Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 106: Món Quà Quan Tài, Lời Chúc Thăng Quan



 

Xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích và lời xì xào bàn tán, từng ánh mắt khinh bỉ chiếu tới khiến Bạch Linh cảm thấy mặt mình nóng rát.

 

Ngay lúc cô ta đang luống cuống tay chân, một bóng hình khác xuất hiện ở cửa đã giúp cô ta chuyển dời phần lớn sự chú ý.

 

“Sao cô ta cũng đến đây?”

 

“Đúng vậy, chẳng lẽ T.ử An thiếu gia cũng mời cô ta sao?”

 

“Chắc là vậy rồi, cặp chị em nhà họ Bạch này sống ở nhà cũ của Chiến gia, lại là bạn học của T.ử An thiếu gia, nể mặt nên cũng phải mời một tiếng thôi.”

 

Chiến T.ử An thấy Bạch Nhất Nguyệt vậy mà lại đến một mình thì cũng sững sờ.

 

Chú hai không đi cùng sao? Nhưng như vậy mới đúng chứ, chú hai không đến, hắn mới có thể chơi thoải mái hơn.

 

“Ha ha, không ngờ cô có thể đích thân đến dự tiệc sinh nhật của tôi, thật là rồng đến nhà tôm.”

 

Chiến T.ử An âm dương quái khí chủ động chào hỏi Bạch Nhất Nguyệt, bây giờ cô là thím hai trên danh nghĩa của hắn, dù hắn rất không muốn thừa nhận thân phận này của cô.

 

Nhưng Bạch Linh cũng đã nói, con nhỏ xấu xí này thích hắn, nên mới chủ động yêu cầu đến đây. Nhìn cách ăn mặc hôm nay của cô ta, có vẻ cũng không tệ.

 

Ở đây toàn bộ nữ sinh đều mặc lễ phục, váy dài, riêng cô ta lại “sáng tạo” mặc quần, vừa nhìn đã biết là có dụng tâm.

 

Bạch Nhất Nguyệt nhìn hắn thật sâu, hai tay đút trong túi quần, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng xa cách người ngàn dặm.

 

“Chiến thiếu gia, thật lòng nghĩ như vậy thì tốt.”

 

Giọng nói khàn khàn mang theo vài phần lạnh lẽo, lại khiến tim Chiến T.ử An bất giác rung động.

 

Đây là lạt mềm buộc c.h.ặ.t?

 

Mấy trò vặt của phụ nữ thôi mà.

 

Vốn dĩ hắn khinh thường cô, nhưng không biết tại sao, lại muốn châm chọc cô thêm vài câu, “xé nát” hoàn toàn lớp “ngụy trang” của cô trước mặt hắn.

 

“Cô có phải cũng chuẩn bị quà cho tôi không?”

 

Bạch Linh đứng bên cạnh vừa mới bình tĩnh lại được vài phần, vẻ mặt lại trở nên lúng túng, càng khiến xung quanh cười ồ lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bạch Nhất Nguyệt không biết chuyện gì đã xảy ra trước đó, nhưng nhìn không khí này, chắc chắn không phải “chuyện tốt” gì.

 

“Ừm, vốn dĩ đã chuẩn bị một cỗ quan tài muốn tặng cho Chiến thiếu gia, nhưng bảo vệ ở cửa không cho mang vào, nên đành thôi.”

 

Cô thì lúc nào cũng muốn “tiễn hắn về Tây Thiên” mà.

 

Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc, trợn mắt há mồm, ngay cả Vương Ni cũng không ngoại lệ.

 

Chiến T.ử An nhanh ch.óng lộ vẻ phẫn nộ, “Bạch Nhất Nguyệt, cô có ý gì?”

 

Hắn tổ chức sinh nhật, mà cô lại muốn tặng quan tài? Đây là cố tình nguyền rủa hắn!

 

Nhìn dáng vẻ tức giận của hắn, Bạch Nhất Nguyệt ngược lại bật cười thành tiếng, đôi mắt đen như mực ánh lên một tia sáng ch.ói lòa.

 

“Quan tài, quan tài, thăng quan phát tài. Món quà tốt như vậy, Chiến thiếu gia lại không thích sao?”

 

Chiến T.ử An: “…”

 

Tất cả mọi người: “…”

 

Giải thích thì cũng không sai, nhưng tại sao vẫn cảm thấy rất kỳ quặc?!

 

“Ha, cách nói thật thú vị.”

 

Ngay lúc không khí đang lúng túng đến cực điểm, tiếng cười yêu kiều của Vương Ni cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng như tờ.

 

Rất nhanh sau đó là một tràng cười phụ họa, cả đại sảnh lại trở nên vui vẻ.

 

Bạch Nhất Nguyệt nhìn thẳng vào Vương Ni, cô gái này có EQ rất cao.

 

Vương Ni cũng nhìn lại cô, hai người khẽ mỉm cười, lòng đã hiểu rõ.

 

Chiến T.ử An cũng nhanh ch.óng hoàn hồn, thu lại lửa giận, nhưng vẫn hung hăng lườm Bạch Nhất Nguyệt một cái.

 

Nếu đây là thủ đoạn của con nhỏ xấu xí để thu hút sự chú ý của hắn, thì đã sai lầm lớn rồi, cho dù phụ nữ trên toàn thế giới này c.h.ế.t hết, hắn cũng sẽ không thích cô ta.

 

Tức c.h.ế.t hắn rồi a a a a!