Bạch Nhất Nguyệt mặt không cảm xúc nhìn về phía đám nữ sinh, nơi Chiến T.ử An đang như cá gặp nước.
Chỉ xét riêng về ngoại hình, chàng trai này chắc chắn là bạch mã hoàng t.ử trong lòng các cô gái.
Gia thế ưu việt, tướng mạo điển trai, tính cách cởi mở lại biết quan tâm người khác.
Nhưng trên thực tế, dưới lớp vỏ bọc dát vàng ấy là một linh hồn đã thối rữa đến mức hết t.h.u.ố.c chữa từ lâu.
“T.ử An thiếu gia, con nhỏ xấu xí kia lại đang nhìn anh kìa.”
Nam sinh đứng gần Chiến T.ử An nhất hất cằm về phía Bạch Nhất Nguyệt.
Cái vẻ mê trai đó, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Chiến T.ử An lúc này mới nhớ đến sự tồn tại của Bạch Nhất Nguyệt, hắn dời mắt nhìn sang cô.
Quả nhiên là vậy.
Phụ nữ mà…
Ào ào.
“Ái chà, xin lỗi nhé, mình không cố ý đâu, vừa khéo chân bị trẹo một cái.”
Một thân hình với đường cong nóng bỏng đột nhiên chắn trước mặt Bạch Nhất Nguyệt, ly nước ngọt trên tay Lý Diệu Diệu hắt trọn lên chiếc khăn tắm màu trắng của Bạch Nhất Nguyệt.
Bạch Nhất Nguyệt nhìn nụ cười châm biếm trên mặt Lý Diệu Diệu, đâu có nửa điểm ý tứ xin lỗi nào, ánh mắt cô dần trở nên trầm xuống.
“Khăn tắm bẩn hết rồi, cậu mau cởi ra đi, bảo họ đổi cho cái khác.”
Lý Diệu Diệu “ân cần” mời gọi, con quái vật xấu xí này càng không dám “gặp người”, cô ta càng muốn ả phải “xấu mặt”.
“Không cần.”
Bạch Nhất Nguyệt bình thản từ chối, sau đó đứng dậy, rõ ràng không định so đo với cô gái này.
“Sao thế được chứ, có phải cậu ngại không? Thật ra cũng chẳng có gì đâu, mọi người chẳng phải đều đang mặc đồ bơi cả sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự “kháng cự” của Bạch Nhất Nguyệt rơi vào mắt Lý Diệu Diệu liền biến thành sự chột dạ, càng khẳng định suy đoán của bọn họ.
Cô ta vừa nói vừa ra hiệu bằng mắt cho Lưu Tư Tư đang đi tới từ phía sau.
“Nào, để mình giúp cậu.”
Một giọng nói trêu tức vang lên sau lưng, sau đó Lưu Tư Tư trực tiếp vươn hai tay ra định đẩy Bạch Nhất Nguyệt.
Hiện tại bọn họ đang đứng ngay cạnh hồ bơi, chỉ cần Bạch Nhất Nguyệt bị cô ta đẩy ngã, chắc chắn sẽ rơi thẳng xuống nước.
Đến lúc đó để cô “vùng vẫy” cho đã, rồi hẵng xuống cứu, xem cô còn dám mơ tưởng đến T.ử An thiếu gia nữa hay không.
Nhưng điều khiến Lưu Tư Tư không ngờ tới là, chưa đợi tay cô ta chạm vào người Bạch Nhất Nguyệt, đối phương cứ như mọc mắt sau gáy, xoay người một cái, né sang một bên.
Lưu Tư Tư đã dồn hết sức lực, căn bản không thể thu lại được, kèm theo vẻ kinh hoàng hiện lên trên mặt là tiếng “ùm” một cái, cô ta ngã nhào xuống hồ bơi.
Nước b.ắ.n tung tóe, tư thế rơi xuống tuyệt đối chẳng đẹp mắt chút nào.
Các nam thanh nữ tú đang nô đùa trong hồ bơi đều dừng lại, không biết đã xảy ra chuyện gì, đồng loạt nhìn về phía Lưu Tư Tư.
Lưu Tư Tư hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý nào, bị sặc mấy ngụm nước mới hoảng loạn ngoi đầu lên.
“Bạch Nhất Nguyệt, cậu quá đáng lắm rồi đấy! Tư Tư chỉ muốn giúp cậu thay chiếc khăn tắm bị bẩn, sao cậu có thể không nói không rằng mà đẩy cậu ấy xuống nước chứ?
Tư Tư biết bơi nên không sao, nếu cậu ấy không biết bơi, cậu chính là đang g.i.ế.c người đấy!”
Sau một thoáng tĩnh lặng ngắn ngủi, tiếng chất vấn đầy phẫn nộ của Lý Diệu Diệu vang vọng khắp hồ bơi.
Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi, Bạch Nhất Nguyệt lại dám làm ra chuyện quá đáng như vậy sao?!
Chiến T.ử An leo lên bờ, sải bước đi đến trước mặt Bạch Nhất Nguyệt và Lý Diệu Diệu, ánh mắt hung dữ trừng trừng nhìn Bạch Nhất Nguyệt.
“Bạch Nhất Nguyệt, hôm nay là tiệc sinh nhật của tôi, cô muốn g.i.ế.c người ở đây sao?”
Một câu nói đầy vẻ khinh miệt, trực tiếp thể hiện lập trường của hắn, định ra “tội danh” cho Bạch Nhất Nguyệt.
Bạch Nhất Nguyệt thu lại ánh mắt, đáy mắt lạnh lẽo như băng…