Lúc này tại Vĩnh An Hầu phủ
Tô Mộng Vân mấy ngày nay vô cùng cẩn thận. Cửa không ra, cửa sau không bước vào, nàng ta tỉ mỉ điều dưỡng thân thể theo phương t.h.u.ố.c mà Thái y đã kê trước đó. Mạch tượng dần bình ổn, t.h.a.i nhi coi như tạm thời giữ được. Thai nhi đã bảo toàn, Tô Mộng Vân bắt đầu sốt ruột, rốt cuộc khi nào mới có thể danh chính ngôn thuận vào Đại Hoàng t.ử phủ. Trước đó, Đại hoàng t.ử đã sai người tới báo cho nàng ta biết, nói sẽ đích thân tới đón, bảo nàng ta cứ yên ổn chờ đợi trong phủ. Điều đó đã khiến nàng ta vô cùng kích động. Nhưng giờ đây Đại hoàng t.ử đã được giải cấm túc, lại cứ trì hoãn không tới đón nàng ta. Tô Mộng Vân có chút không ngồi yên được, uể oải tựa vào giường, hôm nay thậm chí còn không có chút khẩu vị nào.
Đúng lúc đó, Ngân Hạnh tập tễnh đi vào. Báo cáo: “Tiểu thư, đại hỉ. Nô tỳ vừa mới thấy, xe ngựa của Đại điện hạ đã dừng trước cửa Hầu phủ rồi, chắc chắn là tới đón người vào phủ.” Kể từ sau yến tiệc cung đình lần trước trở về, nàng ta vì làm việc không hiệu quả, lại không chăm sóc tốt cho Tô Mộng Vân, nên bị đ.á.n.h gãy một chân. Vị trí cũng từ nha hoàn thân cận, bị giáng xuống làm nha hoàn tạp dịch trong viện. Tô Mộng Vân có thể giữ lại mạng cho nàng ta, cũng là vì nàng ta đang mang thai, tạm thời không muốn sát sinh mà thôi. Nếu không, dựa vào sự độc ác của mẫu t.ử họ, Ngân Hạnh đã sớm bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi ném ra bãi tha ma rồi. Nàng ta vừa nói xong, nha hoàn mới được phân công là Hà Hoa đã vội vã chạy tới. Một tay túm lấy nàng ta từ phía sau. Hất nàng ta ra ngoài: “Ai cho ngươi nhiều chuyện? Tiểu thư ghét sự xúi quẩy của ngươi không muốn nhìn thấy ngươi nữa, đã phạt ngươi làm nha hoàn hạ đẳng rồi. Sao ngươi vẫn không biết điều, lăng xăng chạy tới làm gì, đừng làm Tiểu thư mất hứng nữa.” Nói rồi ả ta hừ một tiếng, vẻ mặt kiêu ngạo bước vào trong phòng. Một Hầu phủ đã sa cơ lỡ vận. Trước kia còn phải nhờ Quốc công phủ chu cấp mới duy trì được chi tiêu, vậy mà người hầu trong phủ vẫn phải phân ra ba bảy hai mốt đẳng cấp.
Hàn Nguyệt ẩn mình trong bóng tối, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Đúng là kẻ xấu thì hay làm trò lố bịch.
Với địa vị của Trấn Quốc Công phủ, người trong phủ tuyệt đối không thể có cái nhìn thiển cận, khinh thường người khác như vậy.
Ngân Hạnh vì chân bị què, bị Hà Hoa kéo giật một cái, lập tức lùi lại vài bước rồi ngã khuỵu xuống đất.
Nàng cúi đầu, ánh mắt chứa đầy hận ý dần hiện rõ.
Nàng hầu hạ tiểu thư bao nhiêu năm nay, vẫn luôn cần mẫn không dám lơ là, không có công lao thì cũng có khổ lao.
Chỉ vì chuyện trong cung kia, hơn nữa đó căn bản không phải lỗi của nàng.
Tiểu thư lại tận mắt nhìn nàng bị đ.á.n.h gãy một chân, đến một lời cũng không bênh vực cho nàng.
Sau đó càng mặc kệ những hạ nhân khác bắt nạt nàng.
Thật sự là một tâm địa độc ác.
Ngân Hạnh chậm rãi bò dậy, hận thù nhìn bóng lưng Hà Hoa, cùng với Tô Mộng Vân đang ở trong phòng.
Mọi hành động của nàng ta đều lọt vào mắt Hàn Nguyệt.
Tô Mộng Vân trong phòng, nghe nói Đại điện hạ đã đến, mừng rỡ đến mức nói năng không lưu loát.
“Ngươi nói gì? Đại… Đại điện hạ đã đến? Mau… mau đỡ ta thay y phục, lấy chiếc váy tay rộng màu hồng kia qua đây, còn cả bộ trang sức trên bàn kia nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng nhớ rõ, Đại điện hạ thích nhất khi nàng mặc bộ này.
“Vâng, tiểu thư.”
Hà Hoa vội vàng đi lấy đồ. Khi đang hầu hạ Tô Mộng Vân thay y phục thì Tô Hầu Phu nhân cũng bước vào.
Bà ta cũng vô cùng kích động:
“Mộng Vân, Đại điện hạ đã đến rồi, phụ thân con đã ra cửa đón tiếp, muốn mời Đại điện hạ vào phủ ngồi chơi. Con mau sửa soạn đi, đừng để Đại điện hạ phải chờ sốt ruột. Mẫu thân đã chuẩn bị chút sính lễ cho con rồi. Lát nữa sẽ cho người mang theo, cùng đưa sang đó, tuyệt đối không được để người phủ Đại điện hạ coi thường con.”
Dù chỉ là thiếp thất, nhưng Tô Hầu Phu nhân vẫn nuôi hy vọng. Lỡ như sinh được hoàng tôn, thì con gái bà ta vẫn còn cơ hội xoay mình, tự nhiên không thể sơ suất.
“Đa tạ mẫu thân.”
Giọng Tô Mộng Vân vô cùng vui vẻ. Nàng ta cho rằng, một khi đã vào Đại Hoàng T.ử phủ, ngày tốt lành của mình, cơ hội mẫu bằng t.ử quý cuối cùng cũng đã đến. Nào hay, thứ đang chờ đợi nàng ta sẽ là biển lửa ngập trời.
Cửa phủ.
Dung Tề Sơn vẫn ngồi trong xe ngựa, hoàn toàn không có ý định xuống xe.
Tô Hầu vội vã bước ra. Ông ta hướng về phía xe ngựa hành lễ:
“Tô Hoài bái kiến Đại điện hạ, Mộng Vân đang thu xếp đồ đạc, mong Điện hạ ngự vào phủ uống chén trà.”
Ông ta nghĩ, Dung Tề Sơn đã đích thân đến đón người, chẳng lẽ lại không bước vào cửa phủ hay sao? Nhưng trên thực tế, Dung Tề Sơn quả thực không có ý định vào phủ. Thậm chí ngay cả rèm xe cũng không vén lên.
Hắn trực tiếp nói qua lớp rèm:
“Không cần, bảo Tô Mộng Vân mau thu xếp đi, Bản điện còn phải vội về phủ xử lý công vụ.”
Cái… cái gì? Không vào phủ? Đã đến tận nơi rồi mà ngay cả cửa phủ cũng không thèm bước vào, chẳng phải sẽ khiến Hầu phủ bị người đời cười chê sao? Tô Hầu trong lòng ấm ức, nhưng lại không dám chất vấn điều gì. Chỉ đành mời lần nữa:
“Mong Điện hạ nể mặt thần chút, vào phủ uống chén trà đi, bên ngoài còn bao nhiêu người đang nhìn đó.”