“Trên đường không có ai nên Sở Dao mới dám thản nhiên tán tỉnh bốc phét như vậy.”
“Được thôi, nhất ngôn vi định."
Cố Đình Thâm lại coi là thật, còn tự mình chốt kèo phúc lợi.
“Em nói đùa thôi mà~"
Sở Dao lại không chịu nữa, anh chàng này sao lại coi là thật chứ.
“Không nghe không nghe, câu tiếp theo là gì nhỉ?"
Cố Đình Thâm cố ý gài bẫy, nụ cười không giấu được...
Chương 178 Ai bảo đàn ông không thể vào bếp chứ
Cái câu “rùa già tụng kinh" cuối cùng cũng không được nói ra, nhưng lại kết thúc bằng một vết cấu trên eo Cố Đình Thâm.
Bữa tối là mì hải sản cán tay, món ăn kèm có tôm hùm giản dị nhưng chất lượng, mực, móng tay, ngao, trứng gà, tôm biển, tảo bẹ, xà lách trồng trong không gian, rau cải chíp, dưa chuột cắt khúc, chả cá, v.v.
Mì hải sản cán tay
Sở Dao đã nói là phải kết hợp thịt rau, không thể chỉ ăn toàn hải sản mà phải ăn thêm rau xanh nữa.
Không ngờ Cố Đình Thâm vẫn luôn để tâm và nghe lời.
“Ăn thử xem nào, anh dùng canh gà làm nước dùng, chắc là ngọt lắm đấy."
Người đàn ông nghiêm túc nấu ăn là đẹp trai nhất!
Sở Dao cảm thấy người đàn ông của mình ngày càng có phong thái đàn ông hơn rồi!
Nếm một ngụm nước dùng, không chỉ là ngọt đâu mà còn thơm nữa!
Hương vị phong phú, các loại nguyên liệu mỗi thứ một vẻ nhưng lại hòa quyện vô cùng hài hòa trong một cái nồi, cực kỳ tuyệt vời!
Bữa tối của Đại Hoàng là những mẩu xương vụn thừa mà Cố Đình Thâm xin từ nhà bếp tập thể, thông thường nhà bếp cũng vứt đi.
Gần đây anh thấy Tô Tiền Trình tan làm xong là chạy đến nhà bếp trước, hỏi thăm mới biết anh chàng này giấu anh lén lút lấy xương thừa cho Đại Hắc ăn, hèn chi anh thấy vóc dáng Đại Hắc sắp vượt qua Đại Hoàng nhà anh rồi...
Sở Dao ăn rất ngon lành, uống vài ngụm canh xong thì nhớ đến chuyện đi khám thai, liền vội vàng nói:
“Ngày mai em đi khám thai, anh đi cùng em nhé, em sợ gặp lại bà cụ lần trước."
“Được, mai anh nghỉ, anh đi cùng em đi khám thai."
Cố Đình Thâm đương nhiên là đồng ý rồi, khám t.h.a.i rất quan trọng, anh đã căn thời gian nghỉ phép để đi cùng vợ đến thị trấn.
“Gà trong nhà cũng không còn nhiều nữa, ngày mai chúng ta mua thêm đi, chỗ dư thì để vào không gian của em nuôi, cám gà cũng phải mua thêm để dự phòng, nếu không trời đông giá rét thế này đi thuyền ra ngoài không tiện đâu."
“Được, mua nhiều một chút, anh cũng sợ có tuyết rơi, lúc đó trời đông giá rét đi đâu cũng không tiện."
Sở Dao cũng nghĩ như vậy, bây giờ không có dự báo thời tiết nên thật sự không mấy thuận tiện.
Lát nữa ăn tối xong, hai người sẽ liệt kê một danh sách những thứ cần mua bổ sung cho gia đình, như vậy sẽ không bị quên thứ gì.
“Lát nữa bàn tiếp, ăn mì trước đã, nguội là không ngon đâu."
Cố Đình Thâm bóc vỏ lọc thịt tôm hùm, bỏ phần thịt vợ thích ăn vào bát cho vợ.
Ai bảo đàn ông không thể vào bếp chứ?
Anh cảm thấy được nấu ăn cho người mình yêu là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
Đừng nói là không biết làm, không ai sinh ra là đã biết tất cả mọi thứ cả!
Không biết thì có thể học, không học thì đó là vấn đề thái độ!
Học rồi chuyên tâm nghiên cứu, chẳng lẽ không thành tài sao?...
Bây giờ Sở Dao chia làm nhiều bữa nhỏ, nửa đêm sẽ bị đói làm tỉnh giấc, thế nên bữa tối bây giờ làm đơn giản để tránh bị đầy bụng.
Cố Đình Thâm thầu hết mọi việc nhà, Sở Dao ngược lại thấy thảnh thơi nhàn hạ.
Hai người kiểm kê những vật tư cần bổ sung cho gia đình:
củi lửa, than củi, chậu than, dầu hỏa, vài con gà mái, cám gà, nước ngọt càng nhiều càng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gạo dầu mì, chăn bông, quần áo bông thì không thiếu, đã dự trữ sẵn ở thành phố B từ trước rồi.
“Ngày mai anh đến tiệm tạp hóa với xưởng chế biến mua ít đặc sản đồ khô, gửi cho bố mẹ mỗi bên một phần nhé."
Cố Đình Thâm cất giấy b.út đi, những thứ còn thiếu đều đã ghi chép lại rồi, ngày mai cứ theo danh sách mà mua thôi.
Khó khăn lắm mới được cùng vợ rời hải đảo một chuyến, gửi chút đồ cho bố mẹ hai bên.
“Vậy anh tìm hai cái chai r-ượu để đựng nước đi, em rót cho hai chai nước linh tuyền vào."
“Ơ, dùng bình nước quân đội đi, bình nước làm bằng inox nên chịu va đ-ập tốt."
“Trong nhà chỉ có hai cái bình nước, bình thường em không dùng đến, anh thì tính sao?"
“Không sao đâu, anh nhờ chú Trần kiếm cho hai cái mới là được."
“Ách."
Sở Dao giơ ngón tay cái lên, chú Trần đúng là hòn gạch, cần đâu thì chuyển đến đó.
“Vợ ơi, tiếp theo có phải là nên thực hiện lời hứa của em rồi không?"
Ánh mắt Cố Đình Thâm rực cháy nhìn vợ, đã nói rồi, kỳ lưng cho anh!
“Em—"
Vãi~
Vẫn còn nhớ chuyện này sao!
“Hà hơi lạnh quá đi~"
“Vào không gian tắm cũng vậy mà."
“Gâu~"
Đại Hoàng vểnh tai lên, hiên ngang nghe trộm góc tường của chủ nhân nam nữ.
Vào không gian?
Có thể dắt nó theo không?
Đáp lại nó là không khí.
Chủ nhân nam nữ đâu rồi?
“Gừ~"
Đại Hoàng cào cào xuống đất, uể oải nằm trong ổ thiu thiu ngủ...
Cách đó không xa tại nhà họ Tô, Tô Tiền Trình đang vẻ mặt nghiêm túc giáo d.ụ.c Đại Hắc nhà mình:
“Ăn nhiều xương vào, cố gắng khỏe hơn Đại Hoàng."
“Người ta bảo ch.ó cậy thế chủ, mày cố gắng giữ thể diện cho tao nhé."
“Thường ngày ở nhà phải bảo vệ tốt cho nữ chủ nhân, không được để kẻ xấu bắt nạt nữ chủ nhân."
“Làm tốt, tao sẽ mang thêm nhiều xương cho mày ăn."
Đại Hắc nửa hiểu nửa không, chỉ nắm bắt được trọng điểm—
Bảo vệ tốt nữ chủ nhân thì sẽ có xương ngon để ăn!
Lâm Hải Đường nghe mãi nghe mãi thì đen cả mặt, chồng cô và đoàn trưởng Lục không phải là anh em tốt sao?
Anh em mà chơi khăm nhau thế này à?
Cũng thật là bó tay luôn....
Đã làm loạn, đã cười đùa, sau khi đùa giỡn xong, Sở Dao phát hiện trong xấp phiếu mà mẹ chồng đưa cho cô có một tờ phiếu mua đài radio.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, mang theo luôn, mai ra hợp tác xã xem thử, có đài radio thì mua một cái.
Như vậy hằng ngày vào khung giờ cố định còn có thể nghe dự báo thời tiết, nghe tin tức thời sự mới nhất, không đến nỗi mù tịt thông tin.
Cố Đình Thâm thì sao cũng được, dù sao đồ mẹ anh đưa cho vợ thì vợ muốn dùng thế nào thì dùng.
Hơn nữa, vừa nãy vợ mới kỳ lưng cho anh xong!