Ân Huệ trêu chọc. Trong ký ức của nàng, tổ phụ luôn là người ung dung tự tại, chưa bao giờ vội vã, vậy mà giờ lại nôn nóng thế này.
Ân Dũng dĩ nhiên là vội chứ, về Bình Thành cũng tương đương với về nhà rồi. Người trẻ tuổi có lẽ thấy đợi thêm vài tháng cũng chẳng sao, nhưng ông đã già, bất cứ lúc nào cũng có thể rời bỏ nhân gian, càng như vậy ông lại càng mong có thể về sớm một chút, lá rụng về cội.
Ân Dũng vốn đã có ý định dưỡng già ở Bình Thành, không ngờ sau đó xảy ra bao nhiêu chuyện, Vĩnh Bình Đế đăng cơ, tôn nữ và tôn tế đều phải vào Kim Lăng. Ân Dũng tuy có thể ở lại Bình Thành làm một vị Bá gia, nhưng ông không yên tâm.
Tiểu tôn nữ làm tức phụ hoàng gia không dễ dàng, làm Vương phi thì những chuyện phải dính dáng đến sẽ chỉ càng nhiều thêm, ông không quyền không thế chỉ còn mỗi cái đầu, lúc mấu chốt biết đâu lại có thể chỉ bảo nàng được đôi điều.
Đó mới là lý do thực sự Ân Dũng ở lại Kim Lăng dưỡng già, chứ không phải tham luyến chốn phú quý kinh kỳ này. Ân Huệ đều hiểu cả, nàng tuy có phụ mẫu sinh ra nhưng họ đều mất sớm, tổ phụ mới là người thương yêu nàng nhất trên đời này.
"Lần này người về, hàng xóm láng giềng chắc chắn đối đãi với người nhiệt tình hơn trước nhiều." Ân Huệ vừa bóp vai cho ông cụ vừa mong chờ nói. Tổ phụ giàu có lại nhân đức, hàng xóm quanh nhà họ Ân cơ bản đều từng được hưởng lợi từ ông, bình thường đều coi ông như Thần Tài mà cung kính, yêu mến.
Ân Dũng vuốt râu, trong đầu hiện lên những gương mặt quen thuộc, chỉ tiếc là có người đã thuận theo tự nhiên mà khuất núi, những đứa trẻ từng cởi truồng chạy nhảy trên phố năm xưa nay cũng đã đến tuổi thành gia lập nghiệp cả rồi.
Gió hiu hiu thổi, vài chiếc lá long não khẽ khàng bay tới. Ân Dũng nhìn những chiếc lá đó, nở một nụ cười mãn nguyện. Bất luận thế nào, ông cuối cùng cũng có thể về nhà rồi, gia đình đứa cháu đích tôn hòa thuận ấm êm, tôn nữ cùng tôn tế cũng ngày càng mặn nồng.
Nếu nói còn gì chưa buông bỏ được... Ân Dũng ngước đầu, nhìn thấy cháu gái tưởng ông có lời muốn nói nên cúi đầu xuống, đôi mắt đào hoa cười doanh doanh, vẫn trong trẻo như thuở nhỏ. Ân Dũng bèn thở dài trong lòng.
Ông vẫn là không yên tâm về tôn nữ của mình. "Gả gà theo gà gả ch.ó theo ch.ó", tiểu t.ử Ngụy Yến kia, cuối cùng cũng chẳng biết sẽ biến thành cái gì. Cứ mãi là "mãng" (trăn/rồng nhỏ) thì dĩ nhiên là tốt, chỉ sợ bị người ta đ.á.n.h cho thành "nê thu" (cá chạch), làm cháu ông phải chịu khổ theo.
Vĩnh Bình Đế đón Tết ở Bình Thành, đến tháng Hai mới quay lại Kim Lăng. Ngài trở về lần này chính là để chuẩn bị cho việc dời đô. Tân kinh thành đã xây xong, lần lượt di dời triều đình, quan viên cùng gia quyến qua đó là được.
Đợt đầu tiên dời đi chính là các hoàng thân quốc thích. Chỉ dụ vừa xuống, Ân Huệ vui vẻ sai người thu dọn hành trang. Chuyển nhà là việc rất cực nhọc, dù không phải đích thân động tay nhưng cũng đủ khiến nàng bận tâm.
Song cứ nghĩ đến việc sắp được về Bình Thành là Ân Huệ lại tràn đầy mong đợi, hận không thể vứt bỏ hành lý để cả nhà năm người cùng lên thuyền đi ngược về Bắc ngay lập tức. Nhưng chuyện tốt đẹp đó chỉ là nghĩ thôi, cuối cùng vẫn phải để mấy gia đình hoàng thân quốc thích tụ họp lại, lập thành một đoàn thuyền rầm rộ đi về phương Bắc như lúc mới vào Nam.
Thái t.ử vẫn cùng Vĩnh Bình Đế ở lại Kim Lăng, Thái t.ử phi dẫn đầu người của Đông cung xuất phát trước, chỉ để lại hai vị thiếp thất trẻ tuổi hầu hạ sinh hoạt cho Thái t.ử. Các hoàng tôn đã thành thân thì có thuyền riêng.
Những người chưa thành thân thì vài huynh đệ cùng chung một thuyền, chỉ có những hoàng tôn năm sáu tuổi hoặc nhỏ hơn mới ở cùng phụ mẫu. Dẫu sao đám trẻ cũng đã lớn, trên thuyền diện tích có hạn, chẳng may đụng phải bề trên đang làm gì thì thật không tiện.
Ngụy Ninh lần này cũng tách khỏi phụ mẫu, cùng Trang tỷ nhi và Bảo tỷ nhi đi theo bầu bạn với Thái t.ử phi. Ý của Từ Thanh Uyển là nàng đi thuyền một mình cũng buồn chán nên muốn đám điệt nữ sang ở cùng.
Tuy nàng có hai tức phụ nhưng họ còn phải chăm sóc Đại lang và Tam lang, Từ Thanh Uyển làm sao có thể làm lão bà bà ác độc cưỡng ép chia cách đôi trẻ cho được. Nàng đã chịu chăm sóc ba đứa điệt nữ, Ân Huệ dĩ nhiên ủng hộ.
Tiểu nương t.ử ngồi riêng một thuyền lâu ngày khó tránh khỏi xích mích, nếu có Từ Thanh Uyển ở đó, lũ trẻ chắc chắn sẽ ngoan ngoãn, có cãi cọ cũng chẳng sinh chuyện lớn. Ngụy Ninh giờ đã có Từ Thanh Uyển lo liệu.
Huynh đệ Ngụy Hành, Ngụy Tuần thì ở cùng thuyền với Lục lang và Bát lang, Ân Huệ lại càng không phải lo lắng. Đoàn thuyền xuất phát, bên phía Thục Vương, trên con thuyền to lớn chỉ còn lại hai chủ t.ử là Ân Huệ và Ngụy Yến, khung cảnh trở nên đặc biệt tĩnh lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm xưa vào Kim Lăng, Ngụy Yến làm tiên sinh dạy học cho hai con trai suốt một tháng trời; nay đi ngược lên Bắc, lũ trẻ đều đã lớn và ngồi thuyền riêng, Ngụy Yến chẳng có việc gì làm, mỗi ngày không ở trong sảnh đọc sách thì là vẽ tranh, đến tối, chàng liền đem tất cả sức lực ấy trút hết lên người Ân Huệ.
Nói đi cũng phải nói lại, Ân Huệ dường như chưa từng sống riêng với Ngụy Yến lâu đến thế bao giờ, ngày đêm đều hình với bóng. Hồi trẻ mới thành thân, buổi tối hai người quấn quýt, nhưng ban ngày Ngụy Yến có công vụ, Ân Huệ gần như chẳng thấy bóng dáng chàng đâu.
Chẳng bao lâu sau nàng mang thai, số lần Ngụy Yến qua đây vào buổi tối cũng giảm đi đáng kể; đến khi Hành ca nhi ra đời, phu thê gặp nhau ban ngày thì con cái lúc nào cũng ở bên cạnh.
"Chàng có thấy chúng ta hiện giờ rất giống kiểu phu thê trẻ vừa mới thành thân đã cùng nhau đi nhậm chức xa không?" Đêm hôm ấy, Ân Huệ nằm bò trong lòng Ngụy Yến, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c chàng mà nói.
Trong khoang thuyền không thắp đèn, tối đen như mực, bàn tay Ngụy Yến vuốt ve gương mặt nàng, làn da mịn màng ấy còn hơi nóng hổi. "Nàng hiện giờ cũng rất trẻ." Ngụy Yến nói, giọng mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng sau cuộc mây mưa, nghe dịu dàng hơn hẳn ngày thường, có chút giống như lời đường mật.
Ân Huệ nhếch môi cười, kéo lấy đầu ngón tay chàng, khẽ hôn một cái.
Một tháng sau, đoàn thuyền cập bến mãnh Thông Châu. Từ Thanh Uyển cùng ba tỷ muội Ngụy Ninh lên bờ trước, tiếp theo là phu thê Ngụy Dật và Kỷ Tiêm Tiêm, sau đó mới đến lượt nhóm Ân Huệ.
Kỷ Tiêm Tiêm vừa trò chuyện với Trang tỷ nhi vừa quan sát mũi thuyền, thấy Ân Huệ được Ngụy Yến dìu bước lên bờ, đôi má trắng mịn mọng nước như đóa mẫu đơn trắng được chăm sóc kỹ càng. Rõ ràng đã là người ba mươi ba tuổi rồi mà đôi mắt vẫn trong trẻo như thiếu nữ.
Thiếu nữ... Kỷ Tiêm Tiêm đột nhiên c.ắ.n môi, lườm nguýt Ngụy Dật đứng bên cạnh một cái thật sắc. Một tháng qua, dù nàng và Ngụy Dật ở chung một thuyền, nhưng trên thuyền còn có hai vị trắc phi của Ngụy Dật. Ngụy Dật phần lớn thời gian đều ở bên nàng, nhưng cũng lén lút đi tìm hai vị trắc phi trẻ đẹp kia.
Thực ra Kỷ Tiêm Tiêm đã quen rồi, chẳng buồn để tâm những chuyện vặt vãnh đó, nhưng có một lần nàng lải nhải với Ngụy Dật về chuyện thê t.ử Nhị lang, thê t.ử Tứ lang, Ngụy Dật thế mà lại lộ vẻ mất kiên nhẫn, còn bảo nàng rằng chính vì làm bà bà lo nghĩ quá nhiều nên khóe mắt mới mọc nếp nhăn!
Kỷ Tiêm Tiêm căn bản không biết khóe mắt mình có nếp nhăn! Nàng cầm gương soi thế nào cũng không thấy, Ngụy Dật nhắc nàng hãy cười lên, Kỷ Tiêm Tiêm vừa cười, khóe mắt quả nhiên hiện ra vài đường rãnh nhỏ xíu!
Vì chuyện này, Kỷ Tiêm Tiêm mất cả nửa tháng chẳng màng ăn uống. Nàng chỉ lớn hơn Ân Huệ có bốn tuổi, Ân Huệ trông vẫn trẻ trung mơn mởn như vậy, tại sao nàng đã lộ vẻ già nua? Hay là, Ân Huệ cứ thử cười thật tươi xem, chắc cũng sẽ lộ nếp nhăn thôi?
Thế là Kỷ Tiêm Tiêm tìm Ân Huệ nói chuyện, cố ý trêu cho Ân Huệ cười, kết quả Ân Huệ cười lên khóe mắt vẫn chẳng có thay đổi gì, vẫn đẹp như thế. Tâm trạng Kỷ Tiêm Tiêm càng tệ hơn.
Phúc Thiện và Vương Quân Phương lần lượt lên bờ, hai người đó còn trẻ hơn, so với họ chẳng khác nào tự chuốc lấy nhục. Ánh mắt Kỷ Tiêm Tiêm bèn rơi lên mặt Từ Thanh Uyển. Nhưng Từ Thanh Uyển vốn dĩ nhan sắc không nổi bật, Kỷ Tiêm Tiêm lại liếc về phía Mạnh di nương, người đang được Thái t.ử sủng ái và đã sinh cho ngài hai con trai.
Mạnh di nương đẹp chính là nhờ đôi mắt cáo đặc biệt, nàng ta cùng tuổi với Ân Huệ, cùng hưởng vinh hoa phú quý thì lẽ ra phải giữ được nhan sắc, nhưng Kỷ Tiêm Tiêm nhìn kỹ lại phát hiện đuôi mắt Mạnh di nương thế mà đã bắt đầu chảy xệ; cái sự xệ xuống này lộ rõ vẻ già nua, chẳng còn nét mỹ lệ thời trẻ nữa.
Kỷ Tiêm Tiêm ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng hiểu ra. Ân Huệ người ta chẳng có việc gì phải lo nghĩ, phu quân chung thủy, con cái đứa nào cũng hiểu chuyện, quả là người thanh thản nhất trong năm tẩu t.ử đệ muội.
Mạnh di nương chỉ là một thiếp thất trong Đông cung, Từ Thanh Uyển tự cao tự trọng không thèm tranh sủng, nhưng Đông cung vẫn còn hai vị trắc phi vô cùng xinh đẹp và các thiếp thất trẻ tuổi khác, Mạnh di nương muốn giữ vững sự sủng ái, làm sao không phải hao tâm tổn trí?
Nữ nhân sợ nhất là lo âu, tâm tư tốn quá nhiều thì nếp nhăn sẽ tự tìm đến thôi. Ân Huệ thấy Kỷ Tiêm Tiêm lúc thì nhìn người này, lúc lại ngó người kia, biểu cảm trên mặt thay đổi liên xoạch, cuối cùng sờ sờ mặt mình, dường như đột nhiên ngộ ra điều gì đó, rồi lại trở về cái dáng vẻ ung dung tự đắc ngồi xem trò vui của người khác như cũ.