Biểu muội không có tình riêng với chàng, chỉ cầu một danh phận chứ không cầu sủng ái. Nếu Ân Huệ không để tâm, chàng cho biểu muội một danh phận di nương cũng chẳng sao, vừa có thể bảo đảm nửa đời sau của biểu muội được an ổn, vừa không cần phải thuyết phục biểu muội chấp nhận một cuộc hôn nhân khác có thể kích động đến nàng ấy.
Cách sắp xếp này không có ảnh hưởng thực chất gì đến chàng và Ân Huệ, chẳng qua chỉ là trong nhà có thêm một người sinh sống, chàng sẽ không thật sự coi biểu muội là thiếp, cũng không bước chân vào phòng nàng ấy, Ân Huệ cũng chẳng cần phải ghen tuông.
Vấn đề là, Ân Huệ thật sự không để tâm sao? Lúc chàng từ chối Trắc phi, nàng đã cười vui biết bao, ngay cả những bông hoa nghênh xuân bé nhỏ cũng được nàng tỉ mỉ cắt tỉa rồi cắm vào bình sứ.
Ngụy Yến thích một Ân Huệ như thế, thích nàng toàn tâm toàn ý ỷ lại vào mình, giữa phu thê không có bất kỳ sự ngăn cách thừa thãi nào. Chính vì biết nàng sẽ để tâm, nên khi biểu muội mở lời yêu cầu làm thiếp, Ngụy Yến chưa từng có ý định sẽ đồng ý.
Nước trong chậu dần dần nguội lạnh. Ngọn lửa giận trong lòng Ngụy Yến cũng bình lặng trở lại, chàng quay trở vào nội thất. Từ lúc chàng rời đi đến lúc quay lại chỉ mới qua hai khắc đồng hồ, Ân Huệ vẫn chưa ngủ được.
Nghe tiếng bước chân chàng đang dần tiến lại gần, Ân Huệ nhắm mắt lại, giả vờ ngủ. Ngụy Yến cởi ngoại bào, trực tiếp chui vào chăn của nàng. Chàng nắm lấy vai nàng, muốn xoay người nàng lại.
Trong lòng Ân Huệ là sự kháng cự, nhưng nếu phản kháng thì lại lộ ra vẻ vừa rồi nàng chỉ đang giả vờ độ lượng mà thôi, vì vậy nàng chỉ có thể phối hợp xoay người lại. Trong phòng vẫn thắp đèn, Ân Huệ nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của chàng, không thể nhìn thấu được tâm tư.
Nàng khẽ thở dài một tiếng: "Chẳng phải đã đi rồi sao, sao lại quay lại?" Ngụy Yến xoa đầu nàng, nhìn nàng nói: "Biểu muội đã dọn vào ở rồi, ngày mai phải bắt đầu chính thức chung sống, giữa ta và nàng có vài lời cần phải nói rõ ràng trước."
Ân Huệ lộ ra vẻ mặt sẵn sàng lắng nghe.
Ngụy Yến: "Ta kể cho nàng nghe về nỗi khổ của biểu muội là muốn sau này khi nàng an ủi muội ấy, biết nên bắt đầu từ phương diện nào. Tiết Hoán là kẻ ác, nhưng không phải nam nhân nào cũng như vậy. Biểu muội còn trẻ, chỉ cần chúng ta giúp muội ấy thoát khỏi bóng tối, muội ấy vẫn có thể tái giá, không cần phải co cụm dưới sự che chở của người thân."
"Biểu muội bây giờ đang có suy nghĩ cực đoan, cho rằng chỉ có ở lại Vương phủ mới bảo đảm được an toàn cho mình. Ta và nàng nên cùng nhau nghĩ cách thay đổi tâm cảnh của muội ấy. Nếu nàng vì nhất thời mủi lòng mà ủng hộ muội ấy ở lại Vương phủ làm thiếp, chẳng phải là khiến mọi chuyện tệ thêm sao?"
Ân Huệ rủ mắt, dường như đang suy ngẫm lời chàng nói. Ngụy Yến biết nàng đã nghe lọt tai. Chàng nắm lấy tay nàng:
"Ta chỉ có một người biểu muội này, ta đối với muội ấy chỉ có tình huynh muội, không làm được chuyện nam nữ. Cho dù nàng khăng khăng bắt ta nạp muội ấy làm thiếp, ta cũng chỉ có thể cho muội ấy một danh phận, chứ không bước chân vào phòng muội ấy. Nếu nàng thực lòng thương muội ấy thì nên giúp muội ấy bước ra khỏi bóng tối, chứ không phải dung túng cho muội ấy hồ đồ tiếp, để muội ấy lỡ dở nửa đời sau trong Vương phủ."
Lông mi của Ân Huệ khẽ động, cuối cùng nàng cũng chịu nhìn thẳng vào mắt chàng: "Chàng đối với nàng ấy chỉ có tình huynh muội sao?" Ngụy Yến gật đầu.
Ân Huệ cười, nụ cười đầy mỉa mai, chỉ là không biết đang mỉa mai ai: "Nhưng lúc thiếp mới gả cho chàng, có người nói với thiếp rằng chàng và biểu muội thanh mai trúc mã, nếu không phải Phụ hoàng xen vào thì chàng đã thành thân với biểu muội rồi."
Sắc mặt Ngụy Yến đen sầm lại: "Ai nói?"
Ân Huệ nhìn vào đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của chàng: "Họ còn nói, trước đây chàng rất hay cười, khi ở bên biểu muội cười rất dịu dàng, đều là vì cưới thiếp nên mới đột nhiên trở nên lạnh lùng."
Ngụy Yến đã tức giận đến mức ngồi bật dậy, suy nghĩ một lát liền có mục tiêu nghi ngờ: "Kỷ thị thích nhất là đ.â.m bị thóc chọc bị gạo, là nàng ta phải không?" Bình thường chàng vẫn gọi Kỷ Tiêm Tiêm là Nhị tẩu, lúc này trực tiếp gọi "Kỷ thị" luôn. Ân Huệ không trả lời.
Ngụy Yến giận Kỷ Tiêm Tiêm trước, nhưng nhìn thấy vẻ mỉa mai trong mắt nàng, chàng lại không nhịn được mà trách móc: "Nàng đã để tâm đến những lời đồn thổi đó, tại sao không tìm ta đối chất?"
Chỉ cần nàng hỏi một câu thôi, đã không phải để những lời đồn đó như cái gai trong lòng hơn mười năm trời. Chàng chẳng hay biết gì nên không bị ảnh hưởng, người chịu khổ chỉ có bản thân nàng.
Ngốc hay không chứ? Kỷ thị là hạng người gì, lúc mới gả qua nàng không rõ, nhưng sau này chung sống lâu như vậy, nàng chẳng lẽ không mảy may nghi ngờ Kỷ thị đang nói nhăng nói cuội sao?
Ân Huệ mỉa mai: "Thiếp dám sao? Chàng là hoàng tôn tôn quý, sa sầm mặt mày với một thê t.ử xuất thân từ thương hộ, thiếp còn có thể truy hỏi lý do? Hay là chàng có thể phủ nhận, lúc đó chàng thực sự không hề chê bai xuất thân của thiếp một chút nào?"
Nàng không ngốc, nàng nhìn ra được, hiềm nỗi thân phận chênh lệch, nàng chỉ có thể nhẫn nhịn! Nếu chàng và nàng có thân phận tương xứng, chàng dám bày mặt lạnh, nàng đã dám hòa ly về nhà rồi!
Hai phu thê trợn mắt nhìn nhau, một người giận nàng ngốc, một người giận chàng lạnh lùng. Thấy Ngụy Yến định mở lời lần nữa, Ân Huệ lật người, quay lưng về phía chàng nói: "Ngủ đi, có chuyện gì sáng mai nói sau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
***
"Ngủ đi, có chuyện gì sáng mai nói sau."
Ngụy Yến không thể tin nổi nhìn Ân Huệ kéo chăn che mặt, thực sự nhắm mắt lại. Ngủ, lúc này chàng làm gì có tâm trạng mà ngủ? Kỷ thị ở sau lưng thêu dệt về chàng như thế, nàng thế mà lại tin, thực sự cho rằng chàng và biểu muội có gì đó mờ ám!
Chẳng trách trước khi chàng khởi hành đi Thiệu Hưng nàng đã có thái độ để tâm chuyện gì đó, hóa ra là đoán được chàng sẽ tiện đường đi thăm biểu muội, lo lắng chàng và biểu muội "tình cũ không rủ cũng tới"?
"Ta và biểu muội chỉ có tình huynh muội, ta đối xử với muội ấy không khác gì đối xử với Nhị muội, Tam muội cả, nàng không nên nghe tin đồn nhảm." Ngụy Yến sầm mặt nói.
Chàng không chịu ngoan ngoãn ngủ mà lại tới trách nàng, Ân Huệ bật cười vì tức giận, mở mắt ra nhìn tấm ván giường nói:
"Không phải chỉ có một người nói như vậy, làm sao thiếp biết đó là tin đồn nhảm? Trăm nghe không bằng mắt thấy, nhưng thiếp thân phận thấp kém, không có tư cách đến Yến Vương phủ làm khách, thiếp làm sao có cơ hội tận mắt quan sát xem chàng có mỉm cười dịu dàng với biểu muội của mình hay không?"
Thần sắc Ngụy Yến càng lạnh hơn, không phải chỉ một người ly gián, ngoài Kỷ thị ra còn ai nữa? Đại tẩu, Tam muội đều không phải hạng người đưa chuyện, kẻ đi gần với Kỷ thị thì chỉ còn Nhị muội Ngụy Sam. Hai người này thông đồng lừa nàng thì có lợi lộc gì cho họ chứ?
Chẳng qua là coi thường nàng, cố ý thêu dệt lời đồn để xem nàng bẽ mặt. Sau cơn giận, Ngụy Yến bỗng hiểu ra hoàn cảnh thực sự của nàng khi mới gả vào Yến Vương phủ. Chàng biết Đại tẩu, Nhị tẩu có thể sẽ coi thường nàng trong lòng, nhưng không biết trong đó có kẻ ngoài thái độ ngạo mạn ra lại còn dùng thủ đoạn đê tiện như vậy để bắt nạt nàng.
Nếu nàng chạy đến tìm chàng kể khổ, lúc đó Ngụy Yến chắc chắn sẽ đính chính tin đồn, sẽ đi dạy cho Kỷ thị, Ngụy Sam một bài học, nhưng nàng chưa từng nói một lời nào. Tại sao không nói? Vì nàng sợ chàng, vốn đã sợ vẻ lạnh lùng của chàng, lại tin lời đồn lầm tưởng lòng chàng đã có người khác, nàng làm sao còn dám mở miệng?
Ngụy Yến nằm xuống, ôm cả nàng lẫn chăn vào lòng. Chàng ôm rất c.h.ặ.t, bờ vai rộng khẽ tì lên người nàng, hơi thở phả bên tai nàng. Ngay khi Ân Huệ đang suy đoán chàng định làm gì, Ngụy Yến thấp giọng nói bên tai nàng:
"Năm đó khi định thân, ta cũng mới hai mươi. Đại ca, Nhị ca đều cưới danh môn quý nữ, Phụ vương lại bắt ta cưới nàng, ta quả thực đã từng bất mãn."
"Sự bất mãn đó không liên quan đến nàng, là ta lầm tưởng Phụ hoàng vốn không coi trọng ta."
"Nàng gả qua, ta quả thực ít nói, nhưng bản tính ta vốn vậy, không phải bày sắc mặt với nàng. Nàng nên rõ, trước mặt Phụ hoàng và Mẫu phi ta cũng như thế này."
"A Huệ, nàng có lý do để hiểu lầm ta, nhưng ta chưa từng vì xuất thân mà chê bai nàng."
"Ta biết, nàng cũng chẳng phải tự nguyện gả cho ta, nếu có thể lựa chọn, nàng đại khái sẽ gả cho một người ôn nhu như ngọc."
Đích tiểu thư được sủng ái nhất của gia đình thủ phú đất Yến, ngoại trừ không phải danh gia vọng tộc, việc ăn mặc dùng đồ của nàng chỉ có tốt hơn Kỷ thị, vậy mà vì gả cho chàng mà khiến nàng phải chịu bao nhiêu uất ức.
Theo từng câu nói của chàng, nước mắt Ân Huệ lặng lẽ rơi xuống. Cuộc hôn nhân này, cả nàng và Ngụy Yến quả thực đều có những nỗi uất ức riêng. Có những chuyện là do từng có hiểu lầm, nhưng hai lần mười năm đã trôi qua rồi, nàng cũng thực sự hiểu rõ Ngụy Yến là người như thế nào.
Chàng lạnh lùng, không biết an ủi, không biết nói lời dịu dàng, với ai cũng vậy, chứ đừng nói đến mỉm cười dịu dàng gì đó. Giận thì giận, oán thì oán, nhưng những lời chàng nói tối nay, nàng tin.
Dùng góc chăn lau nước mắt, Ân Huệ thở hắt ra một hơi, hoàn toàn khôi phục lý trí, nắm lấy tay chàng nói: "Được rồi, đều là chuyện cũ cả rồi, thiếp biết người..."