Trọng Sinh Đổi Mệnh: Phế Hậu Cầu Gả Tàn Vương

Chương 189



Nghe vậy.

Sắc mặt Dung Tề Sơn không hề thay đổi, nhưng trong lòng lại có chút không vui.

Hắn liếc nhìn Trương Thừa Tướng.

Lão già này, rõ ràng đang mượn cớ gây áp lực cho mình, lợi dụng việc cần hắn làm mà đưa ra điều kiện.

Mặc dù việc cưới Trương Cẩm Như, để Trương gia có được vị trí Hoàng hậu, là chuyện mẫu hậu đã sớm định đoạt, sớm muộn gì cũng thành.

Nhưng điều Dung Tề Sơn ghét nhất chính là bị người khác uy h.i.ế.p.

Hắn lạnh giọng nói:

“Thừa Tướng đây là không tin bổn điện, sợ bổn điện thất hứa sao?”

“Lão thần không dám, Điện hạ là người sắp đăng lên ngôi vị tối cao, tất nhiên là lời nói có trọng lượng, sao có thể thất hứa.”

Thấy Dung Tề Sơn không vui, Trương Thừa Tướng cũng không dám ép quá mức, vội vàng tìm cách lui xuống.

Dung Tề Sơn hừ lạnh một tiếng.

Cũng coi như lão già này biết điều.

Thôi bỏ đi, đ.á.n.h một gậy thì phải cho một viên kẹo ngọt, dù sao vẫn cần Thừa Tướng làm việc cho hắn.

“Thừa Tướng cứ yên tâm.

Bổn điện chắc chắn sẽ không thất hứa, đợi khi nào lấy được t.h.u.ố.c độc của Thừa Tướng, bổn điện sẽ lập tức tâu phụ hoàng ban hôn.”

“Lão thần nhất định sẽ dốc sức.”

Mọi chuyện bàn bạc xong xuôi, Trương Thừa Tướng thừa dịp đêm tối trở về phủ Thừa Tướng.

Mà Dung Thịnh Đế đang ở trong cung, hoàn toàn không hay biết, chính mình sắp bị người trưởng lang này hạ độc.

Ngài đang tính toán, làm sao để thu hồi binh quyền của Quốc Công phủ mà không bị người đời chê trách là “thỏ c.h.ế.t ch.ó săn”.

Nhìn quân tình vừa được gửi tới từ biên giới trên bàn viết.

Binh biến đã dẹp yên, đã đến lúc triệu hồi Nhị công t.ử của Quốc Công phủ về triều.

Dung Thịnh Đế trầm tư một lát.

Ngài nhấc b.út viết một đạo Thánh chỉ, phái người dùng ngựa nhanh nhất đưa đến biên giới, triệu Nhạc Thừa Niên dẫn đại quân hồi kinh.

“Ngươi nói gì? Hoàng thượng đã phái người đến biên giới truyền chỉ, mệnh Nhị ca ta dẫn đại quân trở về triều?”

Nhạc Thanh Uyển phải vài ngày sau, mới nghe được tin tức này từ Dung Uyên, vẫn có chút kinh ngạc.

Rốt cuộc kiếp trước, Nhị ca nàng ban sư hồi triều đã là sau Tết Nguyên Đán, sao kiếp này lại sớm hơn nhiều như vậy.

“Hoàng thượng có ý đồ gì?

Mặc dù loạn ở trong thành đã dẹp, nhưng chẳng phải vẫn còn ngoại địch nhòm ngó, thỉnh thoảng vẫn quấy nhiễu biên giới sao?”

“Hôn kỳ của chúng ta sắp đến, Hoàng thượng không ngồi yên được nữa, triệu Nhị ca ngươi về, chắc chắn là muốn thu hồi binh quyền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Với những thủ đoạn nhỏ mọn không thể lên được mặt bàn của Dung Thịnh Đế.

Dung Uyên đoán một là trúng ngay.

“Biên giới vốn đã có quân đồn trú, đủ để đối phó với đám tiểu nhân kia, Nhị ca ngươi chủ yếu là trấn áp phản loạn trong thành.

Hơn nữa, Hoàng thượng cũng lo lắng, Nhị ca ngươi ở biên giới lâu ngày sẽ phát triển thế lực riêng.

Các yếu tố không thể kiểm soát quá nhiều, chi bằng triệu hồi về kinh thành, đặt dưới mí mắt mới khiến ngài ấy an tâm.”

Nhạc Thanh Uyển nghe vậy vô cùng phẫn nộ.

Dù nàng đã nghe phụ thân nói, đợi sang năm Nhị ca ban sư hồi triều, sẽ chủ động giao nộp binh quyền.

Đã sớm có chuẩn bị tâm lý.

Nhưng Dung Thịnh Đế lại sốt ruột như thế, sợ Quốc Công phủ có ý khác, thật là lòng dạ tiểu nhân.

Quốc Công phủ nhà nàng một lòng trung trinh, cúc cung tận tụy, lẽ nào một lòng trung thành này lại phí hoài cho ch.ó ăn.

“Hừ!

Đa nghi như vậy, lại sợ người khác công cao cái chủ, loại người như thế làm Hoàng đế quả là bất hạnh của Tây Dung.

Nếu ngài ấy vô tình như thế, sau này còn ai dám vì ngài ấy xông pha khói lửa, lỡ không khéo lại bị “tháo ngựa sát nhân”.”

Thấy nàng tức giận như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại thành một cục.

Dung Uyên khẽ cười một tiếng.

Vuốt tóc nàng:

“Uyển Nhi không cần để ý, cho dù Quốc Công phủ mất đi binh quyền, vẫn còn ta ở đây, không ai dám động đến Quốc Công phủ.

Đừng quên, đối tượng báo thù chính của chúng ta không phải là Dung Thịnh Đế, mà là Dung Tề Sơn tội ác tày trời.”

Nhạc Thanh Uyển hít sâu một hơi.

Gật đầu:

“Chàng nói đúng, Dung Tề Sơn mới là kẻ thù lớn nhất của ta.

Chàng không phải đang tìm kiếm nhược điểm của Thái Phó và Tống Duệ sao, tìm kiếm thế nào rồi, có tìm được gì không?”

Đã muốn đối phó với Dung Tề Sơn, thì phải tìm đúng chỗ yếu của hắn.

Hắn coi trọng cái gì, liền nhổ cái đó ra khỏi bên cạnh hắn, từng cái một nhổ sạch sẽ tất cả các quân bài tẩy của hắn.

Để hắn trơ mắt nhìn, những thứ mình muốn có nhất, rơi vào tay người khác mà không thể làm gì.

Đợi hành hạ đủ rồi, cuối cùng mới giải quyết Dung Tề Sơn, đây mới là hình phạt thích đáng nhất cho tên khốn kiếp đó.

Dung Uyên đáp:

“Đã tìm gần đủ rồi.

Đợi sau khi chúng ta đại hôn xong, sẽ bắt đầu tiến hành từng bước đ.á.n.h phá, từng chút một rút đi thế lực bên cạnh Dung Tề Sơn.”