Ngụy Yến nói chuyện với nàng, nàng cũng đáp lời một cách uể oải.
"Thân thể không khỏe à?" Ngụy Yến cuối cùng cũng đi tới, ngồi bên giường hỏi han, tay đặt lên trán nàng.
Ân Huệ áy náy đáp: "Có lẽ hôm qua thiếp ăn quá cay, bụng hơi khó chịu, lát nữa người dắt lũ trẻ đi chơi đi, thiếp không đi nữa."
Nàng nói đơn giản, nhưng Ngụy Yến vẫn không yên tâm, lệnh cho Kim Tiễn đi mời lang trung của Vương phủ. Lang trung tới bắt mạch, không thấy có gì đáng ngại, Ngụy Yến bấy giờ mới tin. Ba huynh đệ Hành ca nhi lần lượt vào nội thất thăm mẫu phi, rồi sau đó theo phụ vương ra cửa. Đây cũng là lần đầu tiên Ngụy Yến một mình dẫn ba đứa đi dạo phố.
Ngày Tết đã cận kề, thành Kim Lăng lại càng náo nhiệt phồn hoa hơn bình thường. Đi ngang qua một sạp hạt dẻ rang, Ninh tỷ nhi dắt tay phụ vương đòi xếp hàng. Ngụy Yến bảo Trường Phong đi mua.
Đi thêm vài bước, có người bán kẹo hồ lô, mắt Tuần ca nhi sáng rực. Nhóc không dám nhắc, nhưng Ngụy Yến đã chiều lòng nhi nữ thì đâu thể mặc kệ nhi t.ử, chàng tiếp tục bảo Trường Phong đi xếp hàng.
Hành ca nhi chẳng hổ là huynh trưởng, vững chãi hơn nhiều, mấy món ăn vặt này không cám dỗ được cậu. Mãi đến khi đi ngang qua một tiệm nghiên mực, Hành ca nhi mới bước chậm lại. Nghiên mực thanh nhã, trưởng t.ử hiếu học, Ngụy Yến đương nhiên ủng hộ, dẫn ba đứa trẻ vào trong.
Hành ca nhi ưng ý một nghiên mực Đoan Khê. Chẳng hổ là ngoại tôn của thủ phú đất Yến, nghiên mực Hành ca nhi chọn không hề tầm thường. Bể mực phía bên trái nghiên chỉ chiếm chưa đầy một nửa, hơn nửa phần bên phải đều là cảnh quan do thợ thủ công tinh xảo điêu khắc ra: có hồ nước, có rặng liễu, có vài gian đình đài, cứ như nén cả một tòa viên lâm Giang Nam vào trong đó vậy.
Chưởng quỹ thao thao bất tuyệt khen ngợi, nói nghiên mực này xuất xứ từ nơi danh tiếng nhường nào, nét chạm khắc do đại sư lừng lẫy phương nào thực hiện. Hắn càng nói, Hành ca nhi lại càng thích.
Mặt Ngụy Yến sắp đen lại đến nơi. Quà vặt của Tuần ca nhi và Ninh tỷ nhi cộng lại mới chỉ có vài chục văn tiền, còn cái nghiên mực mà Hành ca nhi nhắm tới này, cái giá trực tiếp là một trăm lạng bạc.
Nghiên mực mà thôi, dùng được là được, điêu khắc ra nhiều hoa văn thế này, liệu lũ trẻ còn có thể chuyên tâm luyện chữ làm văn không? Hành ca nhi nhận ra sự không hài lòng của phụ vương, thần sắc nghiêm lại, hiểu chuyện nói: "Phụ thân ơi, con chỉ là tùy tiện xem chút thôi, chúng ta đi thôi ạ."
Khi đi vi hành bằng thường phục, lũ trẻ đều tuân theo lời dặn của phụ vương, gọi người là "phụ thân". Ngụy Yến mím môi. Nếu Hành ca nhi cứ khăng khăng đòi, chàng nhất định sẽ không mua, nhưng vì đứa trẻ quá đỗi hiểu chuyện, chàng lại thấy mềm lòng.
Mềm lòng? Nhìn lại ba hài t.ử trước mặt, Ngụy Yến chợt hiểu ra vì sao sáng nay thê t.ử đột nhiên lại thấy không khỏe.
Chỉ vì chút mềm lòng, chàng lại do dự có nên mua cho Hành ca nhi nghiên mực hoa mỹ mà không thực tế này hay không, vậy thì lũ trẻ thích những món đồ chơi nhỏ rẻ tiền, nàng làm sao nỡ lòng từ chối?
Suy cho cùng, vẫn là vì bạc quá nhiều. Giống như chàng hồi nhỏ, mỗi tháng chỉ được nhận năm lạng bạc tiền tiêu vặt, muốn món đồ gì quý giá đều phải tính toán kỹ lưỡng, làm sao có chuyện tiêu xài bừa bãi?
Ngụy Yến đưa các con dạo chơi Kim Lăng cả ngày, mãi đến hoàng hôn mới trở về.
Ân Huệ ra tiền viện, thấy Trường Phong ôm một chồng hộp lớn nhỏ, trông rất giống Kim Tiễn, Ngân Tiễn những lúc thế này trước kia. Khóe miệng Ân Huệ khẽ nhếch lên, đưa mắt nhìn Ngụy Yến đầy ẩn ý.
Ngụy Yến hỏi nàng: "Nàng đã khỏe hơn chưa?" Ân Huệ biết Ngụy Yến đã nhìn thấu trò vặt của mình.
Nhìn thấu thì đã sao, nuôi dạy con cái đâu chỉ đơn giản là nói đạo lý, nàng chính là muốn Ngụy Yến cũng phải nếm trải cái sự không dễ dàng khi trông trẻ. Lòng chàng cứng rắn thế cơ mà, sao vẫn dung túng cho con mua nhiều đồ thế kia?
"Cho thiếp xem nào, mọi người đã mua những gì." Vì tò mò, Ân Huệ bảo Trường Phong mang đồ vào sảnh bày lên bàn, nàng lần lượt mở từng món ra xem. Mở một hồi, thế mà lại thấy cả một hộp phấn nụ.
Ngụy Yến ngồi bên kia uống trà, không hề có ý định giải thích, Hành ca nhi nói: "Nương, đây là muội muội chọn cho người đấy ạ." Trái tim Ân Huệ lập tức tan chảy, nàng bế Ninh tỷ nhi lên hôn một cái.
Ngụy Yến liếc nhìn hai mẹ con một cái. Nhà họ Ân có một tiệm phấn nụ ở Bình Thành, đó cũng là tiệm danh tiếng nhất vùng, phấn nụ Ân Huệ dùng đều là hàng đặc cung của Ân gia, đến Kim Lăng cũng chưa từng thay đổi.
Lúc đi ngang qua tiệm phấn ban ngày, Ninh tỷ nhi cứ nhất định đòi vào, chàng giải thích thế nào con bé cũng không nghe. Tiểu nữ nhi bình thường đáng yêu là thế, mà khi cố chấp lên thì thật sự là bảo sao cũng không lọt tai. Ngụy Yến không thể trơ mắt nhìn con khóc, đành để Ninh tỷ nhi tự tay chọn một hộp.
Ân Huệ tiếp tục mở đồ, thấy nghiên mực mà Hành ca nhi yêu thích. Vốn là người biết xem hàng, nàng kinh ngạc nhìn sang Ngụy Yến. Ngụy Yến lẳng lặng uống trà. Ân Huệ cũng không nói gì, muốn trêu chọc thì để đến buổi tối khi hai phu thê riêng tư sẽ thích hợp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem hết mọi thứ, Ân Huệ nhận ra Ninh tỷ nhi mua đồ nhiều nhất, kế đến là Tuần ca nhi, Hành ca nhi ít nhất, nhưng nếu luận về giá tiền thì nghiên mực của Hành ca nhi là đắt nhất.
Trò chuyện vài câu, rửa tay xong, cả nhà dùng bữa trước. Sau bữa ăn, Ngụy Yến hiếm khi không kiểm tra bài vở của các con, mà lại để ba đứa nhỏ đứng song hàng trước mặt mình ngay trước mặt Ân Huệ.
Hành ca nhi, Tuần ca nhi đều đứng thẳng tắp, Ninh tỷ nhi thì coi đây như một trò chơi nào đó, ngây ngô bắt chước các ca ca, mặt mày hớn hở. Ngụy Yến nhìn đứa con gái ngây thơ, bắt đầu lên lớp dạy bảo các con trai: "Hồi Phụ vương còn nhỏ, Hoàng tổ phụ dạy bảo ta rằng, làm người phải nghiêm khắc với bản thân, ăn mặc ở đi lại không được xa hoa lãng phí, tiền bạc cũng không được tiêu xài bừa bãi."
"Trước mười tuổi, tiền tiêu vặt mỗi tháng của phụ vương là năm lạng, sau mười tuổi tăng lên mười lạng."
"Các con nói xem, năm lạng bạc có nhiều không?"
Ngụy Yến nhìn Hành ca nhi trước. Hành ca nhi định mở miệng, Ngụy Yến lại bảo: "Nói thật lòng, không được dùng lời khéo léo để lấy lệ."
Hành ca nhi đành im lặng, một lát sau mới nhìn Phụ vương mà thưa:
"Nhiều hay ít còn tùy thuộc vào việc một người muốn mua cái gì ạ. Nếu người đó chỉ muốn mua một xâu kẹo hồ lô thì năm lạng bạc là rất nhiều, nhưng nếu muốn mua một nghiên mực tốt thượng hạng, thì năm lạng lại ít đến đáng thương, hoàn toàn không đủ ạ." Cậu bé đã đoán được ý của cha, hổ thẹn cúi đầu.
Ngụy Yến lại hỏi Tuần ca nhi. Tuần ca nhi nhìn huynh trưởng, cúi đầu thưa: "Nhiều ạ."
Cuối cùng Ngụy Yến hỏi Ninh tỷ nhi. Ninh tỷ nhi học theo Nhị ca, dõng dạc đáp: "Nhiều ạ!"
Ngụy Yến lạnh giọng nói:
"Là rất nhiều. Kim Tiễn, Ngân Tiễn là đại nha hoàn bên cạnh Mẫu phi các con, hầu hạ ngày đêm suốt năm tháng trời, trong điều kiện không phạm lỗi lầm gì mới có thể dành dụm được năm lạng bạc.
Bá tánh bên ngoài, thu hoạch toàn bộ lương thực của một mẫu đất cũng chỉ kiếm được một lạng bạc, người dân phải cày cuốc liên tục trong năm năm mới kiếm nổi năm lạng. Còn người bán kẹo hồ lô trên phố, một xâu bán hai văn, lãi thuần tính là một văn, ông ấy phải bán được năm ngàn xâu kẹo mới kiếm được năm lạng bạc."
"Trẻ con nhà nghèo khổ, bình thường có được hai ba văn tiền đã vui mừng như Tết. Phụ vương vì sinh ra trong Vương phủ, từ nhỏ gấm vóc lụa là, ăn trắng mặc trơn, dù chẳng làm gì cả thì mỗi tháng vẫn nhận được năm lạng bạc tiền tiêu vặt, Phụ vương thấy năm lạng đó là rất nhiều."
Hành ca nhi, Tuần ca nhi đều gật đầu, Ninh tỷ nhi chớp chớp mắt hỏi: "Thế Phụ vương muốn mua nghiên mực, năm lạng sao đủ dùng ạ?"
Ngụy Yến nhìn con gái giải thích: "Hồi Phụ vương mới bắt đầu học vỡ lòng, Hoàng tổ phụ đã chuẩn bị đầy đủ b.út mực giấy nghiên cho Phụ vương rồi, Phụ vương không cần phải tự mua nghiên mực nữa."
Mặt Hành ca nhi đỏ bừng, quỳ xuống thưa: "Phụ vương, con biết lỗi rồi ạ." Tuần ca nhi cũng vội vàng quỳ theo.
Chỉ có Ninh tỷ nhi vẫn đang suy nghĩ về chuyện nghiên mực: "Thế Phụ vương thấy nghiên mực tốt hơn, thích thật là thích thì phải làm sao ạ?"
Ngụy Yến kiên nhẫn trả lời: "Thế thì Phụ vương sẽ dành dụm tiền tiêu vặt mỗi tháng lại, dành dụm đến khi nào đủ mua nghiên mực đó mới thôi."
Ninh tỷ nhi: "Phụ vương sao không đi tìm Hoàng tổ phụ ạ, Hoàng tổ phụ có thể mua cho người mà."
Ngụy Yến nghiêm sắc mặt nói:
"Bởi vì cả thiên hạ này đều là của Hoàng tổ phụ, còn bao nhiêu bá tánh cơm chẳng đủ ăn, Phụ vương sao có thể vì tư d.ụ.c của bản thân mà đi xin bạc của Hoàng tổ phụ? Hoàng tổ phụ đã để chúng ta sống một cuộc đời tốt đẹp vượt xa thường dân rồi, số bạc còn lại trong tay Hoàng tổ phụ phải để dành làm những việc quan trọng hơn, ví như phát quân nhu để nuôi binh giữ nước, ví như tu sửa đê điều để ngăn lũ lụt nhấn chìm ruộng vườn nhà cửa."
Ninh tỷ nhi nửa hiểu nửa không, bỗng nhìn sang Mẫu phi nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh: "Nương có rất nhiều rất nhiều bạc, Phụ vương có thể bảo nương mua giúp cho mà."
Mặt Ân Huệ lập tức đỏ lên, thầm tự vấn xem mình đã để lộ sự giàu sang trước mặt con gái từ bao giờ. Ngụy Yến tuy là đang trả lời con gái nhỏ, nhưng thực chất là nói cho hai cậu quý t.ử đã hiểu chuyện nghe:
"Thứ nhất, bạc của Mẫu phi con cũng là do nàng vất vả dành dụm được, nếu không phải vì việc vô cùng quan trọng, Phụ vương sẽ không dùng đến. Thứ hai, bạc của Mẫu phi con dù có nhiều đến đâu, nếu không biết tiết chế mà cứ tiêu xài bừa bãi, rồi cũng có ngày cạn kiệt. Đợi đến khi hết sạch bạc rồi, con tính sao đây?"