Trọng Sinh Đổi Mệnh: Phế Hậu Cầu Gả Tàn Vương

Chương 177



Nghe lời nhắc nhở của Vệ Minh, Dung Tề Sơn mới bình tĩnh lại. Hắn phân phó:

“Lưu thái y, bổn điện sẽ cùng ngươi hồi cung phục mệnh.”

“Vâng, Điện hạ.” Lưu thái y vội vàng thu dọn hòm t.h.u.ố.c, theo Dung Tề Sơn cùng nhau trở về cung.

Hai người trước tiên đi đến cung của Hoàng hậu. Trương Hoàng hậu đã sớm ngủ say, bị đ.á.n.h thức vốn đã không vui, lại còn biết tin con của Tô Mộng Vân đã mất. Bà ta càng thêm tức giận.

Bà không trách cứ Dung Tề Sơn, ngược lại trách Tô Mộng Vân vô dụng, ngay cả con của mình cũng không bảo vệ được. Đặc biệt là khi Dung Tề Sơn nói với bà ta, là do Tô Mộng Vân bạc đãi hạ nhân, mới dẫn đến hạ nhân báo thù, bỏ t.h.u.ố.c đoạn t.h.a.i vào yến sào.

Trương Hoàng hậu càng thêm phẫn nộ. Người bên cạnh không trung thành, chỉ có thể nói rõ chủ t.ử không biết dùng người. Nhưng dù tức giận đến mấy cũng vô ích, con của Tô Mộng Vân đã mất rồi, mà hạ nhân kia cũng đã tự vẫn c.h.ế.t rồi.

Rời khỏi cung của Hoàng hậu, Dung Tề Sơn nghĩ đã nửa đêm nên không đi đến Minh Đức Điện quấy rầy Dung Thịnh Đế. Hắn đành quay về phủ trước.

Sáng sớm hôm sau, hắn cố tình đến trước giờ thiết triều để trình báo sự việc này với Dung Thịnh Đế. Nghe nói đứa trẻ đã không còn, Dung Thịnh Đế không nói nhiều lời, chỉ đơn giản hỏi rõ nguyên nhân. Sau đó, ngài phất tay, bảo Dung Tề Sơn lui ra.

Phản ứng bình tĩnh như vậy, Dung Tề Sơn không những không thở phào nhẹ nhõm, mà trong lòng lại càng thêm bất an. Lên triều cũng không yên tâm, vừa tan triều liền mặt mày tối sầm trở về phủ.

Hàn Nguyệt rất nhanh nhận được tin tức, vội vàng đi báo cho Nhạc Thanh Uyển.

“Vương phi. Đêm qua, đứa trẻ của Tô Mộng Vân đã mất rồi.”

“Ồ? Bọn họ đã ra tay rồi sao? Ta còn tưởng Liễu Trắc phi có thể nhịn thêm chút nữa, không ngờ xuống tay nhanh như vậy.”

Nhạc Thanh Uyển vốn đoán rằng, Tô Mộng Vân đang được sủng ái, Liễu Trắc phi nhất định phải kiêng dè. Nghĩ rằng cần phải chờ thêm một thời gian. Không ngờ lại nhanh như vậy. Chắc là do Tô Mộng Vân được nuông chiều nên kiêu ngạo, gần đây không ít khiêu khích, Liễu Trắc phi mới không nhịn được nữa.

“Vậy Ngân Hạnh thì sao? Dung Tề Sơn có tra ra là do nàng ta không?”

“Ngân Hạnh tối qua đã đ.â.m đầu vào tường mà c.h.ế.t, nàng ta không khai ra Liễu Trắc phi, một mình nhận hết mọi chuyện.”

Hàn Nguyệt đem tất cả tin tức nghe ngóng được báo lại cho Nhạc Thanh Uyển.

“Thuộc hạ nghe nói, Đại điện hạ đêm qua đã vào cung trình báo, Trương Hoàng hậu chắc chắn bị tức không nhẹ. Sáng nay nói là thân thể không khỏe, đến cả việc thỉnh an của các phi tần cũng miễn, Hoàng thượng cũng đã biết chuyện này.”

“Hoàng thượng phản ứng thế nào, có mắng Dung Tề Sơn tơi bời hoa lá không?” Nhạc Thanh Uyển tò mò hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dung Thịnh Đế vừa mất mẫu hậu, nói không chừng còn đang mong đứa cháu nội này mang lại chút niềm vui cho cung điện. Giờ thì cháu nội cũng mất rồi. Ngài ấy chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ, Dung Tề Sơn lại bị mắng rồi. Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy vui vẻ.

Hàn Nguyệt lắc đầu:

“Thuộc hạ nghe nói Hoàng thượng không hề nổi giận, chỉ hỏi Đại điện hạ vài câu, sau đó liền lên triều.”

Chỉ hỏi vài câu thôi ư? Phản ứng bình tĩnh như vậy sao?

Nhạc Thanh Uyển nhíu mày. Có lẽ… phản ứng bình tĩnh, không phải vì Dung Thịnh Đế không tức giận, mà cũng có thể là vì đã thất vọng về Dung Tề Sơn quá nhiều, lười không muốn nói nhiều nữa.

Nhưng dù sao đi nữa, mục đích của nàng đã đạt được. Tô Mộng Vân mất con, lại chỉ là một thị thiếp, Dung Tề Sơn e rằng cũng lười để ý đến nàng ta nữa. Hơn nữa còn đắc tội với Liễu Trắc phi, có thể tưởng tượng được, những ngày tháng sau này ở Đại hoàng t.ử phủ sẽ ra sao.

Còn Dung Tề Sơn, lại mất đi một quân bài, e rằng lúc này đang tức giận điên cuồng trong phủ. Thật sự rất tò mò, Tô Mộng Vân tỉnh lại phát hiện con đã mất, sẽ có biểu hiện như thế nào.

Về chuyện Ngân Hạnh đ.â.m đầu vào tường…

Nhạc Thanh Uyển không hề cảm thấy xót thương. Dù sao kiếp trước, Ngân Hạnh vẫn luôn giúp Tô Mộng Vân đối phó với nàng, cũng đã làm không ít chuyện. Đây là Ngân Hạnh đáng đời nhận lấy, nàng sẽ không nhân từ, càng sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai từng hãm hại mình.

Trong Đại hoàng t.ử phủ

Tô Mộng Vân tỉnh lại từ cơn hôn mê, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, nàng vẫn chưa biết đứa trẻ đã mất rồi.

Nàng xoa xoa trán, chống người muốn ngồi dậy, lại phát hiện toàn thân choáng váng và mềm nhũn vô lực.

Hà Hoa nghe thấy động tĩnh. Vội vàng chạy qua đỡ nàng dậy, để nàng tựa vào giường, rồi lấy thêm cái gối đệm sau lưng nàng. Thấy mắt Hà Hoa đỏ sưng.

Tô Mộng Vân nhận ra có điều không ổn, vội vàng ôm bụng hỏi: “Hà Hoa, xảy ra chuyện gì vậy?”

Nói xong nàng mới nhận ra, giọng mình lại khàn đặc, mà bụng dưới cũng có chút khác thường. Lúc này. Ký ức đêm qua ùa về trong đầu, nàng nhớ bụng mình đau dữ dội, sau đó… sau đó thì không biết gì nữa.

Tô Mộng Vân lập tức hoảng loạn, tim đập thình thịch gia tăng, thân thể cũng không ngừng run rẩy. Vội vàng nắm lấy tay Hà Hoa. Hỏi:

“Đứa bé, đứa bé của ta sao rồi?”