Trọng Sinh Đổi Mệnh: Phế Hậu Cầu Gả Tàn Vương

Chương 196



“Có chuyện gì?”

Nghe Dung Uyên hỏi như vậy, Triệu Cẩn thật sự muốn đ.ấ.m cho hắn một quyền.

Là huynh đệ tốt của mình, lại là Bắc Thần Vương quyền khuynh thiên hạ, lẽ ra phải tinh ý quan sát mới phải chứ?

Lẽ ra phải biết rõ mọi chuyện của hắn mới phải chứ?

Dạo này hắn ta thay đổi lạ lùng như vậy, tên này lại chẳng hề hay biết gì, quả thực là quá thờ ơ với huynh đệ mình.

Quả nhiên!

Lập thất rồi quên huynh đệ.

Triệu Cẩn uống một hơi sạch trơn chén trà, không nhịn được trợn mắt lườm Dung Uyên một cái.

“Ngươi còn có mặt mũi hỏi à.

Ta theo bên cạnh ngươi bao nhiêu năm, lại không có lấy dù chỉ một chút ăn ý như vậy, thật sự ngươi chẳng nhìn ra điều gì sao?”

“Ngươi không nói, làm sao ta biết được, ta đâu có gắn hai con mắt lên người ngươi.” Dung Uyên bình thản đáp lại.

Triệu Cẩn nghe vậy nghiến răng nghiến lợi.

Hắn mới đặt chén trà xuống:

“Ngươi nhìn xem, giờ chân của ngươi cũng đã khỏi rồi, sắp đại hôn rồi, những thứ nên có đều đã có cả.

Ngươi đắc ý như vậy, chẳng lẽ không nghĩ đến ta vẫn là một kẻ đơn độc, chẳng có gì cả sao?”

Triệu Cẩn vừa nói vừa nhìn về phía Nhạc Thanh Uyển.

“Còn có ngươi nữa.

Ta nhớ trước đây ngươi từng nói, chỉ cần ta giúp ngươi một việc, ngươi sẽ giúp ta giải quyết chuyện trọng đại cả đời.

Người đâu, người ta đâu?”

Thấy bộ dạng hắn ta sốt ruột không yên, Nhạc Thanh Uyển và Dung Uyên nhìn nhau, suýt chút nữa đã nội thương vì nhịn cười.

Đoán chắc hắn có điều băn khoăn, không biết nên mở lời thế nào.

Nhạc Thanh Uyển cố tình hỏi thừa:

“Ngươi lải nhải nhiều như vậy, rốt cuộc muốn nói gì? Với quan hệ của chúng ta, còn cần phải giấu giếm sao?”

“Là một đấng trượng phu, có gì cứ nói thẳng.”

Dung Uyên cũng phụ họa theo.

Lời nói của hai người họ nghe thế nào cũng giống như đang khuyến khích, nhưng khổ nỗi lúc này đầu óc Triệu Cẩn có chút hỗn loạn, hoàn toàn không nghe ra được ý nghĩa bên trong.

Hắn hít sâu một hơi, ngồi thẳng người dậy.

Rồi nói:

“Nếu đã như vậy……

Vậy ta cũng không khách khí nữa, nhưng nói trước nha, bất kể ta nói gì, hai người cũng không được giận.”

Hai người nghe vậy liền gật đầu.

Triệu Cẩn mới tiếp tục nói:

“Cái đó…... Nhạc cô nương, nói thật với ngươi, ta đã ‘nhất kiến chung tình’ với muội muội của ngươi, Ninh Tịch cô nương.

Nhưng ngươi cũng biết, ta Triệu Cẩn tuy sở hữu gia sản kếch xù, nhưng lại xuất thân thương gia, không có quyền thế.

Ta và Ninh Tịch cô nương thân phận quá chênh lệch, khiến ta không biết phải mở lời thế nào, cho nên mới khổ não đến vậy.”

Triệu Cẩn nói rồi dừng lại một chút, như thể đang tự lấy hết can đảm.

Một lát sau.

Hắn nói tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nhưng nếu ta không thổ lộ tâm ý…… lại sợ sẽ bỏ lỡ cô nương mình yêu thích, sau này nhất định sẽ hối hận không thôi.

Cho nên ta đã đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định phải thành thật thổ lộ với ngươi, mong Nhạc cô nương đừng trách ta đường đột.

Xin Nhạc cô nương tin tưởng, ta đối với Ninh Tịch cô nương tuyệt đối không phải là nhất thời đùa giỡn, ta đã suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Ồ? Vậy thì sao?”

Nhạc Thanh Uyển nhấp một ngụm trà, giọng điệu thản nhiên hỏi.

Vậy thì sao?

Triệu Cẩn nghe vậy ngẩn người, phản ứng của Nhạc Thanh Uyển này…… sao lại có chút khác biệt so với hắn tưởng tượng nhỉ?

“Vậy nên, ta muốn hỏi.

Nếu như, ta muốn cưới Ninh Tịch cô nương làm thê t.ử, không biết Trấn Quốc Công phủ có nguyện ý tiếp nhận một người có thân phận như ta không?

Ta biết, để Ninh Tịch cô nương theo ta là có chút thiệt thòi, nhưng chuyện tình cảm ta không muốn để lại bất kỳ tiếc nuối nào.

Nếu có thể như ý nguyện, ta nhất định sẽ coi nàng như bảo vật, còn nếu không được…… thì cứ coi như ta chưa từng nói lời này, quan hệ giữa chúng ta vẫn như trước.”

Thấy hắn cuối cùng cũng nói ra được.

Khóe môi Nhạc Thanh Uyển khẽ nhếch lên, chỉ đáp lại một chữ:

“Được.”

“Cái... cái gì?”

Đầu Triệu Cẩn lập tức choáng váng, tai cũng ù ù.

Hắn vừa nghe thấy gì vậy?

Là hắn nghe nhầm sao?

Nhạc Thanh Uyển nói là…… được? Câu trả lời này đại diện cho ý nghĩa gì, nhất thời hắn không kịp phản ứng.

Nhìn thấy vẻ mặt không dám tin của hắn.

Nhạc Thanh Uyển mím môi cười:

“Triệu công t.ử không nghe nhầm đâu, ta nói là được, Trấn Quốc Công phủ chúng ta sẽ không chê cười ngươi xuất thân thương gia.”

Không chê cười? Vậy là có cơ hội rồi ư?

Thật sao?

Triệu Cẩn vẫn còn hơi ngây ngốc, quay sang nhìn Dung Uyên.

“Nàng ấy là… đã đồng ý rồi sao?”

“Ừm, đồng ý rồi.” Dung Uyên thản nhiên gật đầu.

Chỉ... dễ dàng như vậy sao? Lại còn không hề tỏ ra làm khó dễ lấy một chút, Triệu Cẩn luôn cảm thấy có chút không thật.

Hắn lại cầm chén trà lên, uống một ngụm lớn.

Nhìn kỹ lại biểu cảm của hai người kia, sao lại giống như đã biết trước từ lâu, cố ý muốn xem hắn trò cười vậy.

Lúc này hắn mới phát hiện ra không ổn.

“Các ngươi... các ngươi cố ý đúng không?”

“Ngươi mới nhận ra à?” Nhạc Thanh Uyển bật cười khúc khích.

Dung Uyên thấy chuyện đã được nói rõ.

Cũng không tiếp tục giấu giếm Triệu Cẩn:

“Ngươi thực sự nghĩ rằng, Uyển Nhi chỉ vì muốn cải thiện việc kinh doanh ở Hồng Yên Các, nên mới cho phép ngươi qua đó chỉ điểm sao?

Uyển Nhi làm việc luôn cẩn thận, lại giữ gìn quy củ, muội muội còn chưa bàn chuyện hôn sự, nếu không phải sớm có dự tính, sao có thể dễ dàng cho phép nam t.ử tiếp cận nàng.”