Trọng Sinh Hải Đảo: Mỹ Nhân Đanh Đá Và Đoàn Trưởng Bụng Đen

Chương 193



 

“Vì là lần đầu tiên đi bắt hải sản nên Lâm Hải Đường còn khá thấp thỏm.”

 

“Em có dép lê không?”

 

Sở Dao đ-ánh giá qua trang phục của em dâu, áo là loại tay lỡ, quần cũng là quần lỡ, rất thuận tiện để đi lại, vấn đề không lớn.

 

Chỉ là chân đang đi giày vải, giày vải dẫm lên cát tuy mềm nhưng không thoải mái bằng dép lê dẫm bừa bãi.

 

“Dép lê ạ?”

 

Lâm Hải Đường không chắc chắn nói, cô còn chưa kịp làm nữa.

 

“Dép nhựa ấy, không sao, chị có một đôi dự phòng, tặng em dâu luôn, không đáng bao nhiêu tiền đâu, hồi trước mua một tặng một người ta tặng kèm đấy.”

 

Sở Dao lấy từ trong xô ra một đôi dép nhựa màu tím, tuy có hơi xấu một chút nhưng thật sự rất dễ rửa, dễ đi.

 

“Thế này thì ngại quá.”

 

Lâm Hải Đường được chiều mà sợ, không công không nhận lộc, huống hồ hôm nay Đoàn trưởng Cố đã tặng một con ch.ó con màu đen rồi.

 

“Chị cũng không cho không em đâu, chờ trời lạnh, nếu em dâu có làm giày, có thể làm cho chị một đôi được không?”

 

Sở Dao thay đổi suy nghĩ, thuyết phục đối phương nhận lấy đôi dép.

 

Lâm Hải Đường suy nghĩ một chút, gật đầu thật mạnh đồng ý.

 

Ngày tháng sau này còn dài, cô có thể trả ơn lại sau.

 

Cứ thế, sau khi thay dép, Lâm Hải Đường khóa cửa lớn, đi theo chị dâu ra ngoài bắt hải sản.

 

Về phần Đoàn trưởng Cố, đối phương mang vẻ mặt nhàn nhạt, cô cũng biết ý không nói nhiều lời thừa thãi.

 

“Em dâu là người ở đâu thế?”

 

“Em là người tỉnh An, quê em ở thôn Đê, trấn Thanh Thủy, huyện Phượng Dương, phong cảnh sơn thủy chỗ em đẹp lắm, địa linh nhân kiệt.”

 

“Chẳng trách em dâu trông thanh tú như vậy, hóa ra là sinh ra ở tỉnh An.”

 

“Chị dâu là người có học thức, em mới tốt nghiệp trung học cơ sở thôi, mồm miệng từ nhỏ đã vụng về, không sao nói hay bằng chị dâu được, nếu có chỗ nào nói sai, mong chị dâu đừng chấp nhặt với em nhé.”

 

“Có gì đâu, em dâu nói năng chu toàn, chị thấy rất tốt, sau này rảnh rỗi chúng ta cứ ăn cơm tối xong thì hẹn nhau đi bắt hải sản, chị dẫn em đi.

 

Trên bãi cát và bãi đ-á ngầm này có nhiều hải sản lắm, nhặt thế nào, xử lý thế nào, nấu thế nào, chị.......”

 

Một khi phụ nữ có chung chủ đề thì ngôn ngữ chung thật sự là kinh khủng.

 

Nói không dứt lời, suốt quãng đường đều là tiếng cười nói vui vẻ của hai người.

 

Về phần Cố Đình Thâm, anh đóng vai trò là phông nền, người mang đồ.

 

Đến bên bãi biển, một khung cảnh bao la bát ngát hiện ra, trời xanh xanh, mây trắng lững lờ.

 

Màu xanh thẳm của đại dương cuộn sóng, từng đợt sóng vỗ bờ, hải âu cất cánh, phát ra những tiếng kêu vang dội——

 

“Âu, âu~”

 

“Chị dâu, đây là lần đầu tiên em được trực tiếp nhìn thấy biển đẹp như thế này, gió biển có vị mặn, nó hùng vĩ và chấn động hơn nhiều so với những gì em thấy trong sách giáo khoa.”

 

Mắt Lâm Hải Đường nhìn không xuể, trên bãi cát có người lớn, có trẻ nhỏ, cũng có cả người già, không ít người đang xách giỏ, xô gỗ, ngồi xổm ở các vị trí khác nhau đào bới cái gì đó.

 

Còn cả cát dưới chân nữa, hèn gì chị dâu lại âm thầm tặng cô một đôi dép lê, hóa ra chỗ nào cũng có những vùng nước nông......

 

“Ha ha ha, đợi em ở đây thêm một thời gian nữa là sẽ quen thôi.”

 

Sở Dao cười rạng rỡ, lấy từ tay Cố Đình Thâm hai dụng cụ, một cái cào và một cái muỗng thủng.

 

Sau đó đuổi Cố Đình Thâm đi hoạt động quanh đây, phụ nữ bọn họ chơi với nhau, không có việc của đàn ông.

 

“Em dâu, cầm lấy, chị dạy em nhặt hải sản, thấy không, cái này này, thịt to lắm đúng không, thật ra bóp một cái là nước xịt ra, đây là ốc mắt mèo.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thần kỳ quá!

 

Cái này ăn ngon không ạ?”

 

“Cực kỳ ngon, thịt mềm, kho tàu là ngon nhất, xào cay cũng không tệ, hầm canh thì thôi đi.”

 

“Vâng vâng, em nhớ rồi, a, em dẫm phải một con rồi!”

 

“Mau nhặt đi.”

 

“Vâng ạ!”

 

Mùa này ốc mắt mèo là dễ nhặt nhất, còn có nghêu, móng tay cũng có, nhưng đối với người mới mà nói thì rất dễ làm đứt, khá khó đào.

 

“Chị dâu chị dâu, cua, cua to quá!”

 

[Hình ảnh cua biển trên bãi cát]

 

“Cái này em đừng dùng tay, đợi chút nha, chị dùng cào đè nó lại, em đưa cái xô của em lại gần một chút, chúng ta phối hợp, lùa nó vào xô.”

 

“Vâng vâng, em nghe chị dâu hết~”

 

Hai người chơi đến mức quên cả trời đất, cho đến khi trời tối mịt, trong xô đều là các loại thu hoạch, hai người vẫn còn có chút chưa thỏa mãn.

 

Thật sự, đi bắt hải sản là nghiện luôn đấy!

 

Chương 156 Nếu trên đời có thu-ốc hối hận thì tốt rồi

 

Thành phố B——

 

Vùng ngoại ô.

 

Gia đình bảy người nhà họ Cố đang quây quần bên bàn ăn cơm.

 

Trên bàn ăn có ba món mặn và một món canh, toàn là đồ chay.

 

Đạm bạc hết mức, một chút váng mỡ cũng không thấy.

 

Ngưu Lệ Lệ làm sao chịu nổi cái khổ như vậy, cơm cũng không phải là gạo t.ử tế, là lương ngũ cốc thô, còn có thể c.ắ.n phải sạn đ-á!

 

Hai ngày trước nếu cô không kịp thời nhổ ra thì răng đã mẻ rồi!

 

Cô cũng đã ám chỉ với mẹ chồng mua ít thịt về nhà, đừng mãi ăn rau xanh với dưa muối khô khốc, khổ nỗi mẹ chồng luôn miệng kêu nghèo, nói trong nhà bây giờ không có bao nhiêu tiền, sống qua ngày thì phải tiết kiệm mà tiêu.

 

Không chỉ mẹ chồng nói vậy, ngay cả bố chồng cũng phụ họa, nói tiết kiệm tiền là để nhỡ ngày nào đó cô m.a.n.g t.h.a.i thì còn có tiền dư mà chăm sóc cô, nếu bây giờ tiêu xài hoang phí, sau này có con rồi......

 

Ngưu Lệ Lệ tuy ấm ức nhưng nghe cũng thấy có lý, khổ mình chứ không thể để khổ con.

 

Biết đâu chừng, trong bụng cô đã có con rồi.

 

Mãi mới ăn xong bữa tối khó nuốt, Ngưu Lệ Lệ định về phòng nghỉ ngơi như mọi khi thì bị mẹ chồng gọi lại:

 

“Lệ Lệ à, mẹ thấy người không được khỏe lắm, con dọn dẹp nhà bếp rồi rửa hết đống bát đĩa xoong nồi đi nhé.”

 

“Mẹ, mẹ bảo con rửa bát ạ?”

 

Ngưu Lệ Lệ sa sầm mặt hỏi lại, ở nhà cô chưa bao giờ phải rửa bát cả!

 

Ngay cả bố mẹ cô cũng......

 

Nghĩ đến việc bố mẹ cô ra đi không lời từ biệt, trái tim cô đau thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nát!

 

Có phải vì mẹ chồng biết bố cô đã từ chức, đưa mẹ và anh trai cô về quê rồi nên cảm thấy cô dễ bắt nạt không?

 

“Lệ Lệ à, cái giọng điệu này của con là không được rồi, con xem có nàng dâu nào mà không làm việc nhà không?

 

Cứ suốt ngày như đại tiểu thư chờ người hầu hạ thế hả?”

 

Mẹ Cố cũng không giả vờ nữa, bà làm mẹ chồng, chẳng lẽ lại không thể nói con dâu vài câu sao!