Kết thúc điệu nhảy mở màn, Vương Ni liền chuẩn bị rời đi.
Không có Chiến Diệp, cô ta hoàn toàn không có hứng thú ở lại.
“Ni Ni, đã đến rồi thì sao phải vội đi thế? Tôi đã chuẩn bị một hoạt động rất thú vị, cậu chắc chắn sẽ thích.”
Chiến T.ử An vô cùng chủ động đến gần Vương Ni, hôm nay bất kể thế nào cũng phải chiếm được trái tim của cô ta.
Vương Ni vừa định từ chối, hai cô bạn thân của cô ta cũng đồng loạt giữ lại.
“Hoạt động gì?”
Mặc dù cô ta không có chút hứng thú nào với hoạt động của Chiến T.ử An.
Chiến T.ử An cười càng thêm rạng rỡ, “Tiệc áo tắm.”
Bốn chữ vừa thốt ra, xung quanh lập tức vang lên một tràng tiếng hét.
Các cô gái có người mặt đỏ tai hồng, có người háo hức muốn thử. Biểu cảm của các chàng trai thì rất thống nhất, ai nấy đều phấn khích, thậm chí đã có người không nhịn được huýt sáo.
Chiến thiếu gia không hổ là Chiến thiếu gia, quá biết “mưu cầu phúc lợi” cho mọi người.
Vương Ni: “…”
Người quen biết cô ta đều biết cô ta rất thích bơi lội, nhưng ở nơi công cộng thế này, tổ chức tiệc áo tắm thật sự không phải phong cách của cô ta.
Nhưng điều này lại khá phù hợp với “phong cách” của Chiến T.ử An.
“Tôi không mang đồ bơi, nên không tham gia đâu.”
Suy nghĩ một chút, cô ta vẫn từ chối.
“Hoạt động là do tôi sắp xếp, tôi đã sớm chuẩn bị sẵn cho mọi người rồi. Ni Ni cậu đừng có suy nghĩ gì khác nhé, tôi chỉ nghe nói cậu thích bơi, cậu cũng biết nhà tôi có một hồ bơi rất lớn. Đồ bơi đều là kiểu dáng thống nhất, và tuyệt đối không hề hở hang. Ở dưới nước mọi người chắc chắn sẽ chơi vui hơn.”
Chiến T.ử An vội vàng giải thích, sợ Vương Ni hiểu lầm ý đồ của hắn.
“Đúng vậy Ni Ni, bây giờ trời nóng thế này, bọn mình sớm đã muốn đi bơi rồi, hơn nữa bọn mình biết cậu cũng thích mà, đi cùng đi.”
Chỉ một ánh mắt của hắn, các cô gái xung quanh đều hùa theo.
Ánh mắt Vương Ni lóe lên, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Chiến T.ử An, cô ta cũng không muốn làm mọi người mất hứng, nên đành đồng ý.
Một tràng hoan hô vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Linh đứng ngoài đám đông ngơ ngác.
Tiệc áo tắm? Có ý gì?
Hình như là phải đi bơi? Còn phải thay đồ? Nhưng cô ta hoàn toàn không biết bơi.
Chiến T.ử An và Vương Ni được một đám người vây quanh ở giữa, thật sự giống như hoàng t.ử và công chúa.
“Bạch Nhất Nguyệt, cô đã đến rồi thì cùng tham gia đi chứ?”
Chiến T.ử An đột nhiên nhìn thấy Bạch Nhất Nguyệt vẫn luôn ngồi trong góc, gọi một tiếng xong, ngay cả chính hắn cũng không nhịn được cười.
Có con nhỏ xấu xí này, càng có thể làm nền cho vẻ đẹp của mọi người.
Dưới hàng mi cụp xuống của Bạch Nhất Nguyệt, một tia sáng âm u khó đoán lóe lên.
Tiệc áo tắm, sở thích bệnh hoạn của hắn quả nhiên không hề thay đổi.
Có những chuyện tuy đã thay đổi vì sự trọng sinh của cô, nhưng có những chuyện vẫn “y như cũ” diễn ra.
“Nhất Nguyệt, cùng đi nào.”
Vương Ni cũng nhiệt tình gọi.
Bạch Nhất Nguyệt ngước mắt lên, khóe miệng cong lên một đường cong nhàn nhạt.
“Được thôi.”
Bạch Linh vốn đang do dự, nghe thấy câu trả lời này của Bạch Nhất Nguyệt, lập tức phấn chấn hẳn lên.
Cô ta còn đi, cô ta không có lý do gì để không đi.
Ngay lúc này, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại vững vàng trước cửa biệt thự, cửa xe mở ra, Chiến Diệp bước xuống.
Gương mặt tuấn mỹ vô song bị một tầng bóng tối dày đặc bao phủ.
Anh vừa mới “bỏ mặc” Bạch Nhất Nguyệt không bao lâu, điện thoại của Chiến Quốc Hùng đã gọi tới như hẹn.
Nếu nói không phải người phụ nữ kia mách lẻo với bố anh, anh tuyệt đối không tin.
Bạch Nhất Nguyệt, quả nhiên tâm cơ…