“Cái đồ ranh con, không có đối tượng mà còn muốn moi bao lì xì từ chỗ tôi, không đời nào."
Đoạn Hồng Vĩ đắc ý nói, thỉnh thoảng trêu chọc đám thanh niên trẻ tuổi một chút, tâm trạng cũng tốt hơn hẳn.
Một lúc sau, cửa văn phòng được gõ vang, ông gọi một tiếng—
“Vào đi~"
“Két~"
“Ông Đoạn, Tết nhất thế này ngài cũng không ra ngoài đi dạo, cứ ở lì trong văn phòng này không thấy bí bách sao?"
Cố Đình Thâm xách theo hai chai Mao Đài, hai hộp trà ngon, hai cây thu-ốc l-á xịn, và một cái đầu lợn.
“Khá khen cho cậu, cậu đào đâu ra cái đầu lợn này vậy?"
Đoạn Hồng Vĩ chưa kịp cãi lại, hai mắt đã sáng rực nhìn thu-ốc l-á, r-ượu và trà trong tay thằng nhóc này, còn cả cái đầu lợn nữa.
Chao ôi, cãi lại cái gì chứ, dỗ dành còn chẳng kịp nữa là.
“Cháu chào ông Đoạn ạ~"
Sở Dao đi vào, không bỏ lỡ sự kinh ngạc pha lẫn vui mừng trên mặt Sư trưởng Đoạn.
Khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường ngày, Sư trưởng Đoạn lúc này hoàn toàn giống như một ông lão rất vui mừng khi thấy hậu bối đến thăm.
“Ơ kìa, Tiểu Dao, bụng cháu đã lớn thế này rồi à, mau ngồi xuống nói chuyện đi, dạo này cháu vẫn khỏe chứ?"
Đoạn Hồng Vĩ cũng không muốn duy trì hình ảnh cao ngạo nghiêm nghị, con bé Sở Dao này bây giờ là vợ của Tiểu Cố, lại đang m.a.n.g t.h.a.i đời sau của nhà họ Cố, ông yêu ai yêu cả đường đi, tự nhiên là coi cô như hậu bối của mình mà đối đãi.
“Cháu khỏe lắm ạ, bộ phận của cháu cho cháu nghỉ phép sớm, dạo này cháu ở nhà sắp mốc meo luôn rồi."
“Ta có nghe nói rồi, năm ngoái bộ phận tài chính thu ngân sách khá tốt, trong đó có công lao của cháu đấy."
“Cháu thì có công lao gì đâu ạ, đều là do Sư trưởng ngài tinh mắt dùng người đúng chỗ, cháu chỉ là một kế toán bình thường, nghe theo chỉ huy, phục tùng sắp xếp thôi ạ~"
“Trưởng bộ phận của các cháu, rồi cả Chủ nhiệm Lưu nữa, cứ ở chỗ ta mà khen cháu hết lời, cháu thì lại khiêm tốn quá~"
“Ông Đoạn đừng khen cháu nữa, cháu ngại lắm rồi."
Sở Dao mỉm cười ứng phó, hỏi gì đáp nấy, đồng thời cũng khéo léo đem công lao đặt lên đầu tất cả mọi người chứ không nhận riêng về mình.
Điều này không chỉ làm không khí thêm sôi nổi mà còn khiến Đoạn Hồng Vĩ nhìn cô bằng con mắt khác.
Tiểu Cố này mới là người may mắn.
Cưới được vợ hiền, có một người vợ đảm đang như vậy hỗ trợ, tiền đồ sau này chắc chắn sẽ không tệ.
Cố Đình Thâm quang minh chính đại đến tặng quà, không mưu cầu gì, chỉ đơn giản là tặng quà, thăm hỏi trưởng bối mà thôi.
Đợi vợ nói chuyện xong với ông Đoạn, nhận được bao lì xì, anh liền nói thẳng:
“Ông Đoạn, chúng cháu còn phải sang nhà chú Trần nữa, nếu ngài không còn việc gì thì chúng cháu đi chạy sô đây, biết đâu còn được ăn chực một bữa ở nhà chú Trần."
“Được, cậu chăm sóc Tiểu Dao cho tốt, đường trơn, cẩn thận một chút."
Đoạn Hồng Vĩ gật đầu, không giữ hai người lại.
Ông cũng chẳng có gì ngon lành để chiêu đãi hai người, đặc biệt là Tiểu Dao còn đang mang thai.
Sang nhà Ái Quốc cũng tốt, chắc là Hồng Mai đã làm một bàn đồ ăn ngon rồi, chỉ đợi vợ chồng Tiểu Cố đến chúc Tết thôi.
Sở Dao đứng dậy, nhét bao lì xì vào túi.
Nắn một cái, thấy khá dày dặn.
“Rảnh thì thường xuyên đến chơi nhé~"
Đoạn Hồng Vĩ khách sáo nói, đương nhiên rồi, ông không hy vọng đám Tiểu Cố có thể thường xuyên đến.
“Vâng."
Cố Đình Thâm ừ một tiếng, dìu vợ rời khỏi nơi đó.
Trên hành lang lướt qua Dương Quang, hai người họ nhìn nhau đều thấy không thuận mắt, đến một tiếng chào hỏi cũng không thèm nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh có hiềm khích với anh cảnh vệ này à?"
“Ừ."
Cố Đình Thâm gật đầu, dù sao thì nhìn đối phương là thấy không ưa.
Chính là không ưa.
Tương tự, Dương Quang cũng vậy.
Đi vào văn phòng, thấy một cái đầu lợn, gân xanh trên trán anh giật liên hồi!
Biết ngay Cố Đình Thâm người đó không có ý tốt mà, cái người đó tặng quà mà lại đi tặng một cái đầu lợn!
Mặc dù Sư trưởng Đoạn thích ăn thịt đầu lợn, nhưng cái món này xử lý lông lá thì cực kỳ cực kỳ phiền phức!
“Tiểu Dương à, ta muốn ăn thịt đầu lợn kho nhé~"
Quả nhiên, Sư trưởng Đoạn không thể cưỡng lại sự cám dỗ của thịt đầu lợn...
“Rõ."
Dương Quang đặt tách trà xuống, rất bực mình nhưng lại không làm gì được.
Biết sao được, Sư trưởng thích ăn mà.
Còn biết làm sao được nữa, mang xuống nhà bếp, xử lý lông lợn, chấp nhận số phận mà kỳ cọ thôi!...
Sở Dao được thím vui mừng kéo lại ngồi xuống ghế sofa, đúng vậy, sofa, loại bằng da thật, mềm mại vô cùng.
“Dao Dao, thím cũng có rồi, quân y nói được hơn một tháng rồi, chú của cháu biết xong thì vui mừng như một thằng ngốc ấy, phí tiền, bỏ ra một số tiền lớn mua bộ sofa này về nhà..."
Giang Hồng Mai nét mặt đầy niềm vui, nếu không phải bà lớn tuổi rồi, tính là sản phụ cao tuổi, quân y bảo bà phải ở nhà tĩnh dưỡng để giữ thai, thì bà đã đi báo tin vui cho cháu dâu từ sớm rồi!
Mong đợi mùng một Tết hai vợ chồng trẻ đến chúc Tết, cuối cùng cũng mong được rồi!
“Thật ạ?
Chúc mừng thím đã toại nguyện."
Sở Dao trong lòng đã có chuẩn bị, trong những lần thỉnh thoảng cô gửi rau xanh được tưới bằng nước linh tuyền sang, cô đã ôm hy vọng dùng nước linh tuyền cải thiện thể chất của thím.
Điều dưỡng vài tháng, cuối cùng đã có hiệu quả.
“Cảm ơn cháu, thím là nhờ phúc của cháu đấy."
Giang Hồng Mai xúc động nói, m.a.n.g t.h.a.i rồi, cuối cùng cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi!
Bà cho rằng chính cháu dâu đã mang lại vận may cho mình, nhờ phúc của cháu dâu!
Chương 197 Con khốn, mày sẽ ch-ết không t.ử tế đâu
Bữa trưa ăn ở nhà chú Trần, vô cùng phong phú.
Dùng lời của chú Trần thì là, Tết nhất mà, đồ đạc đều mua ở cửa hàng tạp hóa, nhà người khác mua được thì nhà chú cũng mua được.
Trên bàn ăn, Cố Đình Thâm bị ép uống r-ượu, nghe chú Trần nói vị Phó Lữ đoàn trưởng Hạ Kiến Quốc kia đã làm đơn chuyển ngành rồi.
Chuyện của Diệp Chiêu Đệ gây ra chấn động không nhỏ, ảnh hưởng quả thực không tốt.
Vợ chồng Hạ Kiến Quốc coi như bị vạ lây.
Thay vì ở lại để bị chế giễu, bị bàn tán, chi bằng chuyển ngành rời khỏi đảo.
Nghe nói mùng sáu Tết là đi, cấp trên cũng đã đồng ý rồi.
Đã lâu không nghe thấy cái tên Diệp Chiêu Đệ, Sở Dao vẫn thấy hơi bàng hoàng.
Đáng thương hại không?
Không.
Nếu đổi lại là người đàn ông có lập trường không kiên định, lúc này e là tiền đồ đã bị hủy hoại hết rồi!
Người phụ nữ này tam quan lệch lạc, còn mưu toan hủy hoại Cố Đình Thâm!