Trọng Sinh Chức Vương Phi Bị Ép Nhận

Chương 176



Thịnh Kinh Thành sau nhiều ngày nóng bức, cuối cùng cũng có vài giọt mưa. Mặc dù mưa không lớn, nhưng cũng khiến không khí mát mẻ hơn một chút. Hôm sau Ngụy La rời giường, thần thanh khí sảng, hưởng thụ một trận gió mát, nàng đứng ở hành lang nhỏ duỗi thắt lưng, nhận lấy cái ly hoa cúc ngũ sắc mà Kim Lũ đưa tới để súc miệng, vô cùng hào hứng hỏi: “Rất lâu rồi không ra ngoài, chúng ta đi dạo một chút!”

Gần đây trời nóng, nàng lười ra ngoài, mỗi ngày nếu không phải nằm sau vách ngăn lụa mà ngủ thì là trốn dưới tàng cây hóng mát. Trừ phi phải đi học hoặc thỉnh an trưởng bối, nếu không ngay cả động nàng cũng không muốn động, vừa động thì toàn thân đều đầy mồ hôi.

Cũng chính vì vậy, người khác khi mùa hè tới thể nào cũng đen đi một chút, nhưng hai gò má của Ngụy La vẫn trắng nõn, giống như có thể nhéo ra nước.

Qua không bao lâu nữa là sinh thần của nàng và Thường Hoằng, lễ vật của nàng Thường Hoằng đã sớm chuẩn bị xong, nhưng lễ vật cho Thường Hoằng nàng còn chưa nghĩ ra. Ngụy La nghĩ nghĩ, vừa vặn hôm nay ra phố nhìn một chút, xem có gì thích hợp với Thường Hoằng không, nếu có, nàng liền mua về làm lễ vật cho hắn.

Kim Lũ kêu người chuẩn bị xe ngựa, dùng xong điểm tâm Ngụy La liền nói với Ngụy Côn một tiếng, được Ngụy Côn đồng ý, mới đi ra khỏi phủ.

Thời tiết hôm nay rất tốt, trên đường có không ít người qua lại. Dọc trên con phố là những tiểu thương ăn vận trang phục đủ màu đủ loại, còn có những thiếu nữ trẻ tuổi giống như Ngụy La ra ngoài dạo phố, hoặc mang mạn che mặt, hoặc ngồi xe ngựa, người đến người đi, náo nhiệt vô cùng.

Một chiếc xe ngựa Chu Luân Bát bảo dừng lại trước cửa hàng ngọc, một cô nương mặc xiêm y mật hợp, váy trắng thêu hoa nhỏ bước xuống xe ngựa, chỉ thấy làn da nàng trắng như tuyết, thật xinh đẹp, khiến không ít người qua đường ghé mắt nhìn. Ngụy La nghĩ chỉ đi dạo cửa hàng một chút, liền không mang theo mạn che mặt. Nàng vén váy đi vào trong cửa hàng, trong đó có hai cô nương mặc nhu váy màu xanh nhạt đang chọn đồ, người không nhiều lắm, coi như thanh tịnh.

Chưởng quầy thấy nàng phong thái bất phàm, liền vội vàng tự mình bước lên phía trước tiếp đón: “Không biết vị cô nương này muốn mua gì?”

Ngụy La đảo mắt nhìn quanh cửa tiệm một vòng, nghiêng đầu hỏi: “Sắp tới sinh thần của đệ đệ ta, có thứ gì thích hợp cho thiếu niên không?”

Chưởng quầy liên tục gật đầu, dẫn nàng đi tới tủ sơn đen mạ vàng bên trái: “Ở đây đều là trang sức của nam tử, mời cô nương xem qua”.

Ngụy La dừng bước đứng trước tủ mạ vàng, kê cài tóc bằng ngọc rực rỡ muôn màu, nhìn mãi không hết, chỉ thấy ở giữa có một cái khay đen mạ vàng ngũ phúc, trên khay có một cái kê bằng bạch ngọc khắc hình rồng li cùng một cái ngà voi rũ xuống chạm khắc hình con li cuộn tròn , cả hai đều vô cùng tinh xảo, Ngụy La liếc mắt một cái liền thích. Nàng cầm trong tay nhìn nhìn, cả hai cái đều thích, không biết Thường Hoằng thích cái nào. Nghĩ lại, Thường Hoằng còn chưa làm lễ đội mũ, không thể dùng ngọc kê được, chỉ có thể tặng hắn ngà voi. Nàng hỏi chưởng quầy giá tiền, chưởng quầy giơ một bàn tay lên nói: “Nếu cô nương thành tâm muốn mua, bổn tiệm chỉ thu năm trăm lượng bạc”.

Cũng không quá đắt, Ngụy La đang chuẩn bị kêu Kim Lũ trả tiền, lại nhịn không được mà chỉ ngọc kê hỏi: “Còn cái này?”

Chưởng quầy nói: “Cái này quý hơn một chút, bảy trăm lượng bạc”.

Ngụy La thật rất thích nó, bạch ngọc nhẵn nhụi, sờ vào vừa bóng lại vừa trơn, vừa nhìn nàng liền nghĩ tới tám chữ: “Quân tử khiêm tốn, ôn nhuận như ngọc”. Trong lòng nàng nhớ tới một người, không tự chủ được hình dung bộ dáng của hắn lúc mang ngọc kê, do dự một lúc liền hỏi: “Ta ra giá một ngàn lượng, ngươi bán cả hai cái cho ta, thế nào? Nếu được ta liền mua”.

Chưởng quầy tỏ vẻ chần chừ, thật vất vả mới có được một cuộc mua bán lớn, cô nương này lại ra tay hào phóng, giá cả cũng không quá thấp, tính ra còn có thể kiếm không ít. Nghĩ vậy, ông liền giả bộ đau lòng nói: “Nếu cô nương thành tâm thích nó, vậy liền bán cho cô giá này”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Kim Lũ đi lên trả tiền, chưởng quầy đặt hai đồ vật vào hộp tử đàn khắc nổi hình hoa sen, đưa tới trước mặt Ngụy La: “Cô nương đi thong thả”.

Ngụy La cầm lấy cái hộp, không giao cho Bạch Lam mà tự mình cầm, vừa lòng thỏa mãn đi ra khỏi cửa hàng.

Vừa định lên xe ngựa hồi phủ, Kim Lũ bỗng nhiên “Ồ” lên một tiếng, chỉ chỉ phía trước hỏi: “Tiểu thư, đây có phải Ngân Lâu không?”

Ngụy La đứng trước xe ngựa, nghe tiếng nhìn theo hướng Kim Lũ chỉ, quả nhiên thấy cách đó không xa là một nha hoàn mặc xiêm y màu vàng mùa thu, đúng là nha hoàn Ngân Lâu của Ngụy Tranh. Ngân Lâu từ trong hiệu thuốc đi ra, cất thứ gì đó vào tay áo, tỏ ra quá mức khẩn trương, nàng ta nhìn quanh rồi vội vàng rời đi, căn bản không chú ý tới các nàng.

Kim Lũ hỏi: “Nàng ta đến hiệu thuốc làm gì? Ngũ tiểu thư bị bệnh sao?” Ngụy La bước lên xe ngựa nói: “Trở về rồi hỏi thăm”.

Trở lại Tùng Viên, Kim Lũ đi hỏi thăm một chút, quả thật Ngụy Tranh bị nhiễm phong hàn, đang ở trong phòng nghỉ ngơi.

Vì thế Ngụy La cũng không nghĩ nhiều.

*** *** *** Bên kia.



Ngụy Tranh không thật sự bị nhiễm phong hàn, nàng chỉ giả vờ bị bệnh mà thôi, tìm cớ kêu Ngân Lâu ra ngoài, thay mình làm chút việc.

Thấy Ngân Lâu từ bên ngoài đi vào, Ngụy Tranh ngồi dậy hỏi: “Mua được không? Có bị ai trông thấy không?”

Ngân Lâu đi vào bình phong, lấy từ trong tay áo ra một cái lọ sứ nhỏ bằng men xanh, đưa tới trước mặt Ngụy Tranh, nhỏ giọng nói: “Không bị ai trông thấy, đây là thứ tiểu thư dặn dò, người xem qua”.

Ngụy Tranh nhận lấy, đối với mấy thứ này nàng cũng không rành, chỉ thấy trên bình viết chữ “Kiều”, liền biết đây là Niệm Xuân Kiều mà mình muốn.

Ngân Lâu có bí mật quen biết bà tử của Bình Khang Phường, lần này là liên lạc với bà tử kia, mới lấy được vật này. Vật này có công dụng thúc tình, không phải dùng để uống, mà sử dụng như hương liệu. Chỉ cần ngửi mùi hương này trong chốc lát, sẽ giống như bị thôi thúc, khiến cho không thể khống chế bản thân và thần trí, chỉ có nam nữ kết hợp mới giải được.

Ngụy Tranh được Tống Như Vi mời, tháng sau cũng đi Tử Ngự Sơn trang. Nàng nghe Như Vi nói, Tống Huy cũng sẽ đi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com