“Nhưng anh vô điều kiện bao dung cô, trao cho cô sự quan tâm, sửa chữa những lỗi lầm của cô, khuyên bảo cô sau này hướng thiện.”
Họ kết hợp với nhau, nhận được lời chúc phúc của người dân trong bản.
Từ đó về sau cô hối cải triệt để, làm lại cuộc đời.
Nếu như, nếu như có một ngày cô cởi bỏ được nút thắt trong lòng, cô sẽ dẫn theo A Lang về quê cũ, tìm bố mẹ và anh trai để xin lỗi...
“Lili, ăn cơm thôi, tối nay là đêm ba mươi, anh có hun thịt lợn, em ăn nhiều một chút, tốt cho sức khỏe."
A Lang là một người đàn ông da ngăm đen, năm nay mới hai mươi tám nhưng trông hơi già.
Sau khi trải qua cuộc hôn nhân trước, Ngưu Lili không còn coi trọng ngoại hình nữa.
Vẻ đẹp tâm hồn mới là cái đẹp thực sự.
“Ngày mai chúng ta đi biếu quà Tết cho bố mẹ, biếu cái chân giò hun khói kia nhé."
“Ừ, bố mẹ thấy chắc chắn sẽ vui lắm."
“Vâng~"
Ngưu Lili gật đầu, dùng đũa gắp một nửa số thịt hun khói đầy ngọn trong bát mình cho A Lang.
“Anh cũng ăn nhiều thịt vào, anh là chủ gia đình, là trụ cột mà."
“Lili, em thật tốt~"
A Lang nở nụ cười chất phác, vợ anh biết xót anh rồi.
Ngưu Lili cúi đầu ăn cơm, cố kìm nén nỗi cay sống mũi.
Có một khoảnh khắc, cô nhớ đến anh trai mình.
Mỗi năm khi ăn bữa cơm tất niên, anh trai luôn tìm cách làm cô vui, nhường đùi gà cho cô, lén nhét tiền mừng tuổi cho cô...
Người anh trai tốt như vậy, sao lúc trước cô lại bị mỡ nó lấp tim thế này!
“Sang năm anh sẽ nỗ lực hơn nữa, cơi nới nhà cửa ra, đợi khi chúng ta có con, anh sẽ bảo mẹ sang chăm sóc em ở cữ, đảm bảo chăm cho em b-éo mầm trắng trẻo luôn~"
“Vâng~"
“Anh còn muốn nuôi thêm mấy con cừu non, sang năm nuôi lớn rồi bán đi, sắm cho em mấy món trang sức.
Phụ nữ trong bản mình đều thích đồ bạc, người ta có cái gì, anh cũng phải sắm cho em cái đó."
Ngưu Lili đặt đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Em không cần đâu, em chỉ muốn anh đừng vất vả quá thôi."
A Lang nhìn vợ như nhìn một đứa trẻ, dùng thứ tiếng phổ thông ngọng nghịu hứa hẹn:
“Đồ ngốc, đàn ông vất vả nuôi gia đình là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà, anh nhất định phải nuôi em, nuôi em b-éo mầm trắng trẻo mới thôi~"
“Phì~"
Ngưu Lili bật cười, vừa cười vừa rơi nước mặt.
Thượng đế vẫn còn thương xót cô, vào lúc cô không còn nơi nương tựa và khốn khổ nhất, cô đã gặp được A Lang chân thành đối đãi với mình...
Chương 195 Đứa trẻ ngoan mới có người thương
Hoạt động đốt lửa trại đón năm mới rất náo nhiệt, mọi người ăn uống vui vẻ, chơi đùa thỏa thích, mãi đến tận khuya mới kết thúc cuộc vui.
Sở Dao cuối cùng buồn ngủ rũ rượi, về nhà bằng cách nào cũng quên mất rồi.
Lúc tỉnh dậy thì đã ở trong phòng, bên ngoài cửa sổ sáng rực, trong nhà ấm áp vô cùng, chậu than đặt cách cửa sổ không xa, cửa phòng khép hờ.
Tốt quá, đã là mùng một Tết rồi, dậy thôi.
Trong bếp, Cố Đình Thâm đang tỉ mỉ rút chỉ tôm.
Trong nồi, mùi gà hầm thơm nức mũi, không cần mở vung cũng biết bên trong đang hầm thứ gì.
Sở Dao sau khi vệ sinh cá nhân xong, men theo mùi thơm đi tới nhà bếp, thấy Cố Đình Thâm đang nghiêm túc rút chỉ tôm, mắt cô cong cong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đàn ông biết xuống bếp là đẹp trai nhất!
“Gâu~"
Đại Hoàng đang sưởi lửa gần bếp, thoải mái đến mức không muốn động đậy.
Thấy nữ chủ nhân đến, nó lười biếng sủa một tiếng, sau đó để lộ cái bụng mềm mại, lăn lộn tỏ ý yêu quý, phục tùng.
“Dậy rồi à?
Để anh múc mì cho em, buổi sáng hơi lạnh nên anh không gọi em dậy..."
Cố Đình Thâm chăm sóc người khác rất có bài bản, hơn nữa còn là kiểu người cung cấp giá trị cảm xúc rất tốt.
Anh sẽ không vì đã theo đuổi được rồi mà không trân trọng nữa.
Ngược lại, anh càng trân trọng vợ hơn, chăm sóc vợ trong lúc m.a.n.g t.h.a.i bất tiện, gánh vác hết việc nhà.
Vợ chồng là mối quan hệ hỗ trợ lẫn nhau, không phải là một bên mù quáng cho đi, cũng không phải một bên mù quáng nhân nhượng.
Anh tin rằng, nếu một ngày nào đó anh bị thương, hành động bất tiện, vợ anh cũng sẽ không rời bỏ anh, chăm sóc anh, thấu hiểu anh.
“Thơm quá đi, ông xã, tay nghề của anh càng ngày càng giỏi đấy."
Sở Dao “ừ" một tiếng, lời khen ngợi thốt ra tự nhiên.
Đại Hoàng thì cô không vuốt nữa, cứ dỗ dành ông xã trước đã.
“Ăn trước đi, ăn xong anh dẫn em mang đồ đi chúc Tết ông Đoạn và chú Trần."
Cố Đình Thâm nghiêm túc vớt mì, mì Dương Mễ nấu nước dùng gà, kèm theo những cọng rau xanh mướt, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ, đặc biệt thơm.
“Đúng là phải đi chúc Tết hai vị đó, em có tích trữ không ít r-ượu, lát nữa anh vào không gian cùng em chọn một chút nhé."
Trên đảo, hai vị này chăm sóc Cố Đình Thâm rất chu đáo, yêu ai yêu cả đường đi, đối với cô cũng rất quan tâm.
Dù về lý hay về tình đều nên đi lại thăm hỏi.
“Ừ, em ăn mì trước đi, ăn no rồi hẵng nói."
Cố Đình Thâm đặt bát mì lên bàn ăn, trải lại tấm đệm mềm, ra hiệu cho vợ ngồi xuống ăn trước.
Sở Dao ngồi xuống sau đó hỏi một câu:
“Anh ăn chưa?"
“Anh ăn rồi, yên tâm đi, không ăn no thì anh lấy đâu ra sức mà làm việc?"
Cố Đình Thâm bật cười, đưa tay xoa đầu vợ một cái.
“Đừng xoa nữa, tối nay em muốn gội đầu, tóc bết dầu rồi."
Sở Dao né tránh, hơi không hài lòng.
Đầu của phụ nữ là không được sờ lung tung đâu.
“Vậy tối nay anh đun thêm hai ấm nước nữa."
Cố Đình Thâm thấy tốt thì dừng lại, không xoa nữa, xoa nữa là vợ nổi giận mất.
Sở Dao tập trung ăn mì, nói là mì Dương Mễ trên thị trường rất hiếm thấy.
Cố Đình Thâm mua ở đâu vậy?
“Trương Tinh Vũ mang đến sáng nay, bảo là mẹ cậu ấy mang từ quê lên, hôm qua dọn đồ mới thấy sót lại, chia cho một nửa mang sang bảo anh rảnh thì làm cho em ăn."
“Hèn chi, mì này ngon thật đấy."
Sợi mì dai, ăn vào cảm giác giòn sần sật.
“Trong nồi còn một ít, Trương Tinh Vũ nói loại mì này ở quê cậu ấy làm bằng bột gạo, càng nát càng thơm, không sợ bị nhừ."
Cố Đình Thâm gật đầu, lấy từ trong bếp ra hai quả trứng luộc, đ-ập vỏ rồi bóc ra bảo vợ ăn một chút cho tốt cho sức khỏe.
“Một quả là đủ rồi, em không ăn nổi hai quả đâu, vả lại trong bát còn có đùi gà nữa, em phải để bụng để ăn đùi gà chứ."