riêng với Tấn Quốc công Lý Siêu, một mặt mời Lý Siêu uống rượu, mặt khác phái người bất ngờ vây khốn quốc công phủ, bắt giữ toàn bộ thê thiếp con cháu của Lý Siêu.

 

Lý Siêu vốn đã niệm tình giao hảo với Yến Vương, lại không phải hạng trung thành mù quáng với triều đình, bị ép tới nước này, chẳng phải liền ngoan ngoãn đầu quân cho Yến Vương sao.

 

Từ Vương phi thầm cười sự "vô lại" của trượng phu, nhưng vào thời khắc sinh t.ử, ai còn có thể tính toán nhiều như vậy. Bà đích thân đi tạ tội với Lý phu nhân. Lý phu nhân ngồi trên xe ngựa, sớm đã nhìn thấy cảnh quân dân trong thành cùng nhau bận rộn.

 

Yến Vương có dũng có mưu lại được lòng dân, có thêm mười lăm vạn thiết kỵ đất Tấn chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, thiên hạ này chắc chắn sẽ thuộc về Yến Vương thôi. Thế nên, bà nào dám tỏ thái độ với Từ Vương phi, vội dẫn cả nhà xuống xe hành lễ.

 

Chủ khách hòa thuận, Từ Vương phi cùng Lý phu nhân trở về Vương phủ, đồng thời mang theo tin tốt lành về việc giải trừ nguy cơ. Ân Huệ tiếp tục khâu chiếc áo lót trên tay. Cơn khốn đốn của Bình Thành đã qua, một thời gian nữa công công và mọi người sẽ về ăn Tết.

 

Bất kể là ba vệ sở của Yến Vương, mười vạn cấm quân dưới trướng Quách Khiếu hay mười lăm vạn thiết kỵ mới bổ sung do Lý Siêu dẫn đầu, đều là những đội quân tinh nhuệ dày dạn kinh nghiệm nơi biên ải. Tướng sĩ phía triều đình lơ là tác chiến, làm sao là đối thủ của ba cánh quân này hợp lại.

 

Quân Liêu Đông của Ngô Kiếm giao chiến với quân Yến vài ngày, kinh hoàng nghe tin Kim quốc dàn quân tại biên giới Liêu - Kim, bèn mặc kệ lời níu kéo của Lữ Long mà rút chạy ngay trong đêm. Lữ Long liên tục bại trận dưới tay Yến Vương, cuối cùng phải đóng quân tại Đức Châu, hy vọng triều đình điều viện binh để chờ mùa xuân tới tái chiến.

 

Quân Yến đ.á.n.h suốt một năm cũng cần nghỉ ngơi chỉnh đốn, Yến Vương bèn dẫn đại quân về đóng trại ngoại ô Bình Thành. Ngài cùng Ngụy Yến, Ngụy Huyền và Thôi Ngọc, cha con Phùng Túc cùng các võ quan khác cưỡi ngựa trở về Bình Thành.

 

Lúc này đã là cuối tháng Chạp, Yến Vương về phủ, Từ Vương phi dẫn cả nhà ra trước Đoan Lễ Môn đón gia chủ. Trời rất lạnh, lại có gió, nhưng nhìn ba phụ t.ử trên lưng ngựa, mọi người trong Vương phủ đều nở nụ cười chân thành nhất, ánh mắt nhìn Yến Vương càng thêm sùng kính.

 

Nhận thấy Vương gia nhìn về phía mình, Lý trắc phi vừa cười vừa quẹt nước mắt, nhưng chưa kịp lau xong Yến Vương đã dời tầm mắt, xuống ngựa, sải bước đến trước mặt Từ Vương phi.

 

"Vất vả cho nàng rồi." Yến Vương nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Vương phi. Nếu không phải bà giữ vững Bình Thành, một khi thành mất người nhà bị bắt, triều đình lấy người thân ra ép ngài đầu hàng, ngài không hàng cũng khổ mà hàng cũng khổ.

 

Từ Vương phi đứng trên tường thành phơi nắng dầm gió bấy lâu, khuôn mặt vốn không còn trẻ càng thêm hằn dấu sương gió, nhưng đôi mắt bà rất sáng, bà mỉm cười nhìn lại Yến Vương, khẽ nói: "May mắn không phụ sự ủy thác."

 

Phu thê đồng lòng, không cần nói nhiều lời, Yến Vương lại quay sang trò chuyện với Ngụy Dương, Ngụy Dật và các tôn t.ử.

 

Ân Huệ một tay dắt Hành ca nhi, một tay dắt Tuần ca nhi, ánh mắt sớm đã dán c.h.ặ.t vào mặt Ngụy Yến. Một năm không gặp, nam nhân bôn ba nơi chiến trường này quả nhiên giống như trong ký ức, đã để râu, cũng do không có thời gian chỉnh sửa, dưới mũi và dưới cằm đều mọc ra một lớp râu lởm chởm.

 

Có lẽ chính vì lần này để râu, sau này chiến sự bình định vào kinh, Ngụy Yến cứ thế để luôn. Chàng vốn khôi ngô, để râu trông càng thêm trầm ổn như núi, chỉ là rõ ràng mới hai mươi sáu tuổi, sao phải làm ra vẻ già dặn như thế chứ.

 

Kiếp trước Ân Huệ không dám khuyên Ngụy Yến cạo râu, kiếp này... Ân Huệ mỉm cười với Ngụy Yến, cứ đợi đấy, tối nay nàng sẽ đích thân giúp chàng dọn dẹp.

 

Ngụy Yến cảm thấy nương t.ử nhà mình cười quá rạng rỡ, dù có nhớ chàng thì trước mặt cả nhà cũng nên giữ kẽ một chút.