Trọng Sinh Chi Quý Phụ

Chương 197



Gia thế phù hợp, Vương Quân Phương lại xinh đẹp tài hoa, rất xứng đôi với đứa nhỏ thích văn chương thi họa của bà. Tính tình lạnh lùng một chút cũng không sao, con trai bà biết thương người, phu thê có một người tâm lý thì tình cảm sẽ không tệ được.

 

***

 

Ngụy Yến đi Tô Châu tra án, lưu lại khoảng nửa tháng thì về tới vào cuối tháng Tư.

 

Sáng sớm vào kinh, chàng trước tiên đi gặp Vĩnh Bình Đế bẩm báo án tình, sau đó tới Hình bộ làm việc, bận rộn mãi đến hoàng hôn mới cùng các quan viên khác tan làm, cưỡi ngựa trở về Thục Vương phủ.

 

Trong vương phủ, Ân Huệ nhớ mang máng Ngụy Yến sắp về trong mấy ngày này, nhưng cụ thể ngày nào thì nàng không nhớ rõ, nên cũng không đặc biệt chờ đợi, đang ngồi cùng các con chuẩn bị dùng bữa.

 

An Thuận Nhi phái một tiểu thái giám tới thông truyền, Ân Huệ vừa mới nở nụ cười thì ba đứa trẻ đã chạy biến ra ngoài. Vốn dĩ Tuần ca nhi chạy nhanh nhất, nhưng vì thấy Ninh tỷ nhi nôn nóng, Tuần ca nhi bèn cố ý chạy chậm lại để muội muội chạy lên phía trước.

 

"Phụ vương!" Ninh tỷ nhi toại nguyện là người đầu tiên chạy tới trước mặt Ngụy Yến, dang đôi tay nhỏ bé đòi bế.

 

Ngụy Yến nhận ra cách xưng hô của con gái đã thay đổi, trước đây con bé toàn gọi chàng là “cha” thôi, nhưng hai năm nay cách xưng hô của lũ trẻ cứ thay đổi xoành xoạch giữa “Phụ vương” và “cha”. mà chàng cũng đã quen rồi.

 

Con gái mặc một bộ nhu quần màu trắng, còn trên người Ngụy Yến lại là bộ mãng bào đã mặc từ sáng đến tối, vương đầy bụi đường và mồ hôi.

 

"Trên người Phụ vương toàn mồ hôi, đợi lát nữa hãy bế Ninh Ninh nhé." Ngụy Yến tránh đôi tay nhỏ của nữ hài, cúi đầu giải thích.

 

Ninh tỷ nhi chẳng quan tâm, vẫn cứ giơ tay đòi bằng được. Ngụy Yến đành phải bế con gái lên.

 

Hành ca nhi biết Phụ vương rời nhà lâu như vậy là để đi tra án, Mẫu phi cũng đã kể cho các cậu nghe đó là vụ án như thế nào, lúc này cậu rất tò mò: "Phụ vương đã bắt được hung thủ thực sự chưa ạ?"

 

Ngụy Yến gật đầu. Trong mắt Hành ca nhi hiện lên ánh nhìn sùng kính, Tuần ca nhi cũng muốn nghe Phụ vương kể chuyện.

 

Lúc này, Ân Huệ cuối cùng cũng vòng qua góc hành lang đi tới, thấy ba đứa trẻ vây quanh Ngụy Yến ở giữa, nàng cười bảo: "Để Phụ vương đi tắm rửa đã, có chuyện gì lát nữa chúng ta vừa ăn vừa nói."

 

Hành ca nhi và Tuần ca nhi đều rất hiểu chuyện, Ninh tỷ nhi định làm nũng, Ân Huệ đ.á.n.h giá Ngụy Yến một lượt rồi bảo con gái: "Con ngửi tóc Phụ vương xem, có phải thối thối không." Ngụy Yến liền liếc nhìn nàng một cái.

 

Ninh tỷ nhi lại rất nghiêm túc ghé sát vào, cái mũi nhỏ suýt chút nữa rúc vào dưới tóc của cha, quả nhiên ngửi thấy một mùi mồ hôi. Ninh tỷ nhi chẳng thích người cha thối thối chút nào, vội vàng đòi Mẫu phi bế bế. Ngụy Yến bấy giờ mới thoát thân được.

 

Trời nóng, chàng trực tiếp dùng nước lạnh để tắm. Thục Vương điện hạ từng nhiều lần xông pha trận mạc, việc tắm rửa tranh thủ thời gian cũng đã luyện thành kinh nghiệm, tắm vừa sạch vừa nhanh, tóc lau cho đến khi không còn nhỏ nước liền gọn gàng b.úi lên.

 

Đến khi chàng bước ra lần nữa, trên người mang theo hương thơm thanh khiết thoang thoảng của sữa tắm hương tuyết tùng mà Ân Huệ chuẩn bị, Ninh tỷ nhi lại nhào vào lòng cha, cái mũi nhỏ hít hà thật kỹ mấy cái, giống như muốn kiểm tra xem cha đã tắm sạch chưa vậy.

 

"Được rồi, đi ăn cơm trước đã." Ân Huệ một tay dắt một cậu con trai, mỉm cười giục giã.

 

Trở về hậu viện, cả nhà năm người quây quần bên bàn ăn, đối diện với những ánh mắt mong đợi không ngừng hướng về phía mình của Hành ca nhi và Tuần ca nhi, Ngụy Yến nói: "Ăn cơm xong mới nói chuyện vụ án." Hai huynh đệ cuối cùng mới có thể chuyên tâm ăn cơm.

 

Sau bữa ăn, Ngụy Yến đơn giản kể lại vụ án này.

 

Vụ án xảy ra vào mùa xuân năm ngoái, ở thành Tô Châu có một phú thương họ Đặng, trên có phụ mẫu già yếu, giữa có thê thiếp ba người, dưới có bốn nhi t.ử hai nhi nữ. Con gái đều đã gả đi xa, các con trai cũng đã lấy vợ sinh con.

 

Giữa tháng Ba, phú thương họ Đặng tổ chức thọ lễ bảy mươi cho phụ thân, ban ngày yến tiệc mời thân bằng quyến thuộc, buổi tối ngồi thuyền trên hồ nhà mình thưởng nguyệt, kết quả không hiểu sao cả con thuyền bỗng nhiên bốc cháy dữ dội.

 

Trừ đứa con thứ tư là con thiếp thất vì không khỏe nên rời tiệc sớm, những người khác nhà họ Đặng bao gồm hai nữ nhi và nữ tế, ngoại tôn cùng đám nha hoàn hầu hạ đều thiệt mạng trong biển lửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quan phủ lục soát nhà họ Đặng, tìm thấy hai vò dầu trẩu trong kho chứa rượu của Đặng lão tứ, nếu không mở nắp từng vò rượu ra thì căn bản không phát hiện được. Quan phủ tiếp tục điều tra, phát hiện Đặng lão tứ là đứa con kém cỏi nhất nhà họ Đặng, chỉ biết ăn chơi đàng điếm, nợ c.ờ b.ạ.c bên ngoài một khoản tiền khổng lồ, phụ mẫu huynh đệ đều không chịu cho hắn vay tiền nữa.

 

Thế là quan phủ nhận định ngọn lửa này do Đặng lão tứ phóng hỏa, động cơ chính là hắn muốn chiếm đoạt toàn bộ gia sản nhà họ Đặng. Hàng xóm láng giềng cũng đều cho rằng đó là sự thật, chỉ có Đặng lão tứ kiên quyết không nhận tội.

 

Đặng lão tứ quả thực không phải hung thủ. Sau khi Ngụy Yến đến Tô Châu, chàng cho triệu tập toàn bộ hạ nhân cũ của nhà họ Đặng về thẩm vấn lại từ đầu, thẩm đi thẩm lại nhiều lần, bao gồm cả người nhà và hàng xóm của đám hạ nhân này, cuối cùng phát hiện Tôn quản sự phụ trách thu mua của nhà họ Đặng có hiềm nghi rất lớn.

 

Sau mấy phen thẩm vấn nghiêm ngặt, Tôn quản sự cuối cùng đã khai nhận. Những vò rượu chứa dầu trẩu của Đặng lão tứ là do hắn lén đặt vào từ trước, lửa trên thuyền cũng là do hắn phóng, trong trà rượu thức ăn trên thuyền đã bị hắn bỏ t.h.u.ố.c mê, mọi người trước khi lửa cháy đều lần lượt hôn mê hoặc không còn sức để kêu cứu, trơ mắt nhìn Tôn quản sự châm lửa. Còn Tôn quản sự vốn giỏi bơi lội, đã nhân lúc đêm tối bơi đi mất.

 

"Phụ vương, tại sao Tôn quản sự lại làm như vậy ạ?" Hành ca nhi không hiểu. Ân Huệ cũng chăm chú nhìn Ngụy Yến, bao nhiêu mạng người như vậy, còn có cả mấy đứa trẻ, tên Tôn quản sự này quá mức độc ác.

 

Những người c.h.ế.t oan quá nhiều, Ngụy Yến nhớ lại cũng lộ vẻ mặt trầm trọng, nói:

 

"Cha của Tôn quản sự cũng từng kinh doanh, vì tin lầm bằng hữu mà nhà tan cửa nát, chỉ có Tôn quản sự sống sót. Hắn dày công dò xét thì phát hiện lão gia t.ử nhà họ Đặng chính là hung thủ hại gia đình mình, thế là mai danh ẩn tích, ẩn náu ở nhà họ Đặng bấy lâu nay chờ đợi thời cơ. Sau khi nhà họ Đặng c.h.ế.t t.h.ả.m, Tôn quản sự không hề thèm khát gia sản của họ, lại thêm Đặng lão tứ có động cơ lớn hơn, nên Tôn quản sự không hề bị quan phủ nghi ngờ."

 

Kể xong vụ án, Ngụy Yến hỏi Hành ca nhi và Tuần ca nhi: "Vụ án này, các con có cảm nhận gì không?"

 

Ninh tỷ nhi còn nhỏ, thuần túy chỉ nghe cho vui nên Ngụy Yến không hỏi con gái. Ninh tỷ nhi thì ngoan ngoãn ngồi trong lòng nương, nghe cha yêu cầu các ca ca trả lời câu hỏi giống như lúc kiểm tra bài vở trước đây.

 

Hành ca nhi suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Phụ vương, lão gia t.ử nhà họ Đặng thực sự đã hại cha của Tôn quản sự ạ?"

 

Ngụy Yến: "Quả có việc này."

 

Hành ca nhi nghiêm sắc mặt nói: "Thủ đoạn báo thù của Tôn quản sự tàn nhẫn, hại c.h.ế.t nhiều bá tánh vô tội, tội không thể dung thứ. Lão gia t.ử nhà họ Đặng làm nhiều việc bất nghĩa, chuốc lấy kết cục này là quả báo, chỉ tiếc cho người nhà của lão ta."

 

Ngụy Yến hỏi: "Còn gì nữa không?"

 

Hành ca nhi im lặng một lát rồi nói:

 

"Quan phủ tra án nên nghiêm cẩn hơn, không thể chỉ nhìn xem ai có hiềm nghi lớn nhất. Như Phụ vương đã nói, Đặng lão tứ là một tên công t.ử bột chỉ biết ăn chơi đàng điếm, nhìn hắn thua nhiều bạc như vậy đủ biết hắn không đủ thông minh, sao có thể lập ra kế hoạch chu đáo như thế. Chỉ cần điều tra từ nguồn gốc dầu trẩu và t.h.u.ố.c mê, theo thời gian ắt sẽ tra được đến đầu Tôn quản sự phụ trách thu mua."

 

Ngụy Yến nhìn trưởng t.ử: "Còn gì nữa không?"

 

Gương mặt nhỏ của Hành ca nhi cuối cùng cũng lộ ra mấy phần căng thẳng, ngón tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại, vắt óc suy nghĩ: "Còn nữa, Tôn quản sự có thể ẩn náu ở nhà họ Đặng lâu như vậy, chứng tỏ nhà họ Đặng quản lý không nghiêm. Nếu lúc mua người họ điều tra ra thân phận của Tôn quản sự có uẩn khúc, thì cũng sẽ không nuôi rắn trong nhà."

 

Ngụy Yến gật đầu, vẫn nhìn Hành ca nhi. Hành ca nhi thực sự không nghĩ ra được gì khác nữa, nếu Phụ vương để cậu về từ từ nghĩ thì họa may còn nghĩ ra, chứ bây giờ bị người nhìn chằm chằm như vậy, cậu...

 

Ngay lúc này, Tuần ca nhi thử nói: "Phụ vương, con có một cảm nhận."

 

Ngụy Yến liền nhìn sang con trai út. Gương mặt nhỏ của Tuần ca nhi nhanh ch.óng đỏ bừng, dưới sự chú ý của cha, huynh trưởng, nương và muội muội, cậu bé nói:

 

"Cảm nhận của con là, Đặng lão tứ không nên đi uống rượu, đ.á.n.h bạc. Nếu hắn chăm chỉ đọc sách, hiếu thảo phụ mẫu, huynh đệ thuận hòa, thì khi xảy ra chuyện này người khác sẽ không nghi ngờ hắn trước tiên. Hắn không uống rượu, thì Tôn quản sự kia cũng không giấu được dầu trẩu vào chỗ của hắn."

 

Hành ca nhi lập tức lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, phải rồi, sao lúc nãy cậu không nghĩ ra điểm này nhỉ? Ngụy Yến khẽ cười, cũng hỏi Tuần ca nhi: "Còn gì nữa không?"

 

Tuần ca nhi đỏ mặt hơn, lắc đầu. Ninh tỷ nhi đột nhiên cựa quậy trong lòng nương, nhìn cha bảo: "Không được nghịch lửa!"

 

Một câu nói trẻ thơ đúng nghĩa, lập tức phá tan bầu không khí nghiêm túc trong phòng.