Trọng Sinh Chi Quý Phụ

Chương 271



Hôm nay Ngụy Yến được nghỉ, thay một bộ thường phục màu đen, cùng Ân Huệ đưa các con đến Tĩnh Vương phủ.

 

Họ là đoàn khách duy nhất của Tĩnh Vương phủ ngày hôm nay. Cả nhà vừa xuống xe ngựa, Đại lang và Tam lang đã ra đón. Hai huynh đệ một người hai mươi tư, một người hai mươi mốt, đều đã thành thân, thậm chí đã làm cha.

 

Cả hai đều mặc tố phục màu trắng, trên mặt Đại lang vẫn còn vương nét bi thương nhưng lễ nghi chu đáo, Tam lang rủ mắt, thủy chung không nhìn thẳng vào họ. Ân Huệ có thể hiểu được sự kháng cự của Tam lang.

 

Ngụy Dương qua đời, cả đại phòng đều ngã xuống từ vị trí chỉ cách nơi cao nhất kia một bước chân, lúc này bất kể vị vương thúc nào thay thế vị trí của thân phụ họ, Đại lang và Tam lang đều không thể giữ lòng bình lặng như nước được.

 

Đó đều là lẽ thường tình, không có gì đáng trách móc. Ân Huệ nhìn trưởng t.ử Ngụy Hành. Đại lang thì không cần lo, nhưng Tam lang lại là người nóng nảy, Ân Huệ hy vọng con trai tạm thời thể hiện sự cảm thông với tâm trạng của Tam lang.

 

Nếu Tam lang có lời lẽ hay hành động gì mạo phạm, con trai đừng nên chấp nhặt với cậu ấy. Ngụy Hành hiểu ý, gật đầu với Mẫu phi. Mọi người cùng tiến vào trong.

 

Từ Thanh Uyển đã chờ sẵn ở sảnh đường phía trong. Dẫu Ngụy Yến đã làm Thái t.ử, Từ Thanh Uyển vẫn là đại tẩu của chàng, vả lại đang trong thời gian chịu tang, nàng không ra tận cửa đón khách cũng không tính là thất lễ.

 

Lúc này nói những lời khách sáo đều là sáo rỗng, chẳng thể xoa dịu được tâm trạng của Từ Thanh Uyển, vậy nên Ân Huệ chỉ bảo Nghênh Xuân dâng quà mừng tân gia, khẽ nói với Từ Thanh Uyển: "Một chút tấm lòng, mong đại tẩu nhận cho."

 

Từ Thanh Uyển mỉm cười với Ân Huệ. Trước Ân Huệ, Đại công chúa, Kỷ Tiêm Tiêm, Phúc Thiện đều đã tới, ai nấy đều cố tìm cách nói vài lời tốt đẹp, nhưng tốt đẹp mà lại vô nghĩa. So đi tính lại, vẫn là cách của Ân Huệ khiến người ta dễ chịu hơn.

 

Trong ký ức của nàng, Ân Huệ trừ hai năm đầu mới gả vào Yến Vương phủ ra, thì cách nói năng hành sự luôn khiến người ta thoải mái như vậy. Nàng không vồ vập nịnh bợ, cũng chẳng giống Kỷ Tiêm Tiêm lúc nào cũng nói lời mỉa mai, châm chọc mỗi khi có cơ hội.

 

Ân Huệ giống như một dòng nước dịu dàng, biết quan tâm đến cảm xúc của tất cả những người xung quanh, trừ phi thực sự đắc tội với nàng, bằng không Ân Huệ sẽ không bao giờ buông lời ác ý với bất kỳ ai.

 

Nhìn Ân Huệ, mắt Từ Thanh Uyển bỗng dâng lên một tầng lệ. Ân Huệ thấy vậy, bước tới đỡ lấy cánh tay Từ Thanh Uyển, nói với Đại lang: "Tam thúc của các con là người ít lời, cứ rót cho ngài ấy chén trà là được, các con cứ tự nhiên trò chuyện với Ngũ lang, Thất lang."

 

Đại lang mỉm cười, nhìn sang vị Tam thúc đang mặc nhiên thừa nhận lời này, rồi gật đầu. Ân Huệ cùng Từ Thanh Uyển đi vào hậu trạch, còn Ngụy Ninh thì ngồi cùng thê t.ử của Đại lang và Tam lang.

 

Trong nội thất, Ân Huệ ngồi xuống cạnh mép giường với Từ Thanh Uyển. Từ Thanh Uyển dùng khăn lau nước mắt, cười khổ: "Để đệ muội chê cười rồi." Ân Huệ bảo: "Đời người vô thường, Đại ca đi đột ngột, trong lòng Đại tẩu khổ cực, muội đều hiểu cả."

 

Từ Thanh Uyển lắc đầu, nhìn Ân Huệ, tự giễu: "Ta chẳng nhớ gì ngài ấy cả. Tình nghĩa phu thê giữa chúng ta bao năm qua sớm đã mài mòn hết rồi, chẳng qua vì con cái, vì thể diện mà duy trì vẻ hòa khí bên ngoài mà thôi."

 

Ân Huệ ngẩn người, chưa từng nghĩ có ngày Từ Thanh Uyển lại nói lời tâm huyết với mình. Từ Thanh Uyển cũng chẳng ngờ lại có ngày hôm nay. Trước khi xuất giá nàng có rất nhiều tỷ muội cùng lứa, những khuê tú khác đều có chuyện phiền lòng, nhưng Từ Thanh Uyển dẫu có cũng chẳng nói với ai, luôn duy trì phong thái của một quý nữ.

 

Đã là quý nữ thì mọi nơi đều phải đoan trang, giữ lễ, tự nhiên cũng không để lộ cảm xúc đố kỵ hay bất mãn. Ngay cả khi bị người khác ức h.i.ế.p, nàng cũng phải thể hiện vẻ bao dung, lượng thứ.

 

Lúc còn là thiếu nữ đã vậy, khi làm dâu Yến Vương phủ lại càng phải như thế. Có thể nói, ngoại trừ cô mẫu (Hoàng hậu) từng thấy nàng sầu muộn rơi lệ, thì ngay cả các ma ma thân cận cũng chẳng biết lòng nàng đắng cay đến nhường nào.

 

"A Huệ, thực ra bao năm qua ta rất ngưỡng mộ muội. Nếu ngài ấy có thể đối xử với ta bằng một nửa những gì Tam gia đối với muội, ta cũng nguyện theo ngài ấy mà c.h.ế.t."

 

Lời này quá nặng nề, Ân Huệ vội nắm lấy tay Từ Thanh Uyển: "Đại tẩu đừng nói vậy, tẩu còn có Đại lang, Tam lang, còn có tôn t.ử vừa mới chào đời. Chỉ cần con cháu hiếu thảo với tẩu, ngày tháng sau này sẽ không tệ đâu, hà tất phải chấp niệm chuyện xưa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ Thanh Uyển nhìn Ân Huệ, nước mắt không ngừng rơi: "Ta không sợ khổ, ta chỉ sợ Đại lang không được thiện chung. A Huệ, lời này ta chỉ có thể nói với muội." Ân Huệ im lặng.

 

Từ Thanh Uyển nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nghẹn ngào: "A Huệ, ta lấy tính mạng của Đại lang ra thề, ta sẽ dạy dỗ huynh đệ chúng nó khắc thủ bản phận, tuyệt đối không làm chuyện bất trung bất hiếu. Làm ơn hãy chuyển lời của ta tới Tam gia, được không?"

 

Ân Huệ nhìn lại Từ Thanh Uyển, nghiêm nghị nói: "Đại tẩu nói vậy là coi thường Tam gia rồi. Chàng tuy trông lạnh lùng, nhưng thực chất lại coi trọng tình thân hơn bất cứ ai."

 

Từ Thanh Uyển gật đầu: "Ta biết, ta biết chứ. Chỉ là, có đôi khi cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, ta sợ người ngoài đ.â.m thọc, ly gián tình cảm thúc điệt bọn họ."

 

Ân Huệ: "Đại tẩu cứ yên tâm, muội không phải người hồ đồ, Tam gia lại càng không. Cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, chỉ cần bọn trẻ kính trọng Tam gia, sau này Tam gia chắc chắn sẽ che chở cho các cháu."

 

Từ Thanh Uyển bày tỏ lòng trung thành với Ân Huệ, thực chất là thay các con bày tỏ với Ngụy Yến. Lời đã nói đến mức này, đôi bên đều hiểu rõ tâm ý của nhau, vậy là đủ. Tựa đầu vào vai Ân Huệ, Từ Thanh Uyển rơi những giọt nước mắt cuối cùng: "Ta chưa từng có tỷ muội tâm giao, cũng chẳng dám xa xỉ mong làm tỷ muội với muội, nhưng ta phục muội, cũng sẽ kính muội."

 

Ân Huệ vỗ vai nàng, dịu dàng nói: "Chúng ta là tẩu t.ử đệ muội, vốn đã là tỷ muội rồi. Muội kính trọng đại tẩu, sau này nếu muội gặp khó khăn gì, mong đại tẩu giúp đỡ muội." Gia hòa vạn sự hưng.

 

Hoàng thân quốc thích cũng là một đại gia đình, ai cũng có lúc cần giúp đỡ, quan trọng là đồng lòng.  Từ Thanh Uyển trịnh trọng nhận lời.

 

Tại sảnh đường phía trước, Ngụy Yến quả thực không biết nói gì với các điệt nhi, dứt khoát một mình đi vào thư phòng của Đại lang. Trong sảnh chỉ còn lại Đại lang, Tam lang cùng huynh đệ Ngụy Hành, Ngụy Tuần.

 

Ngụy Yến không có mặt, Tam lang không nhịn được lườm Ngụy Hành một cái. Hắn thực sự không cam tâm! Vốn dĩ hắn mới là đích t.ử của Thái t.ử, là Vương gia tôn quý nhất tương lai, vậy mà vị trí của cha lại bị Tam thúc chiếm mất!

 

Cả nhà hắn đều bị đuổi khỏi Đông cung! Nếu không có mấy vị Vương thúc thì tốt biết mấy, vị trí đó sẽ là của Đại ca, cả nhà hắn vẫn sẽ tôn quý như xưa! Đại lang thấy vậy, thở dài nói với Ngụy Hành: "Tam ca của đệ không hiểu chuyện, Ngũ đệ đừng để bụng, ta sẽ dạy bảo nó."

 

Ngụy Hành mỉm cười nhạt: "Chúng ta đều là huynh đệ, đệ sẽ không chấp nhặt với Tam ca, chỉ mong Tam ca đừng vô lễ trước mặt Phụ vương." Dù Phụ vương đã thành Thái t.ử, nhưng Ngụy Hành chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ra oai với các đường huynh đệ.

 

Tam lang lườm cậu, cậu cũng chẳng bận tâm, nhưng cậu phải khiến Tam lang và cả Đại lang hiểu rằng: Đại bá phụ là do không biết trân trọng sức khỏe mới đột t.ử, liên lụy cả đại phòng mất đi vinh quang cũ, chuyện đó không liên quan đến Phụ vương cậu.

 

Phụ vương trở thành Thái t.ử là ý của Hoàng tổ phụ, lại càng là thứ Phụ vương dựa vào bản lĩnh mà xứng đáng có được. Đại lang, Tam lang nếu không kính, chính là ngỗ nghịch. Không cần mẫu thân dặn dò, Ngụy Hành cũng biết phải cảm thông cho tâm trạng của họ.

 

Cậu nhẫn nhịn được, nhưng cũng phải bày tỏ thái độ của mình. Đối diện với ánh mắt của Ngụy Hành, lòng Đại lang thắt lại. Huynh đệ họ từ nhỏ cùng đọc sách, thời gian ở bên nhau còn nhiều hơn ở bên phụ mẫu, mà Ngũ đệ trong ký ức của hắn luôn ôn nhu như ngọc, thường xuyên khoan hòa nhường nhịn.

 

Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi, Tam thúc đã là Thái t.ử, Ngũ đệ cũng sẽ không dung túng cho sự thất lễ của Tam đệ nữa. "Tam đệ, xin lỗi Ngũ đệ mau." Đại lang đột ngột đứng dậy, bảo Tam lang.

 

Tam lang ngẩn người, hắn đã nói gì đâu? Hắn chỉ lườm Ngụy Hành một cái thôi mà. Trước đây khi Ngụy Hành nổi bật ở học cung hay trước mặt Hoàng tổ phụ, hắn vẫn thường lườm như thế, sao hôm nay lại chuyện bé xé ra to?

 

"Xin lỗi." Đại lang sa sầm mặt. Tam lang không sợ các huynh đệ khác, nhưng luôn kính sợ Đại ca. Thấy mặt Đại ca ngày càng lạnh, Tam lang đành nghiến răng, bước tới trước mặt Ngụy Hành, nói lời xin lỗi không mấy thành tâm.

 

Ngụy Hành nhìn chằm chằm Tam lang, nói: "Đệ làm vậy là vì tốt cho huynh thôi." Tam lang theo bản năng xì một tiếng. Ngụy Hành lời đã tận, Đại lang lại hiểu rõ ý tốt của cậu, bước tới vỗ mạnh vào vai Ngụy Hành: "Ngũ đệ yên tâm, ta ghi nhớ cả rồi."  Hắn biết mình nên làm gì.

 

Ở lại Tĩnh Vương phủ một lát, gia đình Ân Huệ liền cáo từ. Chuyện Tam lang thất lễ, Ngụy Hành không hề kể với phụ mẫu. Là đường huynh đệ bao nhiêu năm, Ngụy Hành hy vọng Tam lang sớm bình tĩnh lại, đừng làm chuyện hồ đồ. Ngụy Tuần dù có mặt ở đó nhưng cũng không phải hạng người hay mách lẻo.