Trọng Sinh Đổi Mệnh: Phế Hậu Cầu Gả Tàn Vương

Chương 220



Trong phòng tân hôn, nến đỏ lay động, làm cho Nhạc Thanh Uyển càng thêm kiều diễm.

Vương phi của hắn thật sự quá đẹp.

Khoảnh khắc này, Dung Uyên hoàn toàn không thể rời mắt. Cuối cùng hắn cũng cưới được cô nương mà mình nhớ thương suốt bao năm.

Trên giường là chăn hỉ màu đỏ, màn đỏ rủ xuống, trên bàn là rượu hợp cẩn, tất cả đều tô điểm cho niềm vui đại hôn thuộc về họ.

Dung Uyên bước lên một bước, giúp Nhạc Thanh Uyển tháo chiếc mũ phượng nặng nề.

“Vất vả rồi phải không?”

“Ừm, hơi mệt một chút.”

Nhạc Thanh Uyển cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn, lập tức xoay cổ để giảm bớt cảm giác mỏi.

Dù đã bỏ qua nghi lễ trong cung, nhưng từ lúc rước dâu từ phủ Quốc Công đến Vương phủ, rồi hoàn thành hàng loạt nghi thức, cũng đã mất cả buổi chiều.

Mặc giá y, đội trang sức nặng như vậy, không mệt mới lạ.

Nhưng may mà Dung Uyên rất chu đáo.

Dù thân thể có chút mệt, nhưng trong lòng Nhạc Thanh Uyển lại vô cùng hạnh phúc, đặc biệt là khi nhìn thấy Dung Uyên đứng trước mặt mình lúc này.

Trong lòng nàng vui đến khó tả.

Dung Uyên nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy.

Hai người chênh nhau gần một cái đầu, khiến nàng trông càng nhỏ nhắn đáng yêu.

“Uyển nhi, ta đã làm được rồi.”

Đúng vậy.

Dung Uyên đã làm được.

Trong phòng tân hôn, hắn cuối cùng cũng có thể đứng thẳng vén khăn trùm đầu của Nhạc Thanh Uyển, có thể đứng cùng nàng uống rượu hợp cẩn.

Dù bây giờ vẫn chưa đến lúc uống.

Thậm chí hắn còn có thể tự tay bế cô nương của mình lên giường.

Đây là chuyện mà trong suốt mấy năm qua, ngay cả trong mơ hắn cũng không dám nghĩ tới.

“Chàng đã làm được. Từ nay về sau chàng không cần phải ngẩng đầu nhìn người khác nữa.”

Nụ cười của Nhạc Thanh Uyển lan tới tận đáy mắt.

Nụ cười ấy rực rỡ đến mức Dung Uyên lại một lần nữa ngẩn người nhìn nàng.

Nếu không phải bây giờ vẫn còn sớm, hắn còn phải ra ngoài tiếp đãi khách,

thì chắc chắn lúc này hắn đã ăn sạch cô nương này rồi.

“Ta ra ngoài xem một chút.”

“Muội nghỉ ngơi trước đi. Trên bàn có điểm tâm, nếu đói thì ăn lót dạ. Đợi ta quay lại sẽ ở bên muội.”

Nói xong, hắn ngồi lại lên xe lăn.

Dù sao bên ngoài khách khứa đông đúc, bây giờ vẫn chưa phải lúc để hoàn toàn lộ ra việc hắn đã đứng được.

“Ừm, chàng đi đi.”

Nhạc Thanh Uyển đẩy hắn ra đến cửa.

Thực ra, dù Dung Uyên không ra tiếp khách, cũng không ai dám nói gì.

Nhưng hôm nay tâm trạng hắn quá tốt.

Hắn muốn tất cả mọi người đều biết hắn vui đến mức nào.

Tiền viện

Trong sân tiệc, khách đã ngồi kín.

Hỷ sự của Bắc Thần Vương và phủ Trấn Quốc Công, người có thể đến gần như đều không vắng mặt.

Ngoại trừ hai vị trong cung, các hoàng t.ử khác đều đến đầy đủ.

Thấy Dung Uyên đến, mọi người đều đứng dậy chuẩn bị hành lễ.

Nhưng hắn lập tức ngăn lại.

Hắn mỉm cười nói:

“Hôm nay là ngày đại hỷ của bản vương, không cần nhiều quy củ như vậy. Mọi người cứ ăn uống cho vui là được.”

“Mừng Vương gia đại hỷ!”

Nghe hắn nói vậy, mọi người cũng không còn câu nệ nữa.

Xem ra Vương gia thật sự rất vui, nếu không với tính cách của hắn, e rằng còn lười ra tiếp đãi những việc xã giao như thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khách khứa cũng vui theo, uống rượu càng thêm hứng.

Nhưng có một người không hề vui.

Ngồi cách đó không xa, Dung Tề Sơn nhìn thấy Dung Uyên xuân phong đắc ý như vậy, trong lòng lập tức dâng lên một trận chua xót.

Người phụ nữ vốn nên là của hắn, lại bị hoàng thúc phế vật kia cưới mất.

Với thân thể như hoàng thúc, có làm nổi chuyện động phòng hay không còn là vấn đề.

Đây chẳng phải là phí của trời sao?

Vậy mà Nhạc Thanh Uyển vẫn cam tâm gả cho hắn.

Đúng là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa.

Dung Uyên không biết những suy nghĩ đó của Dung Tề Sơn.

Trong lòng hắn chỉ nghĩ rằng:

Hắn đã ra chào hỏi, tiệc cũng bắt đầu rồi.

Bây giờ hắn có thể trở lại phòng tân hôn, ở bên Nhạc Thanh Uyển.

Dù sao ở đây đã có quản gia lo liệu.

Vì thế hắn nâng bát rượu lên.

“Bản vương kính mọi người một chén. Mọi người cứ ăn uống cho vui, bản vương xin cáo lui trước, Vương phi còn đang chờ.”

Nghe hắn nói vậy, mọi người đều nâng chén, lén cười.

Hóa ra Vương gia nóng lòng như vậy.

Dung Uyên cũng không để ý.

Hắn đặt bát rượu xuống rồi rời khỏi tiền viện.

Dung Tề Sơn nhìn theo bóng lưng hắn, trong mắt tràn đầy ganh tị, cầm chén rượu uống cạn một hơi.

Chủ viện

Dung Uyên vừa bước vào cổng viện thì thấy một người đang đứng trong sân.

Chính là lão già họ Tiết, người trước đó đã nói sẽ đến uống rượu mừng.

“Sư phụ!”

Dung Uyên vô cùng ngạc nhiên.

Hai ngày trước hắn còn sai người lên Vân Vụ Phong tìm, tiếc là không gặp được.

Còn tưởng sư phụ không đến được.

Lão Tiết vuốt râu.

“Vi sư đã nói sẽ đến uống rượu thì đương nhiên không thất hứa.”

“Vợ ngươi vi sư đã gặp rồi.”

“Hôm nay các ngươi đại hôn, còn có chuyện quan trọng phải làm. Vi sư không quấy rầy nữa.”

“Chỉ c.ầ.n s.ai người mang chút rượu thức ăn tới là được.”

“Để ăn bữa rượu của các ngươi, vi sư đã nhịn đói cả ngày rồi.”

Nói xong lão định đi ra ngoài.

Dung Uyên vội gọi lại:

“Sư phụ, xin người ở lại phủ vài ngày rồi hãy đi.”

“Ừm, cái này thì được.”

Lão Tiết sảng khoái đồng ý, rồi đi về viện trước đây mình từng ở.

Dung Uyên lập tức sai Trần Dương chuẩn bị rượu và thức ăn mang tới.

Trong phòng tân hôn

Nhạc Thanh Uyển đã thay giá y.

Dung Uyên vừa bước vào liền đóng cửa lại, rời khỏi xe lăn rồi đi tới bên nàng.

“Đã tiếp đãi xong rồi sao? Chàng có gặp sư phụ không?” Nhạc Thanh Uyển hỏi.

Dung Uyên gật đầu.

“Tiền viện có quản gia lo rồi, sư phụ cũng đã sắp xếp xong.”

Hắn nhìn nàng, ánh mắt dần trở nên nóng bỏng.

“Bây giờ… đến lượt chúng ta rồi.”