“Thế này là, bị tôi nói trúng rồi?”
Vương Hổ kinh ngạc không thôi, cậu ta chơi với Chiến T.ử An cũng được ba bốn năm rồi, cậu ta thực sự tức giận hay là đang nói đùa, cậu ta vẫn có thể nhìn ra được.
Vội vàng thu lại nụ cười, buông người phụ nữ trong lòng ra.
Anh em không vui, cậu ta đương nhiên cũng nên biết điều một chút.
Tay Chiến T.ử An nắm vô lăng siết c.h.ặ.t lại, phiền muộn không thôi.
“Béo, cậu nói vị thần y kia thực sự thần kỳ như vậy sao?”
Vài phút sau, cậu ta mở miệng phá vỡ bầu không khí gượng gạo.
Vương Hổ rõ ràng ngẩn ra một chút, sau đó rất nhanh nghĩ tới điều gì, dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm vào gáy cậu ta.
“T.ử An, cậu đừng nói với tôi là cậu cũng dính chấu rồi nhé?”
Chiến T.ử An “kén cá chọn canh”, trong phương diện này cẩn thận hơn cậu ta nhiều, chắc không đến nỗi chứ.
“Cậu tưởng ai cũng giống cậu à? Tôi có việc khác muốn tư vấn vị thần y mà cậu nói.”
Chuyện mất mặt như vậy, Chiến T.ử An còn lâu mới dám thú nhận trực tiếp với Vương Hổ.
Vương Hổ ngược lại cũng biết điều không tiếp tục truy hỏi: “Vị thần y đó thực sự rất thần, chỉ là phí chữa bệnh hơi cao chút thôi.”
Chiến T.ử An căn bản không để tiền vào mắt, trong đầu toàn là sự “uể oải không phấn chấn” của mình.
“Giúp tôi liên hệ với cô ấy.”
Không phải hỏi thăm, mà là sai bảo, là ra lệnh.
Vương Hổ nghĩ ngợi, hôm đó cậu ta đúng là đã để tâm xin phương thức liên lạc của thần y.
Nhưng thần y chỉ cho cậu ta một số máy nhắn tin, lúc đó tam quan của cậu ta cũng vỡ vụn, thời đại nào rồi mà vẫn còn người dùng cái thứ này.
“Tôi có số máy nhắn tin của cô ấy, nhưng không biết có liên lạc được không.”
Cảm giác thần y mang lại cho cậu ta thực sự quá bí ẩn khó lường, căn bản giống như không cùng một thế giới với bọn họ vậy, cậu ta thực sự không nắm chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Việc này giao cho Béo cậu đấy.”
Trong lòng Chiến T.ử An rất rõ, cậu ta cũng có thể đến bệnh viện kiểm tra trước, nhưng thân phận của cậu ta ở đó, lỡ như không cẩn thận để lộ tin tức, thì dù là đối với cậu ta hay danh tiếng của Chiến gia, ảnh hưởng thực sự quá lớn.
“Các bạn học, sắp đến giờ học giải phẫu rồi, mọi người đã chuẩn bị tâm lý chưa?”
Khi còn năm phút nữa là đến giờ học, trong phòng học đột nhiên có người hô to một tiếng.
Không ít nữ sinh cứng đờ vẻ mặt, hung hăng trừng mắt nhìn cậu ta một cái.
Cứ nhất thiết phải nói ra sao?
Trong cả phòng học, Bạch Linh rất bình tĩnh ngồi đó, trước đây khi đi khám bệnh cùng Bạch Thành Chí, cũng từng gặp qua vài “cảnh tượng lớn”, tuy không có cơ hội tự tay làm, nhưng cô ta tự hỏi so với các nam sinh, nữ sinh ngồi trong phòng học này, tuyệt đối là có sự tự tin.
Một đám thiếu niên, thiếu nữ ùa vào phòng giải phẫu, Bạch Nhất Nguyệt lơ đãng đi tà tà ở cuối cùng.
Đây là một tiết học giải phẫu khác thường so với mọi khi, giảng viên hướng dẫn đã báo trước, hôm nay sẽ tiến hành giải phẫu t.h.i t.h.ể.
Thi thể?!
Thi thể gì?!
Của người? Hay là động vật?
Mặc dù từ khi chọn khoa Y, bọn họ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhưng khi ngày này thực sự đến, vẫn cảm thấy da đầu tê dại.
Nguyên Nham Đông bước vào phòng giải phẫu, đẩy gọng kính trên sống mũi, đ.á.n.h giá tất cả sinh viên trước bàn giải phẫu một lượt.
“Mọi người đã ăn sáng chưa?”
Giọng điệu thoải mái, không có chút giá nào của giảng viên, giống như sự hàn huyên giữa những người cùng trang lứa.
“Báo cáo giảng viên, ăn rồi ạ.”
Cảm xúc căng thẳng trong phòng học lập tức được hóa giải không ít.
Nguyên Nham Đông mỉm cười: “Hôm nay là tiết giải phẫu cơ thể người đầu tiên của các em, thực ra cũng chẳng có gì to tát cả, chẳng qua chỉ là xương cốt và các mô cơ tổ hợp lại với nhau mà thôi.”