“Dao Dao, căn nhà này?"
“Mẹ, con với Đình Thâm biết ba mẹ sẽ đến để chăm sóc con ở cữ, sợ mọi người thuê nhà ở không quen, nên sau Tết tụi con đã tìm người xây thêm hai căn phòng, sẵn tiện đào luôn bể phốt ở sau vườn....."
Sở Dao vừa rót nước cho mẹ ruột uống, vừa đơn giản giải thích những thay đổi trong nhà.
Ba mẹ chồng không biết vì họ chưa từng đến đây.
Ba mẹ cô đã đến rồi, thay đổi lớn như vậy đương nhiên là phải hỏi.
“Chả trách, mẹ bảo giường với tủ trong phòng, rồi cả phòng tắm trông mới thế, hóa ra là mới xây thật."
Lục Tuyết Vi cảm động nói, hu hu hu, con dâu tốt quá!
Làm sao đây?
Bà hơi nhịn không nổi rồi, muốn khoe khoang với hội các bà vợ quá!
“Dù không có quyền sử dụng v-ĩnh vi-ễn, nhưng chỉ cần Đình Thâm còn công tác tại hải đảo, con ở đây đi làm đi theo gia đình thì căn nhà này tụi con có quyền cư trú, tính ra cũng khá hời đó ạ~"
Sở Dao phân tích kỹ càng, những người khác cũng nghe rất chăm chú.
Đúng là cái lý này, chỉ là làm khó cho con gái/ con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i mà còn phải lo liệu việc xây nhà......
Cố Đình Thâm suốt quá trình đều bị ngó lơ, anh cũng không giận, mang hành lý của nhạc mẫu vào căn phòng bên phải, mở cửa sổ, mở cửa phòng cho thông thoáng khí.
Tiếp theo là thời gian để anh trổ tài nấu nướng!
“Mẹ, sao hôm nay mẹ mới ra đảo ạ?
Trên đường có xảy ra chuyện gì không mẹ?"
“Haiz, con còn nhớ cảnh vệ Hàn không?"
“Nhớ chứ ạ, lần trước không phải anh ấy hộ tống mẹ với ba ra đảo tìm con sao~"
“Lần này cũng là cậu ấy hộ tống mẹ đến hải đảo, nhưng lúc xuống ga tàu hỏa......"
Chương 207 Làm gì có chuyện trùng hợp thế, tên hung thủ này mười phần hết tám chín là nhắm vào mẹ cô mà tới
Thời gian quay ngược lại sáu giờ trước——
“Ầm ầm—— Ầm ầm—— Ầm ầm——"
Tốc độ tàu hỏa dần chậm lại, khung cảnh ngoài cửa sổ cũng trở nên rõ nét hơn.
“Hành khách đi trạm Hải Vịnh, thị trấn Hải Vịnh xin chú ý, đoàn tàu sắp vào ga......"
Diệp Uyển Quân nghe thấy nhân viên đoàn tàu thông báo nội dung xong liền lập tức thu dọn hành lý.
“Để tôi."
Hàn Dã chủ động giúp giáo sư Diệp lấy vali hành lý xuống, anh không có nhiều hành lý, chỉ có một cái túi, lát nữa hộ tống giáo sư Diệp xuống tàu, sau khi lên đảo xong anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ, về quê xem mắt.
“Đa tạ."
Diệp Uyển Quân khách sáo nói, nghĩ bụng đây chắc cũng là lần cuối hai người gặp mặt, để bày tỏ sự cảm ơn, sau khi xuống tàu bà muốn mời đối phương đến một chỗ nào đó trên thị trấn ăn một bữa cơm đạm bạc.
Đợi khi đoàn tàu vào ga, toa tàu của họ đột nhiên xảy ra sự cố!
Một viên đ-ạn sượt qua trước mắt Diệp Uyển Quân.
Hàn Dã kịp thời kéo bà ra, nhưng bả vai anh lại trúng đ-ạn!
Sở Dao nghe mà không khỏi căng thẳng tinh thần.
Sau đó thì sao ạ?
“Sau đó cảnh vệ Hàn rút s-úng, đấu tranh sinh t.ử với tên hung thủ....."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đương nhiên là tà không thắng chính, nhưng cảnh vệ Hàn bị thương nặng, chảy rất nhiều m-áu.
Diệp Uyển Quân cũng không xác định được tên hung thủ này là nhắm vào bà hay là vô tình đụng độ, tóm lại là cảnh vệ Hàn đã xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận, bảo nhân viên đoàn tàu liên hệ với người của cục công an đến đưa bà đi an toàn.
Cảnh vệ Hàn thì được người ta đưa đến bệnh viện huyện để cấp cứu khẩn cấp.
Sau khi đến cục công an, Diệp Uyển Quân vẫn còn chưa hết bàng hoàng, vì thân phận nhà nghiên cứu đã nghỉ hưu nên bà được bảo vệ đặc biệt.
Sau đó bà đã nói cho cục trưởng chuyện mình đi thăm thân, đến chỗ con gái ở.
Tiếp đó cục trưởng cục công an đã liên hệ với bộ đội, rồi đợi khoảng một tiếng đồng hồ thì con rể đến đón bà về......
“Mẹ, mẹ có bị thương ở đâu không?"
Sở Dao nghe mà kinh hồn bạt vía, hiện trường đấu s-úng cơ đấy!
Làm gì có chuyện trùng hợp thế, tên hung thủ này mười phần hết tám chín là nhắm vào mẹ cô mà tới rồi.
“Mẹ không sao, chỉ có tiểu Hàn, lần này bảo vệ mẹ lại bị thương rồi, thêm nữa là thấy khá có lỗi với cậu ấy, lần này cậu ấy hộ tống mẹ lên đảo xong là về quê xem mắt mà."
Diệp Uyển Quân khá áy náy, vì bà mà liên lụy tiểu Hàn bị thương, lại không thể đi xem mắt được nữa.
Cố Đình Thâm từ cửa sổ nhà bếp ló đầu ra, an ủi mẹ vợ:
“Mẹ, con đã sắp xếp người túc trực ở bệnh viện rồi, cảnh vệ Hàn nhất định sẽ không sao đâu ạ."
“Haiz, vất vả cho Đình Thâm rồi."
Diệp Uyển Quân gật đầu, cũng may là người không sao, còn sống là tốt hơn hết thảy rồi.
Trong bếp, Cố Đình Thâm tay chân không ngừng nghỉ.
Anh chiên mấy quả trứng, trong tủ có sẵn thịt kho, đông người lại gấp gáp thời gian nên anh nấu luôn một nồi mì, lát nữa mì chín, mì thịt kho trứng chiên, cứ ăn đơn giản chút lót dạ đã, anh ăn xong anh còn có việc phải bận.
Lục Tuyết Vi nháy mắt với chồng một cái, e rằng chuyện này không đơn giản như vậy đâu, t.a.i n.ạ.n gì mà lại xảy ra đúng lúc thông gia bà ấy sắp xuống tàu mà nổ s-úng?
Cố Cảnh Thành nhận được tín hiệu của vợ, ra hiệu mình nhất định sẽ tìm mối quan hệ để điều tra một chút.
Bữa trưa cả nhà ăn đơn giản món mì thịt kho trứng chiên, hai cha con nhà họ Cố rửa nồi bát trong bếp, mẹ con Sở Dao về phòng nói chuyện riêng, Lục Tuyết Vi đổ phần nước mì còn thừa cho Đại Hoàng ăn.
“Đại Hoàng à Đại Hoàng, nếu mày thấy có người lạ tiến gần nhà mình thì mày phải sủa to vào nhé, tao sẽ thưởng xương cho mày ăn~"
“Gâu~"
“Đúng rồi, người quen thì có thể sủa nhẹ nhàng, người lạ thì có thể sủa to, dữ với hắn vào!"
“Gâu~"
“Ngoan lắm Đại Hoàng, thông minh thật đấy, ăn đi ăn đi~"
“Gâu~"
Đại Hoàng có hỏi có đáp, bảo vệ chủ nhân, bảo vệ gia đình, ch.ó ch.ó có trách nhiệm......
Trên đảo đã tăng cường cảnh giới, tại các cửa bến đều được bố trí lực lượng vũ trang.
Ngay cả bến phà mà dân đảo thường xuyên ngồi cũng là các chiến sĩ trẻ măng đi tuần tra canh gác.
Dân đảo thì không đến mức hoảng loạn, nơi nào có quân giải phóng thì nơi đó nhân dân an toàn lắm.
Con thuyền phà của lão Kim được trưng dụng thường xuyên, số lần đưa khách qua sông một ngày tăng lên gấp đôi, vì để kiếm tiền cho vợ vui lòng nên lão cũng không quản ngại mệt nhọc.
Cố Đình Thâm không yên tâm, đã đưa vợ đến bệnh viện quân khu rồi, công việc chăm sóc thì giao cho nhạc mẫu và ba mẹ mình.
Anh chạy đi chạy lại giữa đảo, bệnh viện thị trấn và cục công an.
Tên phạm nhân bắt được ở nhà ga đã khai ra, tiết lộ một âm mưu to lớn.