“Sau khi tan họp, đại diện cư dân đảo cảm kích không thôi, Sở Dao cảm thấy sau này tần suất dân đảo mang đồ đến trước cửa nhà chắc lại tăng lên nữa cho xem!”
“Cố gắng làm việc nhé, tôi rất kỳ vọng vào cháu đấy.”
Trưởng phòng Tạ nhịn cười, vỗ vai Sở Dao.
“Cảm ơn trưởng phòng đã khen ngợi ~”
Sở Dao dở khóc dở cười, có tâm trồng hoa hoa không nở, vô tâm cắm liễu liễu xanh rờn.
Chương 149 Vợ thấy anh không về nhà, liệu có vì đợi anh mà nhịn đói không
Khi Sở Dao tan làm về nhà vào buổi trưa, cô phát hiện một ngôi nhà gần đó đã có người ở.
Bên trong cánh cửa lớn đang mở rộng, một cô gái trạc tuổi cô đang nhổ cỏ, phát hiện ra ánh mắt của cô, đối phương nở một nụ cười thuần hậu.
Sở Dao mỉm cười đáp lại, thầm nghĩ cô gái này không phải người trên đảo, đang định suy nghĩ thêm thì một người quen từ trong sân đi ra ——
“Chào chị dâu ~”
“Ơ?
Tiền Trình, cậu đây là?”
Sở Dao nhận ra đối phương là ai, phó trung đoàn trưởng đội thủy quân lục chiến, là cánh tay đắc lực của chồng cô.
“Chị dâu, cách đây không lâu em xin nghỉ về quê, ở quê đã xem mắt rồi, đây là người vợ mới cưới của em, Lâm Hải Đường.”
Tô Tiền Trình chủ động tiến lên chào hỏi, ra hiệu cho vợ lại gần để anh giới thiệu hai người.
“Hải Đường, đây chính là vợ của đoàn trưởng chúng ta, chị dâu Sở Dao.”
“Chào chị dâu ạ.”
Lâm Hải Đường dè dặt nói, cô chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào xinh đẹp như vậy, không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
“Chào em, em dâu mới đến đảo, nếu có gì không hiểu, có thể đến nhà tìm chị vào buổi trưa hoặc buổi tối nhé.”
Sở Dao thích hợp bày tỏ thiện ý, dù không rõ tại sao Tô Tiền Trình không định cư ở khu tập thể gia đình quân nhân, nhưng hiện giờ họ cũng coi như là hàng xóm, cư xử hữu hảo với nhau cũng không phải chuyện gì xấu.
“Đa tạ chị dâu.”
Tô Tiền Trình cảm kích nói, sau đó tiễn chị dâu rời đi.
Đợi chị dâu đi xa rồi, anh mới giải thích cho vợ:
“Đây chính là Sở Dao mà anh đã kể với em, nhưng chị dâu vừa mới nhận lại bố mẹ ruột, đã đổi về họ bố, gọi là Hoa Dao rồi.”
“Chị dâu có vị trí rất quan trọng trong lòng cư dân trên đảo đấy, sau này em tiếp xúc dần sẽ biết tại sao.”
“Mặc dù chị dâu đã bày tỏ thiện ý, nhưng chúng ta cũng đừng có được đằng chân lân đằng đầu, dù có tìm chị dâu thì cũng phải ước chừng thời điểm nhà chị dâu đã dùng bữa xong...”
“Mặc dù ngôi nhà này hơi cũ nát một chút nhưng ở đây yên tĩnh, em ở khu tập thể một mình anh không yên tâm, nhưng ở đây thì yên tâm đi, sẽ không có ai bắt nạt em, nói em là đồ nhà quê từ dưới quê lên đâu.”
Lâm Hải Đường thỉnh thoảng gật đầu, ghi nhớ rồi.
Tô Tiền Trình thấy vợ nghe lời như vậy, lòng yêu thương càng sâu đậm hơn.
Sau khi anh quay lại, việc xin vào khu tập thể rất thuận lợi.
Nhưng những người vợ quân nhân sống quanh căn nhà được phân lại khá thực dụng, biết vợ anh cưới từ dưới quê lên là bắt đầu đ-âm chọc, nói lời ra tiếng vào.
Trước đây anh ở ký túc xá, làm sao biết được khu tập thể có đủ loại yêu ma quỷ quái gì chứ?
Khu tập thể này, không ở cũng được!
Cứ học theo đoàn trưởng Cố là được, dọn ra ngoài, tìm Tiểu Lục thợ hớt tóc ở cổng, nhanh ch.óng tìm được ngôi nhà cũ nát này...
Nhà của đoàn trưởng Cố chẳng phải cũng là từng chút một sửa sang, từng chút một hoàn thiện đó sao, họ cũng có thể làm được!...
Sau khi Sở Dao về nhà, cô bắt đầu nấu cơm trưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thời tiết này mà nhóm lửa nấu nướng thì nóng quá.
Vẫn là làm món mì hải sản giản dị đi.
[Hình ảnh mì hải sản]
Cô thích ăn tôm tít, bỏ thêm mấy con tôm tít vào nữa.
Khoảng chừng hai mươi phút sau.
Hai bát mì hải sản thơm phức vừa ra lò, sắc hương vị đều đủ, khiến người ta thèm thuồng.
Cố Đình Thâm vẫn chưa về, phần của anh đã được vớt ra sắp xếp sẵn, rồi cất vào bàn trong không gian để tránh mì bị nát.
Cô đặt mì lên bàn, chậm rãi ăn.
Quả nhiên, hải sản càng tươi thì chỉ cần nấu đơn giản là đã rất ngọt rồi.
Bên này Sở Dao ăn uống vui vẻ, bên kia, Cố Đình Thâm lại bị kẻ đáng ghét chặn đường về nhà, đồng thời người vây xem ngày càng đông...
“Anh Cố, em về rồi, chúng ta cùng đi ăn trưa ở nhà ăn đi.”
“Cô là ai, tránh ra, tôi phải về nhà ăn cơm với vợ tôi.”
“Anh Cố, em là Hạ Thiền mà, em không có ý gì khác đâu, em chỉ nghĩ là chúng ta đã nhiều năm không gặp, muốn ăn một bữa cơm để ôn chuyện thôi.”
“Hạ Thiền hay Đông Thiền gì tôi cũng không quen, phiền cô tránh xa tôi ra một chút, thật là khó hiểu.”
Cố Đình Thâm khá bực bội, khó khăn lắm mới xếp hàng mua được một phần phô mai trái cây, muốn tranh thủ lúc còn mát mang về cho vợ nếm thử.
Sao mà xui xẻo thế này, lại bị cái kẻ đáng ghét này chặn đường!
Anh nói còn chưa rõ sao?
Cái người này không hiểu tiếng người à!
“Anh Cố, ba năm trước là em không đúng, em sửa rồi, sau này em sẽ biết điều hơn một chút, anh đừng không thèm để ý đến em nữa.”
Hạ Thiền muốn tỏ vẻ đáng thương, nhưng khổ nỗi tướng mạo và cách ăn mặc trung tính, chiều cao lại lù lù ra đó, hoàn toàn không thể giả vờ đáng thương được.
Những người vây xem có người thích hóng hớt, cũng có người đi gọi chính trị viên rồi, cũng có người chướng mắt, lên tiếng mỉa mai ——
“Oẹ ~”
“Ai thế này, nhìn xấu xí thế mà còn ra ngoài làm người ta thấy ghê tởm sao?”
“Haizz, cậu mới đến nên không biết chuyện người này làm ba năm trước đâu.”
“Chuyện gì thế?”
“Nữ đuổi theo nam, bị đoàn trưởng Cố của chúng ta từ chối rồi mà vẫn cứ đeo bám không buông, đoàn trưởng Cố suýt chút nữa vì phiền mà đổi quân khu rồi đấy!”
“Cái gì?
Nữ binh này lai lịch thế nào mà cố chấp vậy?”
“Chẳng thế sao, nếu không phải cấp trên sắp xếp cho cô ta đi học tập ở quân khu khác thì chuyện đó hoàn toàn không dẹp xuống được đâu.”
“Bây giờ đoàn trưởng Cố đã kết hôn rồi, đồng chí Tiểu Hoa vừa có bản lĩnh vừa xinh đẹp, lại là vợ hợp pháp của đoàn trưởng Cố, cái cô Hạ Thiền này không biết người ta là hôn nhân quân đội sao?”
“Cái nồi này văn phòng chính trị viên chúng tôi không đội đâu nhé, hôm qua chính trị viên chúng tôi đã hẹn gặp nữ binh này để nói chuyện rồi, xem ra là phí công làm công tác tư tưởng rồi.”
“Hả?
Đã hẹn gặp rồi mà còn thế này sao?”
“Chẳng thế sao ~”
Hạ Thiền càng nghe những lời bàn tán thì càng không cam tâm, lòng đố kỵ hận không thể phun ra lửa!