Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Chương 152: Dục Vọng Và Sự Cự Tuyệt Trong Căn Phòng Khách Sạn



 

Vương Hổ không nhịn được nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, chép chép miệng, cảm thấy bóng dáng kia như đã khắc sâu vào trong não bộ.

 

Sống đến từng này tuổi, qua lại với bao nhiêu phụ nữ, chưa từng có một người nào kỳ lạ, khiến người ta nhớ mãi không quên như vậy.

 

“Bí ẩn thế sao?”

 

Lần này tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.

 

Bạch Linh nhìn thấy sự hứng thú lóe lên trong đáy mắt Chiến T.ử An, nhíu mày.

 

“Thường thì người không dùng bộ mặt thật để gặp người khác, hoặc là người mà ai cũng quen biết, hoặc là dung mạo xấu xí, nếu không thì cũng chẳng cần thiết phải làm vậy.”

 

Một câu nói nhẹ bẫng, thành công đập tan mọi ảo tưởng tốt đẹp của Chiến T.ử An, Triệu Khang và Vương Hổ.

 

“Quen biết thì chắc chắn là không quen rồi, ý của cô là cô ấy rất xấu?”

 

Đặc biệt là Vương Hổ, có cảm giác hụt hẫng như giấc mộng đẹp bị vỡ tan.

 

Mặc dù cậu ta đối với vị thần y kia, chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy kính sợ, không dám đến gần mạo phạm.

 

“Nếu như xinh đẹp như hoa, tại sao lại không thể gặp người?”

 

Bạch Linh hỏi ngược lại một câu.

 

Vương Hổ ngẫm nghĩ kỹ lại, thấy cũng có vài phần đạo lý.

 

“Thần y rốt cuộc trông như thế nào cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, tối nay mọi người chơi vui vẻ là quan trọng nhất. Nào, mọi người dô một cái?!”

 

Vương Hổ đổi chủ đề, vẻ mặt lại hưng phấn trở lại, tự rót đầy ly cho mình, giơ cao ly rượu lên.

 

“T.ử An thiếu gia, em thực sự không biết uống rượu, ly này anh có thể uống giúp em không?”

 

Bạch Linh nũng nịu sán lại gần Chiến T.ử An, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Chiến T.ử An với ánh mắt cầu xin.

 

Trái tim Chiến T.ử An lập tức tan chảy, đâu còn nỡ từ chối. Một ly của mình, một ly của cô ta, không cần lấy hơi, cậu ta uống cạn một hơi…

 

“Ba, ba phòng…”

 

Sáu người, ba phòng. Bạch Linh cầm lấy thẻ phòng, dìu Chiến T.ử An đang đi đứng không vững, tìm đến số phòng rồi đi tới.

 

Tít, cửa phòng mở ra, cô ta lảo đảo kéo cậu ta đi vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“T.ử An thiếu gia, anh đừng ngủ vội, cởi quần áo ra trước đã.”

 

Bạch Linh hiện tại nghiễm nhiên đã tự coi mình là bạn gái của Chiến T.ử An, sau khi thu xếp cho cậu ta xong, bản thân cô ta cũng mệt toát cả mồ hôi.

 

Đi vào phòng tắm nhìn mình trong gương, trái tim Bạch Linh đập thình thịch loạn nhịp.

 

Đã đến nước này rồi, nếu không nắm bắt cơ hội này thì thật quá có lỗi với bản thân.

 

Vài phút sau, Bạch Linh mặc áo choàng tắm bước ra từ phòng tắm.

 

“T.ử An thiếu gia?”

 

Chiến T.ử An tuy uống không ít rượu, đầu óc choáng váng, nhưng cũng chưa đến mức say bí tỉ, bất tỉnh nhân sự.

 

Cậu ta mất kiên nhẫn mở mắt ra, khi nhìn rõ Bạch Linh đang đứng bên giường, liền giật nảy mình.

 

Tám phần say, chỉ còn lại năm phần.

 

“Cô làm cái gì vậy?”

 

Cậu ta tự hỏi bản thân trong chuyện này thường thì đều thuận theo tự nhiên, có tình cảm thì ở bên nhau cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nếu hôm nay đổi lại là một cô gái khác, cậu ta chắc chắn cũng sẽ không “khách sáo”. Nhưng hiện tại là Bạch Linh, người suýt chút nữa đã bị ông nội chỉ định làm vị hôn thê của cậu ta, nếu cậu ta thực sự đụng vào cô ta, sau này sẽ vô cùng phiền phức.

 

Cậu ta không thiếu phụ nữ, nhưng lại sợ phiền phức, hơn nữa còn có Vương Ni ở bên kia.

 

Bạch Linh hơi sững sờ, hoàn toàn không ngờ cậu ta lại có phản ứng kháng cự như vậy.

 

Cô ta vẫn là con gái nhà lành, có thể đứng ở đây đã là lấy hết can đảm rồi, nhưng bây giờ…

 

“T.ử An thiếu gia, anh không thích Linh Linh sao?”

 

Hốc mắt lập tức ngập tràn nước mắt tủi thân, giọng nói nghẹn ngào.

 

“Tôi…”

 

Chiến T.ử An nghẹn lời.

 

Nói không thích thì cũng có chút hảo cảm. Thích à, hình như cũng không mãnh liệt đến thế.

 

Thực tế cậu ta đã qua lại với rất nhiều cô gái, cảm giác mỗi người mang lại cho cậu ta hầu như đều na ná nhau, kẻ tám lạng người nửa cân.